
Mika Waltari là một nhà văn Phần Lan với hơn 100 tác phẩm xuất sắc, trong đó có ít nhất 30 tiểu thuyết, 20 vở kịch và 15 truyện ngắn. Ông đã được trao giải thưởng văn học quốc gia Phần Lan đến 5 lần. Với thành công của kiệt tác “Người Ai Cập – Quyền lực và tình yêu”, ông trở thành một trong những nhà văn nổi tiếng nhất thế kỷ XX.
' Sự pha trộn độc đáo giữa lịch sử cổ đại và triết lí nhân sinh '
“Người Ai Cập – Quyền lực và tình yêu” là một tiểu thuyết lịch sử gồm mười lăm tập, kể về cuộc đời của danh y Sinuhe từ năm 1390-1335 trước Công nguyên. Sinuhe, nhân vật chính và kể chuyện, là một đứa trẻ bị bỏ rơi trên sông, được vợ chồng thầy thuốc nghèo nuôi dưỡng. Dưới sự dạy dỗ của cha, Sinuhe học nghề y để tiếp tục truyền nghề của cha mình, chữa bệnh cho người nghèo. Nhờ tay nghề và khả năng chữa bệnh xuất sắc, Sinuhe trở thành một danh y nổi tiếng, bạn và tư vấn y tế riêng của Pharaon Ekhnaton, và bạn của tướng Horemheb, người sau này trở thành Pharaoh. Tuy nhiên, “những điều được viết trên những ngôi sao khi Sinuhe ra đời” đã đưa Sinuhe qua nhiều gian khổ và bi thương, cuối cùng bị người bạn từ thời thơ ấu trục xuất khỏi Ai Cập và phải sống cả đời trong đày ải.
Từ cái nơi giam giữ kia, Sinuhe đã viết lại những trải nghiệm đắng cay, những mất mát cũng như những niềm vui hiếm hoi trong cuộc đời mình thành cuốn sách này, không chỉ để tự giãi bày mà còn để rửa đau lòng.
Những giải thích quý báu về tình yêu của con người.
“Người Ai Cập – Quyền lực và tình yêu” không chỉ hấp dẫn bởi cốt truyện hấp dẫn, mà còn bởi những bài học sâu sắc về trái tim con người – một trái tim sinh ra để yêu thương nhưng bị tổn thương bởi những bi kịch của cuộc đời. Trong bối cảnh tranh giành quyền lực trong triều đại và những cuộc chiến tranh tàn khốc, vẫn nổi bật khát khao yêu thương của con người, không chỉ là tình yêu nam nữ mà còn là tình bạn cao cả.
Nổi bật trong tác phẩm là câu chuyện tình yêu giữa Sinuhe và người phụ nữ Nefernefernefer, với trinh nữ Minea từ đảo Crete và với Merit, người hầu quán rượu ở Thebes. Ba mối tình là những cung bậc khác nhau của tình yêu và bi kịch đã được Waltari mô tả một cách cuốn hút qua ba chương riêng biệt (Sách thứ tư, Sách thứ bảy và Sách thứ mười một) trong tổng số mười lăm cuốn sách của tác phẩm. Nếu Nefernefernefer là sự đau khổ của mối tình đầu non nớt, Minea là mối tình chớm nở tàn nhanh để Sinuhe đau đớn vụt mất tình yêu, thì Merit lại là tình yêu cuối cùng của ông với tất cả sự dịu dàng như một bãi biển êm đềm sau mọi cơn sóng gió. Sinuhe từng nói:
Ngoài ra, chúng ta còn chứng kiến tình yêu không được đáp lại, sự thèm khát của Horemheb dành cho công chúa Baketaton, sự ham muốn đầy nhục dục của quản gia Mehunefer đối với Sinuhe, của Thái hậu Teje với quốc trưởng Eje. Những mối tình này chiếm một phần lớn và được mô tả một cách lôi cuốn trong tác phẩm, đưa độc giả vào thế giới thần thoại cổ điển đầy hấp dẫn.
