
Câu chuyện mở đầu bằng tình yêu tuổi mới lớn của Michael Berg, một cậu bé trung học 15 tuổi, lạc quan và mơ mộng, đắm chìm trong thế giới văn chương từ Schnitzler đến Anton Chekhov, D. Lessing, và dần khám phá những xúc cảm đầu đời với Hanna Schmitz, một phụ nữ lớn tuổi hơn cậu 21 tuổi, trong bối cảnh của nước Đức những năm 1960.
Hai người gặp nhau trong một buổi chiều Michael trên đường về nhà từ trường, khi trời mưa phùn và ẩm ướt. Hanna đưa cậu về nhà và từ đó, họ bắt đầu một mối quan hệ kỳ lạ. Họ thường xuyên gặp nhau tại căn phòng trên gác cũ của Hanna để thực hiện một nghi lễ gần như bất biến: tắm - đọc sách - yêu nhau.
Ở đó có một bí mật được giữ kín, và bí mật đó đã trở thành một rối rắm không lời giải trong cuộc sống của họ. Michael không biết rằng, Hanna - người tình của anh, người mơ về thế giới trong những cuốn sách, lại chính là một người phụ nữ không biết đọc.
Từ dẫn dắt đó, câu chuyện lan tỏa bằng những ký ức buồn thảm, với những biến cố, tranh chấp tinh thần của Michael khi nhớ về thời gian bên Hanna; nỗi đau, sự thất vọng khi cô biến mất bất ngờ; cuộc tái ngộ “đầy bất ngờ”… tất cả đẩy Michael vào ranh giới mong manh giữa việc tha thứ và nuôi hận trong lòng.
Quá khứ đã trôi qua, tội lỗi đã được phê phán, chỉ những đau đớn và ám ảnh vẫn còn lại, ngay cả khi không còn tồn tại nữa. Michael đối mặt với việc giải thoát khỏi “sự yếu đuối và xấu hổ” đã giấu kín suốt thời gian dài...
Câu chuyện kết thúc với vẻ đẹp nhân văn nhưng không thể che giấu nỗi buồn, sự thất vọng về lý lẽ khi luật sư Michael đã tiết lộ tất cả nhưng vẫn không thể bảo vệ được người yêu.
Hana để lại dấu ấn sâu sắc và đau lòng trong trái tim của người yêu trẻ Michael, không chỉ là một mối quan hệ cá nhân, mà còn là một phần của lịch sử, với tất cả những nỗi đau và buồn phiền.
Lịch sử không phải là phần chính trong câu chuyện của Người đọc, nhưng nó là một màu sắc quan trọng trong cuốn sách. Tuy nhiên, giống như trong Kẻ trộm sách của Markus Zusak, mặc cho lịch sử đau buồn, nhưng điều cuối cùng vẫn là con người. Con người và sự mở lòng của họ là điều quan trọng nhất được lưu giữ.
Người đọc ra đời tại Đức vào năm 1995 và đã được dịch sang gần 40 ngôn ngữ, trở thành một hiện tượng văn học đáng chú ý. 15 năm sau đó, vào năm 2009, Người đọc - The Reader xuất hiện trên màn ảnh và thu hút sự chú ý của những người yêu văn học, cũng như gây ấn tượng mạnh mẽ với những ban giám khảo lớn.
Tác giả Bernhard Schlink đã chia sẻ nguồn cảm hứng đằng sau việc viết tác phẩm này: “Bắt đầu từ Đông Berlin. Năm 1990, tôi đến thỉnh giảng tại Đại học Humboldt và thường ở đó vài tuần. Một thế giới nghèo nàn về màu sắc và âm thanh, những dãy nhà u tối, đường phố vắng vẻ... đưa tôi trở lại những ký ức về những năm 1950.”
Và đó là lý do tại sao tôi quyết định viết cuốn sách. Dĩ nhiên, những ý tưởng chính của Người đọc đã tồn tại trong tâm trí tôi từ lâu, nhưng chúng mới hình thành thành một câu chuyện toàn vẹn khi tôi ở Đông Berlin. Ngay cả những ý tưởng ban đầu của tôi đã xoay quanh một người phụ nữ, và đó chính là một người không biết chữ”.
Ông đã sáng tạo ra một tác phẩm sâu sắc về lịch sử, nhưng đó không chỉ là sự sâu sắc về mặt lịch sử, mà còn là sự hiểu biết sâu sắc về con người, với tất cả những cảm xúc và suy tư của họ.
Với Bernhard Schlink, người làm luật và cũng dạy về luật, quá trình sáng tác văn học giống như làm thẩm phán trong việc tìm kiếm giải pháp và đưa ra quyết định, nhưng khác biệt ở chỗ văn học là cách để mở rộng, khám phá và chia sẻ ý kiến, truyền cảm hứng cho độc giả”.
Theo Zing Tin tức
