Khi còn nhỏ, bài hát Huế Tình Yêu Của Tôi của nhạc sĩ Trương Tuyết Mai (thơ Đỗ Thị Thanh Bình) chỉ là một bản nhạc, chưa đủ để thấu hiểu hết vẻ đẹp và giấc mơ của nơi tôi sinh ra và lớn lên. Rời xa Huế vì cuộc sống, tôi nhận ra mình đã để lạc mất linh hồn. Quay trở lại và tìm lại những ký ức, tôi dành thời gian tham quan Huế, bước đi chậm rãi để cảm nhận từng hơi thở của quê hương, và tìm thấy mọi vẻ đẹp đang diễn ra xung quanh. Sống chậm, tôi nhận ra rằng không đâu có vẻ đẹp bằng Huế của mình.

Khoảng thời gian xa Huế đã giúp tôi nhận ra không đâu có vẻ đẹp bằng Huế của tôi.
Bình thường, tôi sử dụng thời gian rỗi để ngắm Huế - tình yêu của tôi. Những ngày đầu Xuân tết Mậu Tuất, khi không phải đi làm, tôi thoải mái tản bộ mỗi buổi sáng. Tiết trời những ngày đầu năm, trong bước chuyển mùa Đông - Xuân, thành phố chìm trong sương trắng huyền ảo. Huế thật đẹp, như một bức tranh thủy mặc, như cảnh thiên đàng trong những bộ phim cổ trang tôi từng xem.Dòng sông tuổi thơ

Cây cỏ tạo bóng mát dọc bên Sông An Cựu (góc chụp từ đường Phan Chu Trinh).
Mọi sáng, dù trời mưa hay nắng, tôi luôn duy trì thói quen đi bộ thể dục. Ngày mồng Một, tôi tự thưởng cho mình buổi sáng thoải mái hơn, vẫn giữ niềm đam mê đi dạo. Lên lúc 5 giờ sáng, tôi bắt đầu cuộc 'du xuân' từ nhà ở con xóm nhỏ ven sông An Cựu, đường Phan Chu Trinh.
Cầu Trường Tiền trong tầm nhìn.
Ngay khi bước ra khỏi nhà, tôi cảm nhận hơi sương mát lạnh bao trùm. Dọc theo bờ sông, tim tôi hồi hộp, lòng tràn đầy sự hứng khởi, hít thở không khí trong lành, đưa tôi trở về những khoảnh khắc đã mất. Không khí của Tết rộn ràng, làm tôi thực sự hạnh phúc.
Cầu Trường Tiền hiện hình trong bức sương sớm tinh khôi.
Cầu Trường Tiền - nơi hòa mình trong trái tim dịu dàng của Huế
Trên đường Phan Chu Trinh, tôi lạc bước qua những con đường nhỏ để đến cầu Trường Tiền. Mỗi sáng, tôi dành 5-10 phút giữa cầu thực hiện vài động tác vươn vai và hít thở sâu, đầy năng lượng cho một ngày mới. Dù có những người vẫn tập trung thể dục, sáng mồng Một, cầu trở nên yên bình hơn, chỉ có vài người giữ thói quen đi bộ như tôi.
Thực hiện bài tập thể dục buổi sáng trên cầu Trường Tiền.

Cầu Trường Tiền hiện hình buổi sáng, lưng trời càng trở nên trang trọng và uy nghiêm.
Cầu Trường Tiền, tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất của Huế, đã lưu danh trong văn hóa với bao tác phẩm thơ ca và họa học. Chiếc cầu này không chỉ là tên gọi quen thuộc, mà khi tận mắt nhìn thấy nó ẩn mình trong làn sương, tôi cảm nhận được vẻ đẹp mơ mộng không thể tả của nó. Thảnh thơi bước qua cầu và ngắm nhìn dòng sương bao phủ sông Hương, tâm hồn tôi nhẹ nhàng hơn, không gì có thể diễn đạt hết vẻ đẹp của chiếc cầu chìm trong làn sương trắng tinh khôi. Mỗi bước chân trở nên nhẹ nhàng, bao trùm bởi sự thanh thản, lo âu cuộc sống biến mất. Tôi cảm thấy mình như đang đặt chân lên 'đám mây'.

Xe cộ bắt đầu sôi động trên cầu.

