
Mỗi ngày, hãy đọc một thứ mà không ai đọc.
Mỗi ngày, hãy nghĩ một điều mà không ai nghĩ.
Thật tệ cho trí óc khi suy nghĩ của ta luôn theo đám đông.
Christopher Morley
“Lần hẹn tới sẽ không lâu đâu,” Julian nhấn mạnh trước khi tạm biệt tôi dưới chân núi.
“Tại sao vậy?”, tôi hỏi lại, không che giấu được sự thất vọng.
“Vì tôi sắp rời đi. Những gì cần giúp anh ở đây gần như đã xong. Anh đã nhiệt tình tiếp thu các triết lý lãnh đạo mà tôi chia sẻ và luôn là một học trò xuất sắc. Tôi tin rằng không bao lâu nữa, GlobalView sẽ vươn tầm quốc tế và phát triển mạnh mẽ dưới sự lãnh đạo tài tình của anh. Quan trọng hơn, anh đã tìm ra cách tự lãnh đạo bản thân và biến GlobalView thành nơi mọi người có thể phát huy tối đa tiềm năng và biến ước mơ cao cả nhất của họ thành hiện thực. Hãy luôn đáp ứng nhu cầu của nhân viên bằng cách khơi dậy khả năng của họ và nhắc nhở họ về mục tiêu cao cả của công việc. Đáp lại, họ sẽ cống hiến hết mình cho anh.”
“Nhưng anh sẽ đi đâu?”
“Có một người khác rất cần những kiến thức mà tôi đã học được, và trách nhiệm của tôi là đến với họ.”
“Anh định bỏ lại túp lều nhỏ mà anh đã tự tay dựng trong rừng sao? Nơi đó dường như có mọi thứ anh cần.”
“Hãy coi như tôi đi xa một thời gian. Nhưng ai biết được, có thể vài tháng nữa anh sẽ thấy tôi đứng giữa vườn hồng của anh,” Julian nói với một cái nháy mắt.
Khi đang lái xe đến gặp Julian, tôi cảm thấy buồn khi nghĩ đến việc sắp không gặp lại anh nữa. Trước đây anh luôn là bạn của tôi, nhưng giờ đây, tôi thấy anh còn đặc biệt hơn. Chưa ai có ảnh hưởng lớn như vậy đối với tôi, thậm chí là cha tôi. Dù có nhiều nhà lãnh đạo khác gặp khó khăn, Julian đã chọn đến với tôi trước. Nếu có một phẩm chất nổi bật ở Julian, đó là sự trung thành. Vì là bạn tôi, anh quyết định giúp tôi.
Các buổi học của anh rất đặc biệt, không giống bất kỳ khóa học nào tôi từng tham gia. Mỗi bài học, Julian đã khuyến khích tôi khám phá những tư duy mới và xem xét lại nguyên nhân đằng sau những việc tôi đã làm. Anh buộc tôi phải suy ngẫm sâu về bản thân, không chỉ trong vai trò lãnh đạo mà còn trong cuộc sống. Anh chia sẻ với tôi những viên ngọc quý trong nghệ thuật lãnh đạo, những kiến thức mới mẻ truyền cảm hứng và động lực cho tôi. Tôi hy vọng rằng chúng tôi sẽ gặp lại nhau sau khi anh rời đi. Tôi cần một người bạn và cố vấn như anh, như mọi người đều cần. Và tôi mong có cơ hội đền đáp anh.
Sau khi vượt qua con đường chính và rẽ vào một khu dân cư rợp bóng cây, nơi ở của tầng lớp trung lưu với những chiếc xe gia đình và xe van nhỏ đỗ trước cổng nhà, tôi đã nhìn thấy đích đến của mình. Trường Tiểu học Centennial nổi tiếng là một trong những cơ sở giáo dục hàng đầu, nơi đào tạo ra nhiều học sinh xuất sắc. Các nhà giáo dục từ khắp nơi trên thế giới đến đây để nghiên cứu các phương pháp giảng dạy sáng tạo do đội ngũ giáo viên tâm huyết áp dụng. Mặc dù học sinh ở đây đều dưới mười tuổi, nhưng các em luôn được khuyến khích phát huy tối đa khả năng và ước mơ về một tương lai rộng mở. Đây là ngôi trường mà mọi bậc phụ huynh đều mong muốn con mình được theo học.
Julian đã đến trước và đang đứng giữa sân trường trò chuyện với cô Maples - vị hiệu trưởng nổi tiếng thường xuất hiện trên truyền thông với các bài phát biểu về giáo dục, trong đó cô nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phát triển nhân cách học sinh. Mặc dù Julian đang mặc chiếc áo choàng đỏ và đôi xăng-đan sờn cũ, cô hiệu trưởng không hề tỏ vẻ phiền lòng trước hình ảnh kỳ quặc đó. Có vẻ cô biết Julian và mỗi lần anh nói cô đều mỉm cười.
