Hơn 50 năm đã trôi qua, ai cũng mong muốn biết liệu người đó có thể tái sinh hay không và liệu khoa học hiện đại có thể làm nên điều kỳ diệu đó hay không.
Loài người có thể sở hữu công nghệ để tái sinh một người chết sống lại không? Đó là câu hỏi mà đến nay rất nhiều người mong muốn có câu trả lời. Và từ nửa thế kỷ trước, Tiến sĩ James Hiram Bedford cũng từng hy vọng như vậy. Với niềm khao khát sống mãnh liệt, người đàn ông ấy đã tình nguyện đóng băng cơ thể với một lời hứa hẹn được tái sinh vào năm 2017.
Đã 3 năm trôi qua kể từ dấu mốc quan trọng đó, ai cũng muốn biết số phận của người đàn ông từng được xem là người giàu nhất Mỹ ra sao...
Sống một cuộc đời đáng sống
James Hiram Bedford là một giáo sư tâm lý học tại Đại học California cũng như là một cựu chiến binh trong Thế chiến thứ nhất. Ông đã trải qua một cuộc sống đáng sống ở giữa thế kỷ 20, kết hôn hai lần và đi qua nhiều quốc gia trên thế giới. Ông đã đi săn ở châu Phi, khám phá rừng mưa Amazon và du lịch khắp Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ, Tây Ban Nha, Anh, Scotland, Đức và Thụy Sĩ. Bedford còn là một trong những người đầu tiên lái xe trên cao tốc Alcan đến phía bắc Canada và Alaska.

James Bedford khi còn trẻ.
Đi nhiều, trải nghiệm nhiều, James luôn đúc kết được nhiều hiểu biết quý giá về ý nghĩa của cuộc sống và cái chết.
James sinh ra trong một gia đình 'chẳng có gì ngoài điều kiện', cha mẹ ông thuộc diện giàu có trong khu vực. Ngoài ra, James còn sở hữu trí tuệ vượt trội. Anh được nhận xét là người hiền lành, ít nói và luôn có trách nhiệm. Các sinh viên từng được ông giảng dạy đều ca ngợi thầy của mình là một nhà thông thái và một tấm gương giáo dục hoàn hảo.
James đã trải qua nhiều cuộc phiêu lưu trong đời nhưng có lẽ cuộc phiêu lưu đặc biệt nhất lại bắt đầu khi trái tim của ông ngừng đập.
Cuộc phiêu lưu trong nhà băng
Năm 1967, James được chẩn đoán mắc ung thư thận giai đoạn cuối, tế bào ung thư đã lan sang phổi và với phương pháp điều trị y học thời điểm đó, James chỉ còn cách nhận án tử. Trước đó, ông đã đọc về ý tưởng trong cuốn sách The Prospect of Immortality (Triển vọng bất tử) của tiến sĩ Robert Ettinger - người được coi là cha đẻ của thử nghiệm đóng băng cơ thể, sáng lập Cryonics Institute - tổ chức chuyên cung cấp dịch vụ đóng băng cơ thể sau khi chết.

Robert Nelson tiến hành quá trình đông lạnh đầu tiên cho giáo sư James. Ông được tiêm dimethyl sulfoxide sau khi qua đời vào chiều ngày 12/1/1967.
Trước đó vào tháng 4/1966, một phụ nữ khác cũng từng được đóng băng tại bang Arizona, nhưng chỉ sống lại được vài tháng. Một số suy đoán rằng vì bà được đông lạnh quá muộn nên tế bào đã bị phân hủy một phần và nếu được hồi sinh thì trí não của bà cũng đã bị tổn thương nghiêm trọng.
Câu chuyện về quá trình đóng băng cơ thể của James được tiết lộ trên tờ Daily Telegraph (Anh) vào tháng 1/2017.
Theo đó, trước khi qua đời, James đã nói lời cuối cùng với Robert Nelson, người nay đã 82 tuổi, một trong ba nhà khoa học trực tiếp tham gia quá trình đóng băng cơ thể của ông rằng: 'Tôi không làm điều này với hy vọng sẽ được tái sinh. Tôi làm điều này với niềm hy vọng rằng một ngày nào đó con cháu tôi sẽ được hưởng lợi từ giải pháp khoa học tuyệt vời này'. Trước khi qua đời, James đã để lại một khoản tiền hơn 100.000 USD (hơn 2 tỷ đồng theo tỷ giá hiện tại) để hỗ trợ quá trình đóng băng cơ thể của mình.
Ngày 12/1/1967, James qua đời tại một viện dưỡng lão, ở tuổi 73. Sau khi ông qua đời, bác sĩ Renault Able đã thực hiện hô hấp nhân tạo và massage tim để duy trì lưu thông máu trong cơ thể. Sau đó, ông được rút hết máu và tiêm dimethyl sulfoxide để bảo vệ nội tạng. Cuối cùng, ông đã được đặt vào một bể chứa nitơ lỏng ở nhiệt độ âm 196 độ C.