Trải nghiệm như bước trên đám mây.
Sớm mai, Huế trải mình trong sương mỏng như bức tranh bồng bềnh
Tôi dạo bước từ cầu Trường Tiền, quanh quẩn dọc đường Trần Hưng Đạo hướng về Đại Nội. Con đường êm đềm nhưng hiếm người, khác hẳn so với ngày hôm trước. Chợ hoa Tết ngày trước náo nhiệt với người mua, người bán, những bạn trẻ diện áo hoa đến chụp hình. Còn tôi, ngày trước đó cũng đã đứng ở đây, ngắm hoa và những chiếc xích lô chở hoa về từ sớm. Khung cảnh trải dài trong se lạnh và sương mù phủ trắng con đường.
Xích lô vẫn đưa hoa về, đón chào Tết.
Nhưng hôm nay, con đường trở nên im lặng hơn. Phu Văn Lâu, biểu tượng của di sản kiến trúc Cố Đô, hiện lên trong làn khói trắng. Cổng thành hình vòm mở ra bên trong thành nội, tạo nên một bức tranh huyền bí. Khi bước qua cổng, tôi cảm thấy như mình bước vào một thiên đường riêng biệt. Lầu Ngũ Phụng và Đại Nội, những điểm tham quan quan trọng trong khu di tích Cố Đô Huế, trở nên huyền bí. Du khách, đắm chìm trong tưởng tượng, có thể mình đang lang thang giữa cõi tiên với những họa tiết rồng, mây trên các công trình bí ẩn, tất cả được phủ một chiếc áo sương nhẹ nhàng, tạo nên không gian huyền diệu, đầy thơ mộng.
Phu Văn Lâu - ngôi biểu tượng lịch sử bí ẩn.

Cổng thành vòm kỳ diệu, mở ra thế giới bí ẩn bên trong.

Lầu Ngũ Phụng - điểm đẹp nhất của Cố Đô Huế.

Lầu Ngũ Phụng hiện lên như một bức tranh mơ hồ, chìm đắm trong làn sương phủ mỏng.
Khu vực trước Lầu Ngũ Phụng, nơi không gian yên bình không cho xe cộ qua lại nhiều, tôi đi bộ cùng những người khác. Chỉ khi bước chân trên con đường buổi sáng tinh sương, tôi mới thấu hiểu hết hơi thở trong lành, se lạnh và lãng mạn tột cùng.
Con đường thênh thang trải dài, gợi nhắc về những khoảnh khắc thanh xuân.
Rời khỏi Đại Nội, tôi vượt sông Hương, bước về hướng nhà. Ánh nắng bắt đầu len lỏi, biết rằng khi nắng lên, sương sớm sẽ tan, làn sương mỏng sẽ nhường chỗ cho tia nắng ấm áp. Lòng bùi ngùi vì sắp rời khỏi thế giới tuyệt vời đó. Nhưng khi đi qua công viên bên bờ Hương Giang, tôi bắt gặp khung cảnh tuyệt vời hơn, đôi tình nhân tâm sự dưới bóng cây, chàng nhẹ nhàng hôn lên má nàng. Hình ảnh lãng mạn đó như làm cho cuộc sống thêm đầy ắp tình thương.
Hẹn hò đầu xuân, tình yêu nồng thắm.
Mười năm trôi qua ở Huế, tôi thường dạo bước và chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Huế mỗi buổi sáng. Dù cố gắng sống chậm, tôi vẫn luôn phải nhanh chóng trở về nhà để kịp giờ làm việc. Nhưng trong những buổi sáng đầu Xuân, khi trời se lạnh, tôi bỏ lại mọi lo toan, nhẹ nhàng bước đi trong làn sương trắng tinh khôi, lòng tôi trở nên nhẹ nhàng và hạnh phúc.Tác giả: Nguyễn Thị Mai Trang
* Bài viết tham gia chương trình Mytour Golocal.
Chương trình Mytour Golocal là nơi chia sẻ những điểm đẹp trên khắp Việt Nam. Đây là cơ hội tuyệt vời để quảng bá du lịch địa phương đến mọi người. Với mỗi bài viết đạt yêu cầu, bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và có cơ hội trở thành Cộng tác viên của Mytour. Thông tin chi tiết về chương trình xem tại: https://www.Mytour/vi-vn/golocal