“Chào Peter!”, Julian vui vẻ hét lên khi tôi vừa vào sân trường, nơi đang náo nhiệt bởi các em học sinh vừa nghỉ giữa giờ. “Tôi muốn giới thiệu anh với một người bạn thân thiết của tôi, cô Mildred Maples.”
“Rất vui được gặp cô, cô Mildred”, tôi nói và lịch sự bắt tay cô hiệu trưởng. “Tôi đã thấy cô nhiều lần trên tivi.”
“Rất vui được gặp anh, Peter. Tôi đã nghe nhiều về anh. Tôi đã thấy anh và công ty của anh trên báo. Anh đã rất thành công trong lĩnh vực của mình.”
“Chuyện đó đã qua lâu rồi, thật tiếc khi phải thừa nhận. Chúng tôi đã gặp một số vấn đề trong quá trình tăng trưởng khiến công ty rơi vào khủng hoảng. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Julian đã giúp tôi xoay chuyển tình thế. Tôi cảm giác như đang vận hành một công ty hoàn toàn mới. Hy vọng cô không phiền vì những gì tôi vừa nói, nhưng tôi nghĩ cô sẽ còn nghe nhiều về chúng tôi.”
“Tôi rất mong chờ điều đó,” cô Maples lịch sự đáp.
“Tôi có thể hỏi làm sao hai người lại quen nhau không?”
Cả hai cười khúc khích. Julian trả lời, “Chồng của Mildred là chủ một đại lý Ferrari trong vùng. Tôi đã mua chiếc Ferrari của mình từ anh ấy. Tôi biết anh ấy trước và sau đó có vinh hạnh được biết Mildred. Lúc nãy, khi anh vừa lái xe vào, chúng tôi đang nhắc về những kỷ niệm với chiếc Ferrari của tôi.”
“Tôi sẵn sàng đánh cược mọi thứ để thấy anh lái chiếc Ferrari trong bộ áo thầy tu này, Julian,” Mildred tiếp lời. “Nói nghiêm túc đó. Nhưng dù sao thì cũng thật tốt khi gặp lại anh. Tuy tôi vẫn bất ngờ trước hình ảnh hiện tại của anh, nhưng với gần ba mươi năm làm việc cùng thế hệ trẻ, tôi nhận ra rằng chúng ta đều có quyền tạo ra những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Bây giờ tôi sẽ để hai anh trò chuyện. Nhớ ghé qua đại lý xe nhé, Julian. Tôi chắc Jack sẽ rất xúc động khi thấy anh,” tiếng cô vọng lại khi bước lên những bậc thang trắng sáng dẫn về văn phòng chính.
“Có thể tôi sẽ ghé qua,” Julian mỉm cười đáp. “Được rồi. Lần trước, chúng ta đã học đến đâu rồi nhỉ, Peter? À, đúng rồi. Nguyên tắc thứ bảy trong hệ thống các nguyên tắc lãnh đạo cổ xưa của Yogi Raman. Đây là nguyên tắc mà các nhà lãnh đạo thông thái phải áp dụng hàng ngày để đảm bảo hiệu quả làm việc như mong muốn.”
“Anh đã quên đưa tôi mảnh ghép tiếp theo khi chúng ta chia tay tại núi Percival. Anh khiến đầu óc tôi như bị treo lơ lửng. Suốt cả tuần nay, tôi đã nghĩ ra đủ thứ giả thiết về ý nghĩa của Nguyên tắc thứ bảy đó.”
“Thật ra thì tôi không hề quên đâu, Peter. Tôi đã hy vọng anh sẽ làm chính xác điều mà anh vừa nói, bởi vì ý nghĩa của Nguyên tắc thứ bảy xoay quanh sức mạnh của những ý tưởng. Như tôi đã nói trước đây, trong kỷ nguyên thông tin ngày nay, ý tưởng chính là yếu tố quyết định sự thành công. Lần đầu tiên trong lịch sử, giá trị thật sự của các doanh nghiệp nằm ở những con người bước vào văn phòng mỗi sáng và rời khỏi văn phòng mỗi tối. Tài sản quý giá nhất của các tổ chức nằm trong não bộ của những con người đang làm việc tại đó.”
“Một cách diễn đạt quá sống động. Chắc chắn nó sẽ để lại ấn tượng trong đầu tôi một thời gian dài đấy,” tôi mỉm cười tán thưởng.
