
“Nếu trên thế giới này không còn ai mà bạn muốn bảo vệ…”
Một đoạn thoại từ phim đã khiến tôi suy ngẫm. Đôi khi, nguồn động viên lớn nhất không đến từ bản thân mà lại từ người thân cận. Hãy quan tâm đến những người xung quanh nhiều hơn khi còn có thể.
Có những khi, đau khổ của chính mình không sánh bằng việc nhìn thấy người khác gặp khó khăn. Tôi cố gắng vì ba mẹ, muốn họ có cuộc sống tốt nhất để họ có thể thưởng thức cuộc sống. Dù không hạnh phúc, nhưng có ba mẹ và những khoảnh khắc bên họ.
Tôi đã cố trả lời câu hỏi đó nhưng không thành công. Nếu mất đi động lực sống, tôi không biết phải làm gì. Người ta sợ chết nhưng không ai muốn sống mãi mãi mà không có ai bên cạnh. Tưởng tượng mình sống hàng ngàn năm, cô đơn, không ai hiểu, không ai chia sẻ. Cuộc sống sẽ thế nào?
Con người thường suy nghĩ về tương lai nhưng không ai dám chắc rằng họ sẽ sống được bao lâu. Họ mơ một ngôi nhà trong mười năm nhưng có chắc họ sẽ sống đến năm đó? Nhiều người bán mạng vì tiền, danh vọng, sự nghiệp nhưng sau đó nhận ra không có ai chia sẻ niềm vui của họ. Hãy sống hiện tại, vì tương lai không ai đảm bảo được.
Tôi cố gắng lo lắng cho ba mẹ, cả về tinh thần lẫn vật chất. Tôi không chỉ làm việc cật lực để kiếm tiền, mà còn muốn chia sẻ niềm vui và nỗi buồn cùng họ.
Nếu phải sống một mình như Tôn Ngộ Không, tôi sẽ bảo vệ những người yêu thương, bạn bè, những em nhỏ không có nơi nương tựa. Nhưng nếu không muốn bảo vệ chính bản thân, thì tôi sẽ làm gì?
Nếu cuộc đời mang lại niềm vui, mục tiêu để theo đuổi, lý do để tồn tại, tôi sẽ sống tốt hơn. Nhưng nếu không tìm được lý do cho sự tồn tại này, thì không cần lo lắng nhiều.
Tự sinh tự diệt không có nghĩa là kết thúc cuộc đời một cách cực đoan. Thân xác chỉ là vật chất, linh hồn mới là quan trọng. Tôi không có quyền quyết định kết thúc cuộc đời, không quan trọng là làm tự tử hay giết người, điều quan trọng là sống một cuộc sống ý nghĩa.