Suốt đời Sinuhe, tình bạn giữa ông và hai Pharaon trong cuộc chiến vương quyền nghiệt ngã được tái hiện qua những biến động lịch sử. Sinuhe từng được giao nhiệm vụ trở thành mắt của Horemheb, đi khắp nơi để tìm hiểu về tiềm năng quân sự của các quốc gia lâu đời với niềm tin tuyệt đối vào tình bạn, tình yêu và lòng trung thành với đất nước, nhưng không ngờ rằng chính nó đã biến ông thành một kẻ giết người thay vì một thầy thuốc chân chính.
Có thể nói, bên cạnh Horemheb thèm khát quyền lực, có một Ekhnaton hiền lành với ước mong cải tổ Ai Cập thành một xã hội bình đẳng, nơi không còn sự nô lệ và chủ nghĩa. Sinuhe tìm thấy tiếng nói chung và sẵn sàng chiến đấu đến cùng với Ekhnaton. Thế nhưng, thất bại của cuộc đấu tranh trở thành hiện thực, và Ekhnaton chết sau khi uống chén thuốc độc do Sinuhe pha chế dưới sự ép buộc của Horemheb. Sự ra đi của một người bạn để lại mùi máu trên đôi tay tội lỗi, khiến Sinuhe ân hận đến cuối cuộc đời. Ông đã giết người bạn thân của mình với niềm tin rằng đó là điều tốt nhất cho quê hương, rằng đó là cách duy nhất để chấm dứt chiến tranh. Tuy nhiên, sau này khi Horemheb lên nắm quyền, ông dần nhận ra rằng người bạn mà ông gọi là “con trai của diều hâu” không còn là cậu bé ngây thơ như trước, mà thực tế là kẻ đa nghi thèm khát quyền lực và chiến tranh, cuối cùng bị người mình tin tưởng phản bội và trục xuất. Sinuhe từ một trái tim ngây thơ giàu lòng trắc ẩn nhuốm màu tội lỗi trở về để gột rửa những đau thương.
Bên cạnh tình yêu giữa con người, tác phẩm cũng thể hiện tình yêu sâu sắc của Sinuhe đối với thành phố Thebes quê hương và đất nước Ai Cập của ông. Sinuhe đã nói: “Ai từng sống ở Thebes sẽ khao khát quay lại Thebes, vì trên cả thế giới không có thành phố nào giống Thebes.” Câu này đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần như một “điệp khúc” trong tác phẩm, thể hiện tình yêu cuồn cuộn chảy trong máu thịt với mảnh đất quê hương. Hình ảnh “Những nhà lều đất, mùi phân động vật và mùi tanh của cá trong dầu” trong những con hẻm nhỏ của Thebes luôn hiện về trong tâm trí Sinuhe khi ông đi lang thang trong những nơi xa lạ. Trước khi bị đày khỏi Ai Cập, Sinuhe đã nói: “Tôi không sợ cô đơn, vì cả đời này tôi chỉ có một mình và từ khi sinh ra tôi đã cô đơn, nhưng trái tim tôi tan chảy vì buồn khi nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy Thebes, không bao giờ được cảm nhận mùi đất Kemet mềm dưới chân mình và sẽ không bao giờ được uống nước sông Nile nữa.”
Và trước khi bị đày đi xa xứ, Sinuhe đã nói với Horemheb: “Tôi muốn nói lời tạm biệt với Thebes, đi dọc Đại Lộ Nhân Sư một lần nữa và thưởng thức hương thơm của nhang trong những cột khói từ các đền thờ lớn và mùi của cá rán trong bóng tối của các con đường nghèo khi những người vợ chờ đợi trước những cái lều đất và những người chồng mệt mỏi trở về từ công việc.”
Những triết lí về cuộc sống sâu sắc đã được khắc sâu
Mặc dù câu chuyện diễn ra trong bối cảnh Ai Cập cổ đại, nhưng thông điệp của nó vẫn phản ánh sự phổ quát và bền vững qua thời gian. Waltari đã thành công trong việc truyền đạt những ý nghĩa quan trọng nhất về con người khi mô tả chiến tranh, sự biến động xã hội, tình bạn và tình yêu. Hầu như ở mỗi chương, độc giả đều gặp phải những câu văn đầy ý nghĩa triết lí.