“Tốt lắm. Tôi cũng hy vọng vậy, bởi vì một trong những trách nhiệm của anh, với tư cách một nhà lãnh đạo có tầm nhìn, là đánh thức khả năng sáng tạo tiềm ẩn trong mỗi nhân viên. Anh phải giúp họ tư duy thông minh hơn và truyền cảm hứng để họ tự khám phá những lối suy nghĩ mới. Chỉ khi đó anh mới bắt đầu trải nghiệm một sự đổi mới thật sự để làm tiền đề cho GlobalView vươn tầm quốc tế.”
“Nhưng có thật là tất cả chúng ta đều sáng tạo không? Ý tôi là, anh có đang nói rằng mỗi nhân viên của tôi đều có thể tư duy sáng tạo không? Vậy những nhân viên kế toán ở phòng tài chính hay các luật sư ở phòng pháp chế thì sao? Chắc hẳn họ không phải là những người có trí tưởng tượng phong phú rồi.”
“Tất nhiên là họ có khả năng đó. Chỉ là không ai khuyến khích họ sáng tạo, nên khả năng đó vẫn đang bị ngủ quên. Bản thân tôi cũng từng nghĩ rằng chỉ có các nhà thơ, nhà văn, nghệ sĩ và diễn viên mới thuộc nhóm người sáng tạo. Nhưng Yogi Raman và các nhà hiền triết khác đã khiến tôi nhìn nhận lại. Họ chính là những người có tư duy sáng tạo nhất mà tôi từng gặp. Những ý tưởng của họ luôn rất độc đáo. Và dù sống ở một nơi cách biệt với thế giới hiện đại, họ vẫn tự tạo ra các công cụ và máy móc thông minh để hỗ trợ trong sinh hoạt hàng ngày. Cuộc sống của họ tuy giản dị, nhưng họ vẫn sáng chế ra các thiết bị hiệu quả để lưu trữ tri thức, duy trì vệ sinh và nghiên cứu sự chuyển động của các vì sao.”
“Ồ, lại là câu chuyện về các vì sao. Khi nào anh mới nói cho tôi biết lý do tại sao anh lại đặc biệt hứng thú với các vì sao như vậy, nhất là ngôi sao sáng kỳ lạ vẫn thường xuất hiện? Tôi thật sự sắp phát điên vì tò mò đấy, Julian,” tôi khẩn khoản.
“Lần tới, chắc chắn đấy. Còn bây giờ, hãy hiểu đơn giản rằng mỗi người đều có khuynh hướng sáng tạo thiên phú. Hãy coi công ty của anh như một nhà máy ý tưởng khổng lồ, nơi sự sáng tạo và đổi mới được công nhận và khen thưởng. Hãy cho nhân viên của anh biết rằng họ được phép mạo hiểm. Giúp họ nhận ra rằng thất bại là học cách để thành công, và dù một số ý tưởng táo bạo có thể gặp trở ngại, nhưng phần lớn sẽ dẫn tới đổi mới. Hãy truyền tải thông điệp này khắp công ty anh. Khuyến khích sự sáng tạo và khẳng định rằng anh sẵn sàng lắng nghe và thực hiện những ý tưởng xuất sắc nhất của nhân viên.”
“Rất thú vị. Vậy chấp nhận rủi ro là yếu tố quan trọng cho sự đổi mới, đúng không?”
“Chính xác. Anh không thể lên tầng ba nếu còn giữ một chân ở tầng hai. Để duy trì sự cạnh tranh trong môi trường kinh doanh hiện đại, trong kỷ nguyên của ý tưởng này, anh và đội ngũ lãnh đạo phải giúp nhân viên luôn tiến xa hơn. Anh cần khuyến khích họ tự tin bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá những chân trời mới. Hãy truyền cảm hứng để họ trở thành những con bướm, chứ không phải những con hà.”
“Anh muốn nói gì vậy?”
“Loài bướm dành cả cuộc đời để khám phá những khung cảnh mới và bay lên những tầm cao mới. Ngược lại, những con hà lại luôn bám vào một chỗ trên tảng đá và sẽ ở đó cho đến chết. Bằng cách khuyến khích nhân viên chấp nhận rủi ro và không trách phạt khi họ gặp thất bại, anh đã cho họ tự do khám phá trí tưởng tượng của mình. Anh còn nhớ công ty Southwest đã làm gì với viên quản lý - người đề xuất một chương trình đổi mới nhưng thất bại thảm hại - không?”
“Họ thăng chức cho anh ta, đúng không?”
“Đúng vậy. Cách giải quyết đó đã truyền cảm hứng cho những suy nghĩ táo bạo và sáng tạo trong toàn công ty.”
“Đúng vậy. Ý anh là, để sáng tạo, ta cần dám mạo hiểm, phải không?”
“Đó chỉ là một phần của việc giải phóng sức sáng tạo tiềm ẩn trong nhân viên. Sự sáng tạo thực sự nằm ở cách tư duy độc đáo. Đây…”, Julian móc trong áo ra mảnh ghép thứ bảy đưa cho tôi. “Yogi Raman đã diễn đạt nguyên lý này tinh tế hơn tôi nhiều.”
