Mặc dù có những khía cạnh không tích cực, nhưng không thể phủ nhận phương thức 'nhồi nhét' đã đột phá, mở rộng sức chứa của tàu điện ngầm ở các thành phố đông dân.
Đất nước Mặt Trời Mọc nổi tiếng với hệ thống đường sắt hiện đại, tiên tiến, giúp chuyển động hàng triệu người nhanh chóng qua những quãng đường dài. Tại Tokyo, với dân số khoảng 35-39 triệu người, tàu hỏa đóng vai trò quan trọng, vượt trội hơn xe đạp, xe buýt và ô tô cá nhân. Do đó, tình trạng quá tải thường xuyên xảy ra trên các chuyến tàu.

Theo số liệu thống kê, hầu hết các chuyến tàu điện tại Tokyo chạy quá công suất, thậm chí có những chuyến vượt quá 200% công suất để đáp ứng nhu cầu di chuyển của hành khách. Mặc dù có nhiều chuyến tàu hoạt động suốt đêm, tình trạng nhồi nhét vẫn diễn ra thường xuyên, dẫn đến sự xuất hiện của nghề mới - Oshiya, hoặc người đẩy khách.
Đây là những nhân viên mặc đồng phục, nhiệm vụ chính là nhồi nhét thêm hành khách vào các toa tàu (đối với những hành khách kiên quyết muốn lên và chuyến tàu vẫn còn nhất quán với số lượng người nhất định). Công việc này đặc biệt nhiều áp lực vào giờ cao điểm.
Khi những người đẩy khách này xuất hiện lần đầu tại ga Shinjuku của Tokyo, họ được gọi là 'nhân viên điều phối hành khách'. Nghề nghiệp này chủ yếu thu hút học sinh và sinh viên làm việc bán thời gian.

Lịch sử của nghề đẩy khách lên tàu
Theo thông tin từ tờ Amusing Planet, nghề đẩy khách lên tàu bắt nguồn từ thành phố New York, Mỹ, cách đây gần một thế kỷ. Mặc dù, nhiều người không ưa nhân viên đẩy khách vì họ thường xuyên áp dụng lực đẩy mạnh mẽ.
Ở thời đại hiện đại tại Nhật Bản, bạn có thể thấy những nhân viên thực hiện công việc này với thái độ 'hòa nhã' hơn, tuy nhiên đôi khi họ vẫn đẩy mạnh và có thể khiến khách cảm thấy khó chịu. Không ít người nghĩ rằng công việc này bắt buộc nhân viên phải đẩy một cách không tôn trọng.
Hiện nay, nghề đẩy khách trở nên lạc hậu khi các đoàn tàu ngày càng sử dụng công nghệ cửa tự động, giảm thiểu tình trạng nhồi nhét hành khách.

Yêu cầu về sức khỏe cơ bản
Oshiya chú ý rằng việc đẩy khách cần phải sử dụng cả hai tay, áp lực đẩy bằng hai tay sẽ cân bằng hơn so với việc đẩy bằng một tay, giúp cả Oshiya và khách hàng duy trì sự cân bằng và tránh nguy cơ ngã ra đường.
Thứ hai, khiến cho Oshiya chỉ đủ sức đẩy vai, lưng hoặc một phần nhỏ của cánh tay của hành khách lên tàu, quyết định tránh xa các khu vực nhạy cảm trên cơ thể. Đồng thời, Oshiya phải giữ thăng bằng vững vì những hành khách đang đợi ở sân ga có thể đẩy anh ta vào trong tàu.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Oshiya sẽ hiệu đính bằng cờ và đèn, thông báo cho kỹ sư tàu biết khi tàu sẵn sàng và an toàn để rời ga. Họ giữ liên lạc với hành khách bằng ngôn từ lịch sự, trang trọng, luôn đeo găng tay trắng trong suốt thực hiện nhiệm vụ.
Mặc dù Oshiya nổi tiếng với việc đẩy khách, nhưng họ còn phải ngăn chặn hành khách tiến thêm vào khoang tàu nếu khoang đã đầy người. Họ cũng tham gia kiểm tra xem vật dụng cá nhân như túi xách có bị kẹt ở cửa ra vào không. Nhìn xa hơn, nhiệm vụ của Oshiya là đảm bảo việc hành khách ra vào tàu một cách thuận lợi.

Những hành trình tàu 'đè ép' đến đỉnh điểm
Gần đây, vào năm 2012, nhiếp ảnh gia người Hồng Kông Michael Wolf đã sáng tạo bộ ảnh mang tựa đề Tokyo Compression, trong đó, anh ghi lại biểu cảm căng thẳng của hành khách khi khuôn mặt họ bị ép vào cửa sổ.
Hình ảnh rõ ràng thể hiện tình trạng kinh hoàng bên trong tàu điện ngầm. Các cơ thể bị ép chặt nhau đến mức gần như không thể di chuyển. Việc xuống ga đòi hỏi nỗ lực lớn và quyết tâm mạnh mẽ, đặc biệt là khi phải đối mặt với những vấn đề nghiêm trọng, khiến cho việc sơ tán trở nên phức tạp và tốn thời gian nhiều.

Mặc dù có nhược điểm, không thể phủ nhận rằng chiến lược 'nhồi nhét' đã đáng kể mở rộng sức chứa của tàu điện ngầm trong các thành phố đông dân.
Được lấy cảm hứng từ Nhật Bản, vào tháng 2 năm 2017, Madrid đã tuyển chọn những 'người đẩy khách' để phục vụ cho hệ thống tàu điện ngầm của Tây Ban Nha. Thủ đô này đối mặt với tình trạng tăng cường hành khách khi một số tuyến tạm thời đóng cửa để thực hiện công việc bảo trì.
Thông tin từ nguồn tổng hợp
