
“Không có sự cô đơn lớn lao, không một tác phẩm nghệ thuật tỏa sáng” - Picasso. Tôi tin rằng việc sống một mình là một món quà. Chỉ khi đó, bạn được tự do, bạn có thể làm những gì bạn muốn, đi đâu bạn muốn, mặc gì bạn muốn, không ai can thiệp. Bạn có thể sử dụng khoản tiền kiếm được để tạo ra niềm vui cho chính mình. Sống một mình giúp bạn dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc bản thân, để sáng tạo, để thực hiện những điều bạn yêu thích.
Tuy nhiên, cuộc sống độc thân cũng có nhược điểm của nó. Có những người có năng lượng mãnh liệt như mặt trời, nhưng cũng có những người sống tuỳ tiện, không theo quy tắc. Họ có thể ở nhà hoặc ra ngoài, đọc sách hoặc tập gym khi họ muốn. Năng lượng của những người sống tuỳ tiện giống như một cây nến, nếu cháy quá lâu, nó sẽ cạn kiệt và cuối cùng tắt lịm. Bất kỳ cơn gió nhẹ nào cũng có thể làm tắt nến bất kỳ lúc nào.
Tôi đã đọc tập truyện ngắn nổi tiếng của Murakami về những người đàn ông không có phụ nữ. Đó là những câu chuyện rất hay, mặc dù không phải lúc nào cũng kết thúc viên mãn. Hôm nay, tôi muốn kể về những câu chuyện của những người độc thân, không phân biệt giới tính. Tuy nhiên, tôi cam đoan câu chuyện của tôi sẽ mang lại nhiều niềm vui hơn. Nếu bạn muốn biết thêm về việc sống một mình suốt đời, hãy nghe tôi kể!
CHUYẾN DU LỊCH “MIỄN PHÍ'
Tôi rất thích du lịch, hầu hết người tôi hẹn hò, 90% là những người yêu thích khám phá. Trong những buổi hẹn hò, thay vì những câu hỏi như: bạn thích chó hay mèo, Coca Cola hay Pepsi, BTS hay BlackPink,..., tôi thường hỏi: “Bạn có hay đi du lịch và ở nhà của người quen không?”
Không có câu trả lời đúng hay sai. Có người nói rằng họ chỉ thích nghỉ dưỡng sang trọng nên chưa bao giờ ở nhờ nhà người thân bạn bè. Cũng có người thích đi phượt và thường ở nhờ ai đó (kể cả người quen) để tiết kiệm và trải nghiệm thêm nhiều điều.
Một lần, tôi hẹn hò với một người và câu trả lời của anh ta khiến tôi ấn tượng: “Thực ra, tôi không thích ở nhà người quen lắm. Bởi khi ở chung với ai đó, bạn phải tuân theo nhiều quy tắc. Như em gái tôi đến ở nhà tôi và tôi bắt cô ấy phải tuân thủ mọi quy định của tôi: báo cáo lịch trình, tuân thủ quy định về thời gian, nhớ khóa nước, tắt đèn, dọn dẹp vệ sinh, v.v... Tôi không chắc rằng tôi có thể làm được những điều đó tốt hay không, vì vậy, trừ khi tất cả cần thiết, tôi sẽ không tiết kiệm chi phí mà bỏ qua sự bất tiện của chủ nhà”.
Tôi học được rất nhiều từ một người đàn ông độc thân có hơn 34 năm kinh nghiệm. Cách anh ấy yêu cầu người khác phải đối xử tốt với mình và tỏ ra tinh tế, đều là những điều tuyệt vời. Hiện tại, anh ấy sống ở Hàn Quốc, có nhà, xe và vẫn độc thân. Cuối tuần, anh tự mình đi cắm trại, và sau đó đi lại nhiều nơi. Tôi hiểu tại sao anh ấy sống một cuộc sống độc thân đầy màu sắc đó và hoàn toàn xứng đáng với nó.

MỜI AI ĐÓ ĂN TỐI VÀO CUỘC HẸN THỨ 3
Khi mới tốt nghiệp, tôi làm việc tại một công ty truyền thông và rất thích một đồng nghiệp là phụ nữ. Cô ấy đã ở tuổi 30, không kết hôn nhưng cũng không cô đơn. Hàng tuần, cô ấy dành thời gian vào thứ Năm và thứ Bảy để hẹn hò trong khi tôi thì thường được gặp vào buổi sáng Chủ nhật.
Một lần nào đó, chúng tôi đang ăn trưa cùng một số người bạn khác và bàn luận về việc “Liệu phụ nữ có nên chia sẻ chi phí trong mỗi cuộc hẹn không?”.
Hầu hết mọi người đều đồng tình với quan điểm này, vì họ nghĩ rằng đàn ông cần phải lịch sự và họ sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi được đối phương trả tiền. Cô ấy ngồi im lặng, và khi tôi hỏi cô ấy liệu có suy nghĩ khác không,
- Cô ấy trả lời: “Phụ nữ nào cũng thích được mời. Vậy liệu mọi người có nghĩ rằng đàn ông cũng vậy không? Cô ấy thường là người mời lại lần thứ ba.”
- Tôi tiếp tục hỏi: “Tại sao lại đặt ra quy tắc như vậy?”