Đọc dòng chữ nhỏ trên mảnh ghép rất khó. Nhưng sau chút cố gắng, tôi đã đọc được: Nguyên tắc thứ bảy: Thấy điều mà người khác không thấy, nghĩ điều mà không ai nghĩ.”
“Nhìn những đứa trẻ này đi. Chúng là biểu tượng của sự sáng tạo, mỗi đứa là một mô hình. Không ai có thể tắt ý nghĩa hài hước của chúng bằng cách nói rằng mặt trăng làm từ phô mai, hoặc ông già Noel chỉ là một tưởng tượng. Không ai có thể làm nhụt chí ước mơ của chúng bằng cách nói chúng không thể thành bác sĩ, luật sư, nhà du hành vũ trụ hay diễn viên. Với chúng, thế giới đầy cơ hội và mọi điều là có thể. Chúng có trái tim trong trẻo và tâm hồn rạng rỡ. Hãy học từ chúng. Nhìn cách chúng phát triển trí tưởng tượng. Quan sát chúng tập trung vào việc làm như thế nào. Sức sáng tạo của trẻ em vượt xa người lớn, vì vậy, hôm nay chúng ta cần học từ chúng.”
“Tôi hoàn toàn đồng ý, Julian. Tôi vẫn nhớ lúc trẻ nhỏ nhà tôi mới biết đi. Tôi học được nhiều từ chúng.”
“Ví dụ như thế nào?”
“Tôi hiểu tầm quan trọng của sự tò mò, tính tự phát và niềm vui. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ thử áp dụng những điều này. Tôi cũng nhận ra có nhiều cách nhìn vào một vấn đề.”
“Đúng vậy. Tôi sẽ kể cho anh nghe một câu chuyện mà Yogi Raman đã chia sẻ. Có một tu sĩ ngồi cùng các môn đệ dưới chân núi Hy Mã Lạp Sơn. Muốn kiểm tra sự sáng tạo của họ, ông vẽ một đường thẳng và yêu cầu họ rút ngắn nó mà không được xóa bất kỳ phần nào. Hầu hết môn đệ bối rối, trừ một người, người luôn học hỏi và thực hành nhiều nhất. Anh ta không chạm vào đường thẳng đã vẽ, mà lại vẽ thêm một đường thẳng song song dài hơn. Sư phụ mỉm cười, ‘Rất tốt. Giờ đường thẳng của ta đã ngắn hơn rồi’.”
“Lối tư duy này chính là ý của Nguyên tắc thứ bảy. Thấy điều người khác thấy, nghĩ điều không ai nghĩ, đây là nguyên tắc của sáng tạo và đổi mới, yêu cầu phải phá vỡ những giới hạn của suy nghĩ truyền thống. Với kỹ năng này, anh có thể kiểm soát được biến động của nền kinh tế. Hãy tìm kiếm giải pháp mới cho các vấn đề cũ và làm việc thông minh hơn. Hãy nhìn xa hơn những gì anh thấy. Hãy dám, là một lãnh đạo, để tâm hồn trẻ thơ lấp đầy tâm trí và tình yêu của nhân viên.”
“Để thúc đẩy tinh thần đổi mới tại GlobalView, anh cần ưu tiên việc tạo ra một môi trường công nhận sự ham muốn học hỏi và đánh giá cao ý tưởng mới. Hãy nhớ rằng, một ý tưởng tuyệt vời có thể tạo ra sự khác biệt lớn cho công ty. Một cải tiến thông minh có thể làm thay đổi cuộc sống của nhiều người.”
“Vậy tôi nên bắt đầu từ đâu?”
“Trước hết, hãy xem mỗi nhân viên của bạn như là một nghệ sĩ.”
“Thực sự sao? Kể cả những người làm trong bộ phận bán hàng và giao nhận?”
“Chính xác. Nếu bạn không nhận ra khả năng sáng tạo ẩn dấu trong mỗi nhân viên và khuyến khích họ, thì GlobalView sẽ không bao giờ trở thành một công ty đổi mới. Hãy thấu hiểu rằng mọi người đều có khả năng sáng tạo khi được khuyến khích đưa ra ý tưởng mới.”
“Hãy nhìn những đứa trẻ này”, Julian chỉ vào đám trẻ đang chơi đùa trong sân trường. “Cậu bé ở đó đang biểu diễn như một ngôi sao nhạc rock với cây đàn ghi-ta tưởng tượng. Còn cô bé dưới gốc cây tin rằng mình là anh hùng. Mỗi đứa trẻ ở đây đều là nghệ sĩ, với nhiều ý tưởng thú vị.”
