

| Chùa Phước Lâm 手林福 | |
|---|---|
Wikimedia | © OpenStreetMap | |
| Tên tự | Phước Lâm Tự |
| Tên khác | Chùa Ông Miêng |
| Vị trí | |
| Toạ độ | |
| Quốc gia | Việt Nam |
| Địa chỉ | Xóm Chùa, Tân Lân, Cần Đước, Long An |
| Thông tin | |
| Tôn giáo | Phật giáo |
| Khởi lập | 1880 |
| Người sáng lập | Bùi Văn Minh |
| Di tích quốc gia | |
| Phân loại | Di tích lịch sử – văn hóa |
| Ngày công nhận | 28 tháng 12 năm 2001 |
| Quyết định | Số 53/2001/QĐ-BVHTT |
| Cổng thông tin Phật giáo | |
Chùa Phước Lâm, còn được biết đến với tên gọi Chùa ông Miêng, là một ngôi chùa cổ nằm ở ấp Xóm Chùa, xã Tân Lân, huyện Cần Đước, tỉnh Long An, Việt Nam.
Lịch sử
Vào năm 1880, ông Bùi Văn Minh, một thầy thuốc và điền chủ ở làng Tân Lân, đã xây dựng ngôi chùa này để thờ Phật và làm từ đường cho dòng họ Bùi. Chùa có tên chữ Hán là Phước Lâm Tự (手林福), nhưng dân địa phương thường gọi là Chùa ông Miêng để tránh nhắc đến tên của ông Minh. Ông Minh được tôn vinh sau khi qua đời và được đưa vào danh sách thờ tự tại đình Tân Lân.
Kiến trúc
Tổng thể ngôi chùa được chia thành ba khu vực: Chánh điện, khu mộ tháp và nhà trù. Chánh điện là một công trình lớn theo kiểu bánh ít, với móng đá xanh và tường gạch. Các cột chùa bằng gỗ tròn được đặt trên chân đá xanh, kết nối bởi hệ thống xiên và vì kèo, tạo nên không gian rộng rãi và thoáng mát. Nội thất chánh điện vẫn giữ được vẻ cổ kính dù đã qua nhiều lần tu sửa, với hơn 40 tượng Phật, Bồ Tát, Ngọc Hoàng, Thị Giả, Thập Điện Diêm Vương, cùng nhiều bộ bao lam, hoành phi, liễn đối được sơn son thếp vàng rực rỡ. Hầu hết các tượng Phật được làm từ gỗ và đồng từ thế kỷ XIX, thể hiện phong cách nghệ thuật Phật giáo Nam Bộ.
Mái nhà chùa được thiết kế theo kiểu đấu-củng, phong cách kiến trúc thời Lý-Trần của Việt Nam, lợp ngói âm dương truyền thống. Đây là một ví dụ điển hình cho việc phục dựng kiến trúc cổ Việt Nam, đặc biệt là thời kỳ huy hoàng của các triều đại Lý-Trần.
| “ | Chùa Phước Lâm tiêu biểu cho hình ảnh của một ngôi chùa cổ ở Nam Bộ, nhưng tiếc rằng ngôi già lam thể hiện một mảng văn hóa Phật giáo Nam Bộ này lại đang bị hư hại trầm trọng theo sự tàn phá nhanh chóng của thời gian | ” |
| — Nhà nghiên cứu Trần Hồng Liên | ||
Di tích Quốc gia
Ngày 28 tháng 12 năm 2001, Bộ Văn hóa – Thông tin (nay là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) đã ban hành Quyết định số 53/2001-QĐ-BVHTT công nhận di tích này là di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia.