Cecilia Bedford (con dâu của Tiến sĩ James) bên cạnh bể chứa thi thể bố chồng vào tháng 4/1970. Bể chứa này đã trải qua nhiều chuyển động, từng được bảo quản ở nhiều nơi trước khi dừng lại tại công ty Alcor từ năm 1982 đến nay.
Tuy nhiên, lúc đó các thiết bị đông lạnh chưa được hoàn thiện, vì vậy ba nhà khoa học quyết định tạm thời bảo quản thi thể của giáo sư James ở một nơi khác. Robert đã đặt James vào một chiếc quan tài gỗ, đổ đầy nước đá, và dùng chiếc xe bán tải Ford của mình để chở về nhà. Nhưng người vợ đầu tiên của James không đồng ý và đe dọa sẽ báo cảnh sát.
Robert phải một mình lái xe bán tải chở thi thể của James đến một ngôi nhà ẩn mình ở khu vực núi Topanga. Robert kể: 'Đó là nơi cư trú của những người hippy. Tôi đã lái xe trên những con đường dốc và uốn cong, mang theo một thi thể đông lạnh. Thật là kỳ lạ!'.
Thi thể của James đã được tạm bảo quản ở Topanga trong hơn hai tuần. Trong thời gian đó, người vợ thứ hai và con của ông đã hoàn thành các thủ tục pháp lý liên quan đến quá trình đóng băng.
Sau khi hộp bảo quản thi thể đầu tiên cho giáo sư Bedford được hoàn thiện, ông đã được chuyển trở lại Arizona và bảo quản tại đơn vị cryogenics, tập đoàn Thiết bị chăm sóc y tế Cryo-Care ở Phoenix.



Nhưng hành trình gian khổ vẫn chưa dừng lại. Tháng 4/1970, Bedford được đưa đến công ty sản xuất và sửa chữa thiết bị thử nghiệm Galiso, thuộc Nam California. Trong thời gian ở đó, bồn chứa cơ thể James phải nằm giữa các bể chứa chưa hoàn thành và các thiết bị thử nghiệm lộn xộn khác, đầy bụi bẩn. Tuy nhiên, trạng thái đóng băng vẫn được giữ nguyên qua nhiều thách thức.
Tháng 7/1976, gia đình chuyển James đến một cơ sở khác, cũng ở California. Vợ và con James tôn trọng di nguyện của ông, nhưng những người khác trong gia đình không chấp nhận cách 'an nghỉ' đặc biệt này. Do đó, cuộc chiến pháp lý giữa các thành viên gia đình James đã bùng nổ. Số tiền 100.000 USD mà ông để lại cho quá trình đóng băng dần cạn kiệt do phải chi quá nhiều cho việc kiện cáo.

Một số hộp bảo quản thi thể. Mỗi hộp có thể chứa thi thể của 5 người.
Năm 1977, vì chi phí bảo quản cơ thể James ngày càng tăng cao, con trai ông đã phải đưa thi thể cha về đặt tại nhà, và thỉnh thoảng tự nạp ni tơ lỏng.
Năm 1982, Alcor Life Extension Foudation đồng ý tiếp nhận bảo quản thi thể giáo sư James, và ông được đưa đến yên nghỉ tại một tổ hợp sang trọng của công ty Alcor ở rìa sa mạc Sonoran.
Năm 1991, Alcor quyết định mở thùng chứa thi thể của James và kiểm tra tình trạng đông lạnh sau 24 năm. Khi cắt qua lớp phủ kim loại của chiếc bình, kỹ thuật viên của Alcor thấy James được quấn trong một chiếc túi ngủ màu xanh nhạt, và ông đã được chuyển đến một bồn nitơ lỏng phủ bọt polystyrene để tiến hành kiểm tra.
Các chuyên gia cho biết việc bảo quản thi thể của James được thực hiện khá tốt. Khuôn mặt của ông trông trẻ hơn so với tuổi 73. Một số vùng da trên ngực và cổ có màu sắc đã thay đổi và có hai lỗ thủng trên cơ thể. Mũi và miệng của giáo sư James có mùi máu. Đôi mắt của ông mở ra một chút và giác mạc có màu trắng của đá băng. Đôi chân của ông đã lộ ra với chân phải chồng lên chân trái.
Một số vết nứt trên da đã được phát hiện, nhưng tổng thể, quá trình bảo quản cho James được coi là tốt. Sau đó, các chuyên gia ở Alcor đã đóng gói giáo sư James vào một chiếc túi ngủ mới và đặt thi thể của ông vào trong nitơ lỏng để tiếp tục chờ đợi.
Bây giờ, sau 3 năm kể từ khi hứa hẹn James sẽ tỉnh dậy, ông vẫn chỉ là một 'xác ướp' được xếp chồng lên cùng với 145 người khác đang đóng băng...
(Nguồn: Amusingplanet, Daily Telegraph)