“Chính xác, nhưng họ vẫn chỉ là những đứa trẻ”, tôi phản đối. “Nhưng tôi phải lãnh đạo những người trưởng thành, và gần như không ai trong số họ có khả năng suy nghĩ hoặc hành động khác biệt so với những quy chuẩn thông thường. Nếu tôi đề xuất họ thử làm một điều mới, họ sẽ trở nên hoảng sợ và cảm thấy bất an. Họ bám chặt vào những cách làm việc cũ như cuộc sống của họ hoàn toàn phụ thuộc vào chúng, ngay cả khi có cách tiếp cận mới tốt hơn hàng ngàn lần.”
“Vậy là lỗi của ai?”, Julian chất vấn mạnh mẽ. “Hãy nhớ rằng, cách bạn lãnh đạo sẽ ảnh hưởng đến cách nhân viên làm việc. Nếu họ phản ứng tiêu cực khi bạn đề xuất họ thay đổi, thì có thể bạn và ban lãnh đạo của công ty không tạo ra một môi trường đủ an toàn để nhân viên tự tin thử nghiệm những ý tưởng mới. Có thể họ lo sợ thất bại hoặc sợ bị chê trách. Nếu nhân viên không sẵn lòng chấp nhận những ý tưởng mới và hệ thống mới với tư duy sáng tạo, đó là do bạn đã không xây dựng một môi trường làm việc không rủi ro đủ lớn. Sự sáng tạo sẽ bị chôn vùi khi người ta cảm thấy có điều gì đó để mất.”
“Vậy làm thế nào để tạo ra một môi trường ‘không rủi ro’?”
“Có nhiều cách. Hãy cho phép nhân viên thất bại một cách tự do. Tăng cường lòng tin đối với họ. Khen ngợi những hành động tự phát thông minh và đánh giá cao những ý tưởng độc đáo. Cho họ tự do là chính họ. Hãy tôn trọng sức sáng tạo của họ.”
“Trong một bài báo tôi từng đọc cách đây khá lâu, Paul Fireman, CEO của Reebok, đã nói rằng bí mật thành công của Reebok là nhờ nhân viên được tự do sáng tạo.”
“Chính xác. Nhớ rằng, các nhà lãnh đạo có tầm nhìn sẽ không kiểm soát sự sáng tạo - họ đơn giản là phát hiện và khuyến khích nó lan tỏa trong tổ chức của họ. Họ thúc đẩy sự sáng tạo, hy vọng rằng công ty của họ sẽ trở thành một sân chơi của những ý tưởng mới, giống như chúng ta đang ở đây.”
Ngay sau lời của Julian, một miếng bánh pudding lớn bay trong không khí và rơi ngay vào tay chiếc áo choàng đỏ sạch sẽ của anh. Thủ phạm là một cậu bé nhỏ với nụ cười tinh nghịch, cười vang khi thấy mục tiêu của mình được trúng. Rồi cậu bé vui vẻ chạy đi trên đôi chân nhỏ của mình, hét to rằng, “Tôi đã trúng nhà sư! Tôi đã trúng nhà sư!”
Julian chỉ biết đứng nhìn một cách ngạc nhiên. Rồi anh đưa ngón tay chạm vào miếng bánh pudding trên áo. “Hy vọng là sô cô la”, anh cười. “Mùi vị mà tôi thích.”
“Điều này dẫn tôi đến một điểm quan trọng khác để thúc đẩy sự sáng tạo trong môi trường làm việc của bạn, Peter à,” Julian nói, cố chùi sạch miếng bánh pudding trên áo. “Để công ty của bạn trở thành một sân chơi của ý tưởng mới, điều quan trọng là tạo một môi trường làm việc vui vẻ cho nhân viên. Một trong những rào cản lớn nhất đối với sự sáng tạo là niềm tin rằng vui chơi chỉ dành cho trẻ em. Lối suy nghĩ này không chỉ làm giảm sự sáng tạo mà còn tăng thêm căng thẳng trong công việc. Không có gì sai nếu mọi người cảm thấy thoải mái và cùng nhau tận hưởng những tràng cười. Cũng không có gì sai khi họ được vui đùa tại nơi làm việc. Công việc nên mang lại niềm vui. Cho mọi người cơ hội thưởng thức niềm vui trong công việc là một triết lý lãnh đạo tuyệt vời, vì nó chứng minh rằng bạn đặt nhân viên lên hàng đầu. Plato nói, ‘Hãy sống cuộc đời như một trò chơi’. Hãy nhớ rằng mọi người dành phần lớn thời gian cuộc đời ở văn phòng. Điều tối thiểu bạn có thể làm là biến văn phòng trở thành một nơi tuyệt vời để làm việc. Niềm vui và tiếng cười là cánh cửa vào trái tim và trí tưởng tượng của mỗi người. Mọi người đều muốn làm việc với những người đam mê công việc của họ.”
