
Từ khi còn bé, tôi đã nghe mẹ tôi nói: “Các bác, cùng đi kháng chiến với cha tôi, vẫn bảo: Nguyên Hồng chỉ có hai niềm đam mê, đó là mê viết và mê con”.
Hồi nhỏ, lời nhận xét ấy cũng chỉ là một phần trong những câu chuyện về cha tôi. Chúng tôi sống trong tình thương yêu, chăm sóc, và lo lắng hàng ngày của cha. Đó là điều đương nhiên như mặt trời mọc mỗi sớm mai.

Gia đình của nhà văn Nguyên Hồng.
Tôi nhận ra sự mâu thuẫn trong cha từ khi học cấp 2. Ông dịu dàng như một người mẹ, nhưng khi cần, ông có thể nổi giận như một con hổ, nhất là khi chúng tôi làm mất cuốn sách của ông.
Mọi người thường nghĩ về cha tôi như một lão nông mộc mạc, nhưng chỉ có gia đình tôi biết rằng ông đã dạy dỗ chúng tôi một cách tỉ mỉ. Từ cách ăn cho đến cách nói, ông luôn rèn luyện chúng tôi.
[...]
Trong mỗi lần chuẩn bị ra Hà Nội, gia đình tôi không thể quên những kỷ niệm đáng nhớ, từ việc đóng gói sách vở, quần áo cho chuyến đi, đến việc chuẩn bị thức ăn trên chiếc xe đạp cũ kỹ. Cha tôi thường gọi chúng tôi lại, đưa cho chúng tôi một ít tiền để mua quà. Quà ấy thường chỉ là những món đồ đơn giản như mía tím từ ruộng nhà cụ Chương Long hay những quả sấu chín vàng từ nhà bà Lành.

Sau khi chúng tôi trở về quê từ Hà Nội và bắt đầu cuộc sống dân dã tại ấp Cầu Đen, cha tôi thường cảm thấy tiếc nuối. Ông đã hy sinh tất cả cho gia đình để đảm bảo cho sự học hành của chúng tôi. Mùa hè, ông thường cho chúng tôi 'về Hà Nội chơi', dành những khoảnh khắc quý giá bên gia đình.
Đôi khi, cha tôi sẽ đưa chúng tôi đi ăn phở. Đối với chúng tôi, đó là niềm vui lớn nhất. Ông cũng dẫn chúng tôi đến nhà hàng Phú Gia, nhưng chỉ gọi phở cho chúng tôi, còn ông thì ngồi nhìn. Nhưng những kỷ niệm đó mãi mãi được khắc sâu trong lòng tôi.
Một người cha quan tâm đến con như vậy, sẽ cảm thấy như thế nào khi phải tiễn con vào ngục tù, vào những ngày đánh nhau khốc liệt? Tôi vẫn nhớ khi anh trai của tôi lên đường nhập ngũ, cha tôi đã đọc bài thơ 'Tiễn chân con' và khóc. Đó là những giây phút đầy xúc động.
Những kỷ niệm của chúng ta trong võng ru xưa
Mẹ đã dạy chúng ta biết cười, giấc mơ của chúng ta tràn ngập niềm vui
Khi chim hót, và ánh nắng mặt trời mạnh mẽ, chúng ta bỡ ngỡ trước sự rực rỡ của cuộc sống
Đêm nay, bầu ngực mẹ ấm áp bảo bọc giấc mơ của chúng ta
Chúng ta, những đứa trẻ trong làng, ghi dấu ấn bằng những kỷ niệm đẹp
Dưới mưa nắng, dưới ánh trăng sáng
Với hương thơm của hoa, với vị ngọt của quả chín
Dưới ruộng đồng, dưới cánh đồng sắn
Với động vật rừng, với loài cá dưới biển
Với những câu chuyện kỳ diệu, với dấu ấn của cha ông
Chúng ta trưởng thành
Những bước đi mạnh mẽ
Những chiếc răng bắt đầu mọc
Những cảm giác nhức nhối
Rồi từ từ tiến bước
Bước lên tuổi ba
Bước lên tuổi sáu
Và đến tuổi mười sáu, trăng tròn sáng rực
Hôm nay là ngày mười tám của tuổi thanh xuân...
Trích từ sách 'Cha và con - Tình cha con của những người nổi tiếng' (NXB Trẻ)
