
Và mọi quyết định biến thành lịch sử, chúng tôi nhận ra sự thú vị của tuổi ba mươi khi chúng tôi luôn biết mình cần làm gì trong những thời điểm khó khăn nhất, nhưng cũng đau lòng vì không còn gì để làm chúng tôi cảm động nữa. Không còn gì để làm chúng tôi cảm động nữa, kể cả vào buổi sáng hôm đó, khi nàng nhìn lên mặt trời đứng im lặng, tôi than phiền về ngày dài và đầy buồn chán mà không có sự phá vỡ nào làm mất đi vẻ bình yên của rừng. Sứ mệnh đã kết thúc. Mùa hè đã kết thúc. Tất cả những sự chào đón và tình yêu đã từng khiến chúng tôi say mê đến mức nằm yên trong hồi ức, cùng với anh ta trở thành câu chuyện ngắn hư cấu dễ gây ấn tượng nhưng cũng dễ quên.
Thiên đường của tuổi trẻ
Trong Người đã khuất thuê, màu vàng như mật ong gần như bao phủ mọi thứ, là màu nắng sáng trong tình yêu của Bách và Minh. Như một dấu hiệu, khi sắc vàng rực rỡ ấy tan đi, hành trình của họ trong tình yêu cũng phải chấm dứt.
Tuổi trẻ họ đã cùng nhau sẽ gợi lại nụ cười và cũng chứa đựng nỗi đau, như việc xem lại những bộ phim kinh điển của quá khứ, đẹp mà đầy buồn thương. Không chỉ Bách và Minh, mà cả Phượng, Dĩ và Hương cũng sẽ nhớ về thời thanh xuân của họ bằng niềm nhớ riêng, giờ đã trở thành ba từ 'thanh xuân của họ'.
Mưa hè vẫn còn rơi
Dù ngắn gọn, tiểu thuyết vẫn lưu giữ được những khoảnh khắc quý giá, như khi Minh nằm bên cạnh Bách trong một đêm, nhìn người mình yêu thầm thương thở khẽ khi cả thế giới im lặng, hoặc khi Bách chăm sóc Minh sau khi bị chó cắn, hai người ôm nhau vô vọng giữa thiên nhiên bao la.
Mỗi câu chữ ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc, mỗi cử động tình cờ đều tạo nên những rung động, luyến tiếc và đau khổ, tất cả kết tạo nên những khúc mắc trong mối quan hệ của hai chàng trai trẻ, luôn khao khát yêu và được yêu, chìm đắm trong thời gian đầy dằng dặc.
Một tác phẩm về một khía cạnh lạ của cuộc sống - nghề thuê người chết, Người đã khuất thuê không đi vào những tình huống giả chết thú vị và những bi kịch đau lòng của sự lựa chọn này từ cả hai phía, người thuê và người được thuê.
Mọi thứ đều được sắp xếp hợp lý, diễn ra tự nhiên trong bối cảnh, từ cách xây dựng nhân vật đến cách truyền đạt thông điệp. Đó cũng là điều khiến người đọc nhớ mãi, để khi đóng lại trang cuối cùng của cuốn sách, khi phải nói lời chia tay với cơn mưa mùa hạ ấy, chỉ còn lại nỗi nhớ chôn sâu trong lòng.
Phương Thảo
Bài viết gửi cho Mytour