“Tuyệt vời, Julian. Còn cách nào khác giúp tôi thúc đẩy sự sáng tạo và năng lượng trong nhóm nhân viên của tôi không?”
“Đây là một số ý tưởng mà tôi nghĩ ra để giúp anh truyền động lực và năng lượng vào môi trường làm việc ở GlobalView. Hãy khuyến khích nhân viên của anh đặt mục tiêu ý tưởng hàng tuần cho bản thân. Anh cũng có thể thiết lập một hệ thống khen thưởng chính thức cho những ý tưởng hay nhất, để nhân viên hiểu rằng ý tưởng của họ có giá trị. Tổ chức các chuyến dã ngoại định kỳ mỗi tháng cho mọi phòng ban để giữ vững niềm vui và tinh thần đồng đội. Hãy tham gia câu lạc bộ hài kịch, thuê rạp chiếu phim hoặc tổ chức tiệc tại văn phòng. Tạo một ban tổ chức các cuộc thi sẽ tạo ra những trải nghiệm mới mẻ.”
“Một ban tổ chức các cuộc thi ư?”
“Đúng vậy, một ban tổ chức sẽ tạo ra các đề tài vui nhộn cho các cuộc thi nội bộ, mang lại niềm vui cho mọi người và làm cho họ thích làm việc tại công ty của anh. Điều này sẽ tăng sự hài lòng của nhân viên và giảm tỷ lệ nghỉ việc, cũng như thu hút nhiều khách hàng hơn.”
“Thật sao?”
“Chắc chắn. Đừng quên rằng khi nhân viên vui vẻ khi làm việc, họ cũng sẽ khiến khách hàng của bạn cảm thấy hạnh phúc khi sử dụng sản phẩm của bạn. Một môi trường tích cực không chỉ thúc đẩy sự sáng tạo của nhân viên mà còn tăng doanh số bán hàng của công ty, phải không?”
“Ồ, tôi đã hiểu điều đó rồi.”
“Hãy tưởng tượng những chương trình như Ngày Cà-vạt Xấu Xí, Tuần Lễ Truyện Cười hoặc Buổi Sáng Bánh Kếp Miễn Phí - trong những buổi này, bạn và ban lãnh đạo công ty sẽ thưởng thức bánh kếp cùng với tất cả nhân viên. Chắc chắn những chương trình như vậy sẽ tạo ra một ấn tượng tốt trong lòng mọi người. Hãy cân nhắc cho phép nhân viên sản xuất được nghỉ nửa tiếng vào buổi trưa thứ Sáu để tham gia cuộc thi phóng máy bay giấy. Tôi chắc chắn họ sẽ cố gắng hết mình để vượt qua mục tiêu. Nếu bạn muốn thể hiện sự tích cực của mình một cách thú vị, hãy thử chơi giai điệu 4-4-5-4-9-8.”
“4-4-5-4-9-8 là gì vậy?”
“Đó là giai điệu của bài Happy Birthday được mã hóa bằng bàn phím điện thoại. Hãy tưởng tượng bạn chơi bài này cho một nhân viên trong ngày sinh nhật của họ như một cách chúc mừng. Một trải nghiệm độc đáo, phải không?”
“Chắc chắn nhân viên sẽ nghĩ ngay đó là một trải nghiệm độc đáo.”
“Hãy nhớ rằng, khi nhân viên của bạn tìm lại niềm vui của tuổi thơ tại nơi làm việc, họ sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều. Nhân viên hạnh phúc sẽ làm việc sáng tạo, năng suất và trung thành hơn. Và những nhân viên như vậy chính là nền tảng vững chắc của mọi tổ chức lớn.”
“Đúng vậy.”
“Đừng quên rằng, một công ty mà mọi người chơi đùa cùng nhau sẽ cùng chia sẻ mọi điều, từ niềm vui đến nỗi buồn.”
Ngừng lại, Julian thêm vào trong lúc chúng tôi quay trở về bãi đỗ xe, “À, và đôi khi hãy tự hỏi những câu hỏi thú vị về chính bản thân mình.”
“Ý anh là sao?”
“Đặt ra những câu hỏi sáng tạo là một cách hiệu quả để rèn luyện tư duy mới mẻ và độc đáo. Câu hỏi thông minh sẽ đưa bạn ra khỏi ranh giới an toàn của bản thân để khám phá những điều mới lạ, nơi mà tầm nhìn của bạn mở rộng và mọi thứ trở nên khả thi.”
“Anh có thể đề xuất một số câu hỏi cho tôi không?”