“Cũng như ngày xưa và mãi mãi sau này” là một sự tóm tắt, suy ngẫm về cuộc sống được lặp đi lặp lại nhiều lần trong tiểu thuyết. Vũ trụ, vạn vật rộng lớn vẫn hoạt động theo quy luật không thay đổi. Sinuhe đã nói: “Bởi vì con người tự nhiên lại xấu xa, tàn nhẫn và độc ác hơn cả cá sấu dưới sông. Trái tim của họ cứng như đá, suy tàn của họ nhẹ như khói. Cho nên hãy đẩy họ xuống dòng sông, khi quần áo của họ đã khô, họ sẽ trở lại như cũ.” (Sách thứ nhất). Do đó, hãy thay đổi bản thân mình, cách nhìn nhận và suy nghĩ về cuộc sống thay vì muốn thay đổi thế giới xung quanh.
Cuối cùng, điều làm hạnh phúc con người không phải là quyền lực hay tiền bạc, mà là tình yêu và lòng nhân ái - Đây là một triết lý được nhận ra bởi hầu hết các nhân vật dù rõ ràng hay không, sau những thăng trầm khốc liệt. “Không có sự khác biệt giữa con người và con người, mọi người sinh ra đều trần trụi trên đời và trái tim con người là thước đo duy nhất giữa mọi người. Không thể đo con người bằng màu da hoặc ngôn ngữ của họ, không thể đo con người bằng quần áo hoặc đồ trang sức, và không thể đo con người bằng sự giàu có hay nghèo khó của họ, mà chỉ bằng trái tim.” (Sách thứ mười lăm) - Sinuhe đã chia sẻ với những người nghèo sau khi trải qua những trận chiến đầy đau khổ. Ông nhận ra rằng: “Có lẽ sự trả thù dường như mê hoặc con người và hạnh phúc của nó ngọt ngào, nhưng trong tất cả những loại hoa của cuộc sống, hoa trả thù nở và tàn nhanh nhất, và đầu lâu người chết nhăn nhở cười, chế nhạo ta từ dưới cơn thèm khát trả thù.” (Sách thứ mười) khi cố gắng thỏa mãn sự trả thù với Nefernefernefer nhưng thứ nhận lại là cảm giác trống rỗng và tội lỗi. Hay chính Horemheb, khi trở thành một Pharaoh, thỏa mãn khát khao quyền lực đã bao lâu nay, nhưng ông không hạnh phúc với cuộc hôn nhân như một vũng lầy chứa đựng căm hận và một quá khứ nhục nhã. Vậy là không phải ai cũng hạnh phúc, từ vua đến những người bị trục xuất tới biển Đỏ?
Khi đóng lại những trang sách, bên cạnh những cảm xúc và suy tư về tình yêu, tình bạn, và tình người, mỗi người đọc đều rút ra những quan điểm về cuộc sống cho riêng mình. Qua cách kể hấp dẫn và văn phong tả thực, tác giả Mika Waltari đã biến tác phẩm thành một nguồn tư liệu lịch sử quý giá và đồng thời chứa đựng những triết lí sâu sắc phản ánh đời sống xã hội qua mọi thời đại.
Những giá trị sâu sắc của cuốn sách là lý do tại sao dù đã xuất bản từ lâu nhưng “Người Ai Cập - Quyền lực và Tình yêu” vẫn là một trong những tác phẩm kinh điển bán chạy nhất, đã được chuyển thể thành phim Hollywood. Nó được công nhận là cuốn sách thế kỷ của Phần Lan năm 2017 và đã được dịch sang 41 ngôn ngữ khác nhau. Tạp chí The New York Times gọi nó là “Một bức tranh sống động và thú vị về thời cổ đại của một người kể chuyện tài ba”.
Hãy cùng chúng tôi bước vào cuộc hành trình với Sinuhe, khám phá những vùng đất cổ xưa như Thebes sôi động hay Babylon tuyệt đẹp, để cảm nhận và suy ngẫm về cuộc sống và số phận đầy bi kịch của con người tài năng này.
