
Người mới chơi vinyl thường phải đối mặt với câu hỏi căn bản là nên mua đĩa cũ hay đĩa mới (các album cũ được tái phát hành). Thực ra đây cũng là điều mà cả dân chơi vinyl lâu năm quan tâm, đặc biệt khi các đĩa mới thường sở hữu vẻ ngoài…

Từ những năm ‘70 trở đi, chất lượng đĩa vinyl vẫn đạt mức rất tốt tuy nhiên có hơi giảm đi chút ít do khủng hoảng năng lượng toàn cầu. Nhựa vinyl chủ yếu được sản xuất từ dầu mỏ nên giá thành của nó nhanh chóng tăng vọt, bắt buộc các nhà sản xuất phải tìm cách giảm chi phí. Một biện pháp được sử dụng là làm đĩa mỏng lại để đỡ tốn nguyên liệu, cũng như bỏ qua một số công đoạn xử lý nhựa vinyl trước khi dập đĩa. Đĩa dập hỏng cũng không bị bỏ đi hoàn toàn, trái lại sẽ được nung chảy và tái sử dụng. Nhãn đĩa được ép trên đĩa hỏng sẽ được “hấp” và lấy ra trước khi tái chế nhựa, tuy nhiên đôi khi còn sót lại một số mảnh giấy nhỏ dính vào khung dập. Để “hợp thức hóa” cho kiểu dập đĩa mới, RCA Records đặt tên cho nó là chuẩn đĩa Dynaflex nhằm khơi gợi sự tò mò của khách hàng, hy vọng giúp tăng cao doanh số đĩa bán ra. Âm thanh cũng tốt, tuy nhiên thường sẽ có nhiều hiện tượng nổ đĩa, bể tiếng mặc dù đĩa trông hoàn toàn 'lành lặn'. Đây là một hậu quả của việc cắt giảm chất lượng nhựa cũng như tối đa hóa việc tận dụng khuôn dập.

Tuy nhiên ở khu vực Đông Bán Cầu, Nhật Bản hiện đang tích cực nhập khẩu các máy móc từ châu Âu, thuê kỹ sư từ các nước Âu, Mỹ để nâng cao chất lượng nhựa, chuẩn bị cho cuộc đua công nghệ sản xuất vinyl, thiết bị hifi tại quốc gia mặt trời mọc này. Đồng thời, với sở thích âm nhạc jazz và rock phổ biến, các đĩa vinyl sản xuất tại Nhật Bản được đánh giá cao về chất lượng, bề mặt bóng loáng và ít gặp vấn đề nổ, xì xoẹt.