“Dĩ nhiên. Chẳng hạn như, ‘Bạn sẽ làm gì nếu biết chắc là bạn không thể thất bại?’. Hoặc, ‘Ba hành động cơ bản nào bạn có thể thực hiện hàng tuần để cải thiện khả năng lãnh đạo của mình?’. Sau đó, tự hỏi tại sao bạn không thực hiện chúng. Khi gặp khó khăn, hãy tự hỏi, ‘Nếu là Kennedy, Churchill hay Khổng Tử, họ sẽ làm gì trong tình huống này?’. Và khi đối mặt với thách thức yêu cầu sự sáng tạo, câu hỏi hay nhất là, ‘Nếu là một đứa trẻ, bạn sẽ nghĩ gì về người bạn hiện tại của mình?’.”
“Một câu hỏi sâu sắc, Julian. Tôi cảm thấy hơi ngần ngại khi suy nghĩ về câu trả lời”, tôi nói, khi chúng tôi đến nơi tôi đỗ xe.
“Hãy nuôi dưỡng trí tưởng tượng và để tinh thần bạn tự do phát triển. Mở cánh cửa cho sự tò mò từ tuổi thơ. Hãy mơ mộng về những điều lớn lao và đặt ra tầm nhìn cao cho tương lai. Dù bạn có thấy những điều mà mọi người lãnh đạo khác không thấy, hãy bắt đầu nghĩ về những điều mà không ai khác có thể nghĩ ra. Đừng quên rằng trong mỗi nhà lãnh đạo xuất sắc nhất thế giới là một tâm hồn trẻ trung, đầy tò mò và hứng khởi. Năng lượng và niềm vui mà bạn mang lại sẽ lan tỏa rộng lớn. Đó cũng chính là món quà bạn trao cho những người đang theo đuổi hướng dẫn của bạn.”
“Anh thật sự tin rằng một nhà lãnh đạo có 'niềm hy vọng' sẽ mang đến những thay đổi lớn, đúng không?”
“Đúng vậy. Hy vọng là nguồn năng lượng thúc đẩy các nhà lãnh đạo tài ba và các công ty tiến tới mục tiêu đã đặt ra. Điều này làm tôi nhớ đến lời trăng trối của một người đàn ông già trước khi qua đời. Ông ấy nói, ‘Tôi chỉ là một người bình thường với những khả năng bình thường. Tôi tin rằng bất kỳ ai trên thế giới này cũng có thể đạt được những gì tôi đã làm, nếu họ thực sự cố gắng và nuôi dưỡng niềm tin và hy vọng như tôi.’”
“Có phải đó là một khách hàng giàu có nào mà anh đã từng đại diện trong thời kỳ vàng son trước đây không?”
“Không, Peter”, Julian trả lời và dừng lại một lúc. “Đó là lời của Gandhi.”
“Thật ấn tượng”, tôi suy ngẫm đáp. “Nói về hy vọng, tôi nhớ có lần đọc một bài báo có tiêu đề, ‘Một nhà báo bị liệt đã viết sách bằng cách nháy mắt’.”
“Ồ, thật thế sao?”
“Đúng vậy. Đó là câu chuyện về Jean-Dominique Bauby, cựu trưởng ban biên tập của tạp chí Elle danh tiếng tại Paris. Một buổi sáng, khi đang chở con trai đến trường, ông bất ngờ bị đột quỵ và gục trên ghế lái. Con trai ông đã hoảng loạn và chạy ra ngoài cầu cứu. Ba tuần sau, ông tỉnh dậy khỏi hôn mê, nhưng bị điếc và liệt hoàn toàn. Ông không thể cử động bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể, trừ một bộ phận duy nhất.”
“Đó là bộ phận nào?”, Julian hỏi với vẻ chăm chú.
“Mí mắt trái. Với niềm hy vọng mãnh liệt, tinh thần lạc quan hiếm thấy và khát khao cháy bỏng muốn tạo ra điều gì đó khác biệt, Jean-Dominique quyết định rằng dù không thể cử động, ông vẫn phải tìm cách viết một cuốn sách để chia sẻ những bài học quý giá từ bi kịch của mình với mọi người. Nhờ trí tưởng tượng sáng tạo, ông phát minh ra một bảng chữ cái đặc biệt, trong đó mỗi chữ cái tương ứng với số lần nháy mắt của ông.”
“Anh đang đùa đấy à?”
“Không đâu, hoàn toàn là sự thật”, tôi trả lời. “Mỗi ngày trong căn phòng bệnh tẻ nhạt đó, người đàn ông phi thường ấy dành ba giờ cùng biên tập viên để viết nên cuốn sách về cuộc đời mình bằng từng cái nháy mắt chậm rãi. Theo ước tính của tác giả bài báo, ông đã nháy mắt hơn 200.000 lần để hoàn thành 137 trang sách. Với tất cả độc giả, cuốn sách đó thật sự là một kiệt tác.