- Cô ấy cười: “Không phải quy tắc, đôi khi chỉ là lần đầu tiên, thứ hai, thứ ba…. Đơn giản là cô ấy thích làm điều đó. Cô ấy rất vui khi được mời đi ăn tối, và cô ấy cũng muốn đối phương cảm nhận niềm vui đó giống như cô ấy. Chỉ vậy thôi!”
Khi là bạn bè, chúng ta thường rất rõ ràng về vấn đề tiền bạc, mỗi lần ăn chỉ cần chia đều tiền là xong. Nhưng khi đối mặt với người mình hẹn hò, bạn có tự hỏi đang mời họ vào buổi gặp gỡ thứ mấy không?
Đối xử với đam mê của mình một cách tôn trọng
Tôi có một em trai làm Designer. Thời còn là sinh viên, em ấy tốt nghiệp ở vị trí đầu bảng. Nhưng không nhiều người biết trước đó, em đã tốt nghiệp Kế toán và mất thêm vài năm để học lại Thiết kế đồ hoạ.
Sau khi tốt nghiệp, em đi làm thiết kế cho một Agency và sau đó chuyển sang làm Marketing cho các công ty mỹ phẩm. Dù làm việc nhiều hay ít, tôi vẫn chưa thấy em chấp nhận làm thêm bất kỳ dự án Freelance nào.
Chúng tôi đủ thân thiết để tôi hỏi tại sao em không nhận làm Freelance như bao Designer khác. Với tư cách độc thân và có nhiều thời gian, em có thể kiếm thêm thu nhập. Em trả lời tôi một cách đơn giản: “Mỗi ngày em đã dành tận 8 tiếng để kiếm tiền từ đam mê đó rồi, nếu em dùng 10 tiếng, 12 tiếng, 14 tiếng thì em đang không tôn trọng đam mê của mình nữa!”.
Thú vị đúng không? Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó, nhưng tôi cũng đã trải qua giai đoạn tôi dùng hết sức lực để viết lách kiếm thêm thu nhập và tôi từng cảm thấy mệt mỏi trước đam mê của mình - viết lách.
Đối với đam mê của bạn, hãy xử lí một cách tôn trọng
Trang Medium từng đăng một bài viết có tựa đề “Hãy Cẩn Thận Với Những Gì Bạn Trở Nên Giỏi” và câu này cũng là một câu thoại nổi tiếng của Rush Cohle. Có một nghịch lý rằng khi bạn làm việc đúng với “gu” của mình, thì công việc đó thường không mang lại thu nhập lớn. Một công việc kiếm tiền nhiều hơn thường không phù hợp với “gu” của bạn. Cuộc đời chỉ dài đủ để trở nên giỏi ở một điều. Vì vậy hãy cẩn thận với những gì bạn trở nên giỏi.Đi Phỏng Vấn Mà Không Có Ý Định Thay Đổi Việc Làm
Tôi có một nhóm bạn LGBT, trong đó có một anh bạn gay lớn tuổi hơn tôi 2 tuổi. Chúng tôi gặp nhau hai lần mỗi năm để đi cắm trại vào tháng 3 và tháng 10. Anh ta thường xuyên tham gia phỏng vấn việc làm. Tôi hỏi anh ta có sợ nếu lỡ chẳng may đồng nghiệp và cấp trên biết không? Anh ta trả lời bằng cách giơ bốn ngón tay lên và gập từng ngón tay một để giải thích những lý do thuyết phục.
- Anh sẽ trao đổi trực tiếp nếu cấp trên muốn biết lý do anh đi phỏng vấn. Anh muốn luôn tiếp xúc để cập nhật môi trường lao động bên ngoài và cải thiện bản thân.
Câu chuyện đó sẽ khó xảy ra đối với một người đã kết hôn, vì họ cần sự ổn định. Nhưng đối với một người độc thân, tôi nghĩ tư duy đó cũng là một cách thông minh đối với “tương lai” của mình.
KẾT
Chuyên gia tâm lý Venka de Rooij tại trường London College of Hypnosis, cho biết: “Những người cảm thấy cô đơn dễ tăng cholesterol máu, tiểu đường, lo âu và trầm cảm hơn những người không cảm thấy cô đơn”.
Còn bác sỹ tâm lý Fran Walfish thì nhấn mạnh, “Cảm giác cô đơn tạo cơ hội cho một người có thời gian để suy nghĩ. Nhưng suy nghĩ này thường tiêu cực. Một người bị bủa vây bởi suy nghĩ tiêu cực dễ mắc bệnh về tim. Triệu chứng tiền đề gồm tim đập nhanh, ra mồ hôi hột, đau ngực…”
Một nghiên cứu đã chỉ ra mối liên hệ tỉ lệ thuận giữa cảm giác cô đơn ở người cao tuổi và tỷ lệ mắc các bệnh mãn tính như huyết áp cao, béo phì, hệ miễn dịch suy yếu, lo âu và Alzheimer’s. Họ cũng thường có những thói quen xấu như hút thuốc, nghiện rượu và ăn uống thực phẩm chứa nhiều chất béo, như một cách để giải tỏa nỗi buồn.
Trên phương diện khoa học, đời sống sức khỏe không khuyến khích việc sống một mình hoặc cô đơn. Tuy nhiên, nếu bạn chọn sống độc thân, hãy tận hưởng cuộc sống hiện tại và xem nó như một cơ hội để trải nghiệm và phát triển bản thân. Đừng ngần ngại yêu chính bản thân mình, đó cũng là một dạng của tình yêu đấy!
Tác Giả: Bunny
