
Thì ra họ rủ nhau đi chụp ảnh. Hình như mùa hoa vừa mới bắt đầu mà người ta đã thấy tiếc nuối rồi. Cứ như chớp mắt một cái, những cánh hoa trắng mỏng manh ấy sẽ rơi rụng hết.
Cuối chiều, trời trở lạnh. Cái rét khe khẽ mơn man, mang theo nhiều hơi ẩm của tháng hai. “Tháng một rét đài, tháng hai rét lộc”. Bà tôi vẫn thường nói vậy mỗi khi mưa phùn và không khí ẩm ướt kéo về, làm nhớp nháp cả sân và nền nhà.
Tháng hai, mọi cây cối đều đã ra lộc, mơn mởn non tơ. Cây bàng trước ngõ lười biếng là thế, giờ cũng khoác lên lớp áo xanh mướt mát như mời gọi. Cây sưa thì nhanh hơn cả, đã cho hoa từ lúc nào.
Bỏ lại công việc và mệt mỏi phía sau, tôi đi dạo quanh góc đường Điện Biên Phủ, đoạn gần công viên Lê-nin để ngắm những chùm hoa trắng muốt. Hoa ban cũng đã nở đầy cành.
Tôi đứng đó, ngay góc đường Điện Biên Phủ lặng ngắm vầng hoa trắng khẽ đu đưa trong gió. Cây sưa này đã ở đây từ lâu, nhưng cứ đến mùa hoa tôi mới nhận ra sự hiện diện của nó.
Từ hè sang thu, 'anh bạn' khiêm nhường ẩn mình trong đám cây cỏ. Đông về, cành lá lại khẳng khiu. Ngoài trời rét mướt, chẳng ai đủ bình thản mà đứng ngắm một gốc cây già.
Vậy mà khi ngàn vạn bông hoa trắng muốt, bé li ti như vì sao nở rộ, cây sưa lại khiến người ta ngỡ ngàng. Hoa sưa đã trở thành 'đặc sản' của Hà Nội tháng ba. Mùa sưa đến, người ta nô nức chụp ảnh cùng hoa. Từng đôi bạn trẻ đứng dưới gốc cây, ngước mắt trầm trồ. Lẽ đời là vậy, người ta chỉ thích phù thịnh mà không phù suy.
Khi mới ra Hà Nội học đại học, tôi cũng từng ngước nhìn những cành hoa sưa và xuýt xoa tán thưởng. Hoa sưa mang vẻ đẹp bình dị, thân thương, dễ gây thiện cảm. Một niềm vui bất chợt, cứ thế nảy nở trong lòng.
Đêm về, ký túc xá khoác một màu áo khác, tĩnh mịch lạ thường. Nghĩ về những bông hoa sưa bé xinh ban chiều, tôi chợt thấy nhớ nhà da diết. Tháng ba rồi, chắc hoa xoan cũng đã nở. Từng chùm hoa tím ấy giờ đã xa tôi.
Tôi lớn lên cùng hai cây xoan trước ngõ nhà bà. Cả mẹ và dì tôi cũng thế. Thuở còn thiếu nữ, dì luôn mơ về một ngôi nhà xinh xắn với những bụi hồng leo kết thành cổng vòm trước ngõ. Ước mơ ấy quá xa vời với một cô gái lớn lên ở quê nghèo. 'Dì đừng buồn! Nhà mình cũng có hoa'. Tôi nói lanh lảnh bằng giọng vô tư của con trẻ, rồi chỉ vào những bông hoa xoan rụng trước ngõ. Gió đưa từng đợt, những cánh hoa tím cứ thế rụng rơi đầy.
Bà thường bảo mùa hoa xoan chỉ khiến nhiều muỗi. Trời nồm ẩm mới nhiều muỗi chứ đâu phải tại hoa xoan. Tôi luôn tự nhủ như vậy để bảo vệ những cánh hoa yếu ớt.

Ngày ngày đi học, thấy trước ngõ những cánh hoa tím vẫn rụng rơi đầy, lòng tôi nhen lên niềm vui nho nhỏ. Tới lớp, tôi chợt nhận ra có bông hoa bé xinh còn vương trên tóc, cánh hoa vẫn cong cong dịu dàng.
Rồi đến một ngày tôi cũng phải nói lời chia tay. Khi bầu trời tháng tư xanh trong và nắng đã vàng hơn trước ngõ. Những cánh hoa tím không còn đợi tôi trước cổng, một mùa hoa lại lùi vào xa xăm. Tôi đã lớn lên cùng bao mùa hoa xoan, những điều bình dị bỗng trở nên thân thiết. Ngày lên phố, tôi mải miết đi tìm, nhưng tìm mãi vẫn không thấy một bóng cây cao và những chùm hoa tím.
Theo Tin tức từ Zing.vn
Từ trang Mytour
