Nếu bạn còn trẻ, hãy 'bắt đầu hành trình'. Nếu bạn không còn trẻ, hãy 'tìm lại hành trình'. Nếu biết đến Tây Tạng theo cách đúng đắn, bạn sẽ phát hiện ra một phiên bản mới của chính mình.
Nếu bạn từng 'chạm vào mây', sẽ thấy hương thơm của những câu chuyện ở Tây Tạng

Chi phí đi Tibet hay Tây Tạng thực sự không rẻ, nó mắc ngang hoặc mắc hơn một chuyến đi Châu Âu. Tôi đến Tibet khi 23 tuổi, với số tiền tương đương khoảng 5 tháng lương của mình vào thời điểm đó (50 triệu đồng).
Tuy nhiên, nếu biết đi đúng cách, bạn sẽ trở về như một phiên bản mới của chính mình. Hay nói cách khác, bạn cảm thấy có điều gì đó quen thuộc ở Tibet, dù chưa từng đặt chân đến đó.
Hãy đi Tibet không chỉ để check-in ở hồ Yamdrok, ngắm cung Potala hoặc thăm Everest Base Camp để có những bức ảnh với người khác. Mà hãy đi để trải nghiệm sự giàu có và nghèo khó, những thăng trầm như một cơn mơ thoáng qua.
Hãy để bước chân bạn dạo qua những đền thờ đã phủi nhạt, qua những dấu tích của thời gian, qua cung Potala vẫn tỏa sáng nhưng dần phai mờ, dần lạnh lùng hơn. Đi để ngắm nhìn những người Tạng đi lễ hành hương bằng những bước chân khiêm nhường. Trong cơn say cao ngất vì độ cao, khi gặp họ, tôi như thấy cả hình ảnh của những đoàn hành hương Thiên Chúa Giáo vượt qua bao hiểm nguy đến Jerusalem trong quá khứ.

Tới Tibet, bạn sẽ thấy sức mạnh của lòng tin, tinh thần, là vẻ đẹp của con người ngay cả trong những thời điểm khó khăn nhất.
Hãy đến Tây Tạng để trực tiếp chứng kiến cảnh nắng, gió, mây hòa quyện nhau, xoay chuyển. Như tôi nghe được trong bình tĩnh tuyệt đối, những cơn gió kể lại những câu chuyện xa xưa, thấy những tia mây như mang theo sự luân chuyển của cuộc đời con người, tan vào hư không.
Hãy ghé vào một tu viện nhỏ không rõ tên, nhìn những ngọn đèn mờ, những dấu vết của thời gian, nhìn sâu vào lửa sưởi. Tôi bỗng nhận ra cả mình trong những ham muốn vô tận.
Ngắm những cột trụ bạt màu, những bức tường nứt nẻ như chứng nhân cho những kiếp người đã qua. Tu viện vẫn còn đó, lặng lẽ quan sát cuộc sống vô thường, dòng chảy không ngừng thay đổi.
Đi Tây Tạng không chỉ để thưởng thức những món ăn ngon mà còn để trở về với cuộc sống bình dị hơn. Tất nhiên, vì không có gì là hoàn hảo, nên có người đi rồi về cũng như vậy, không suy nghĩ, không hiểu biết, không cảm nhận được gì.
Dù có điều gì xảy ra, hãy một lần đến Tibet. Tôi khuyên nếu đi nhóm thì không nên quá đông, chỉ tối đa 8 người.
Tôi đã đến Tibet và ở đó suốt 16 ngày. Nhưng lòng vẫn ao ước được quay lại một lần nữa. Hãy lên kế hoạch đi, nếu có thể, để viết nên câu chuyện của riêng bạn, suy ngẫm về cuộc đời của mình.
Đến Tây Tạng, thưởng ngoạn nắng gió mây mưa trong bình yên của hoàng hôn. Hãy để tự nhiên làm sạch bớt nỗi lo âu của bạn, giải phóng bạn khỏi những suy tư phiền muộn của cuộc sống. Ít nhất cũng làm sạch một phần, nếu không phải là toàn bộ.









***
Tham khảo: Cẩm nang du lịch Mytour
MytourNgày 25 tháng Tám, 2017