Trong cuốn sách, Jean-Dominique đã kể về những ước mơ còn dang dở của mình: chinh phục đỉnh Alpine cùng các tay đua xe đạp giải Tour de France, tham gia giải đua xe Công thức I, hay đơn giản là thưởng thức món xúc xích Lyonnais vào một ngày hè đẹp trời. Ông cũng chia sẻ nỗi đau khi không còn có thể ôm các con vào lòng, chơi đùa với chúng và trở thành người hữu ích như ông từng mong muốn.”
“Sau khi hoàn thành cuốn sách”, tôi tiếp tục, “Jean-Dominique đã lập ra một tổ chức giúp đỡ những người bị liệt và gia đình của họ. Ông dùng những ngày tháng còn lại để biến nghịch cảnh của mình thành chiến thắng, truyền cảm hứng cho mọi người qua câu chuyện của mình. Đáng buồn thay, Jean-Dominique đã qua đời và bài báo tôi đọc được chính là cáo phó. Nhưng tôi tin rằng anh sẽ đồng ý rằng cuộc đời Jean-Dominique chứng minh rằng sức mạnh tinh thần có thể giúp chúng ta đạt được những điều phi thường như những gì anh đã chia sẻ. Hành động anh hùng mang dấu ấn cá nhân của ông chính là minh chứng cho điều anh nói, Thấy điều người khác thấy, nghĩ điều không ai nghĩ”.
“Đúng vậy, Peter à. Đó chính là ý nghĩa của Nguyên tắc thứ bảy. Hãy nhận ra cơ hội khi mọi người chỉ thấy nghịch cảnh. Hãy tìm thấy hy vọng khi mọi người chỉ biết thất vọng. Hãy nhìn ra ánh sáng giữa bóng tối. Câu chuyện của anh thật sự rất xúc động. Cảm ơn anh đã chia sẻ. Tôi luôn kinh ngạc trước những gì con người có thể đạt được khi bị thôi thúc bởi một mục tiêu đầy cảm hứng. Tuy nhiên, điều làm tôi ngạc nhiên nhất là mọi người thường chờ đến khi đối mặt với khủng hoảng mới nhìn sâu vào bản thân và nhận ra tiềm năng của mình. Đó là một điều đáng buồn.”
Khi tôi ngồi vào ghế lái và hạ kính xuống, Julian cúi người, tay chống lên đầu gối.
“Này anh bạn, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau trước khi tôi lên đường đến địa điểm tiếp theo. Thời gian vừa qua với anh thật sự tuyệt vời. Tôi rất vui khi thấy những tri thức về nghệ thuật lãnh đạo mà tôi chia sẻ đã mang lại những thay đổi tích cực cho GlobalView.”
“Tôi không biết phải cảm ơn anh thế nào cho đủ”, tôi đáp lại đầy cảm kích.
“Chỉ cần anh tiếp tục thực hành những bài học mà tôi đã chia sẻ và lan tỏa triết lý của các hiền triết đến mọi người xung quanh. Hãy để những tinh hoa tri thức về nghệ thuật lãnh đạo mà họ đã đúc kết được lan tỏa trong công ty và cộng đồng doanh nhân của anh. Truyền tải những thông điệp quý báu đó đến những nhà lãnh đạo và quản lý khác khi có cơ hội. Đó chính là cách đền đáp tốt nhất đối với tôi.”
“Mà này, anh có quên gì không đấy?”, tôi gọi với theo khi Julian quay đi.
“Tôi biết rồi. Anh đang thắc mắc về địa điểm gặp nhau lần tới phải không?”
“Anh nói đúng rồi đấy. Tôi không muốn bỏ lỡ nguyên tắc cuối cùng đâu.”
“Điểm hẹn cuối cùng của chúng ta là đài thiên văn. Hãy đến đó gặp tôi vào đúng mười hai giờ đêm. Tôi sẽ chỉ cho anh thấy một điều và điều này sẽ vĩnh viễn thay đổi quan điểm lãnh đạo của anh.”
“Thật sao?”
“Chắc chắn. À, mà trước khi anh đi, tốt hơn là anh nên cầm lấy mảnh gỗ này. Tôi biết là anh có niềm đam mê đặc biệt với trò xếp hình”, Julian nháy mắt nói.
Rồi anh cho tay vào trong áo choàng, lấy ra mảnh ghép cuối cùng và nhẹ nhàng ấn nó vào tay tôi. “Hẹn gặp anh lần tới, bạn thân mến.”
Tôi ngắm nhìn món quà giản dị mà Julian tặng. Những mảnh ghép này mang ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với tôi, là lời nhắc nhở về các nguyên tắc của những nhà lãnh đạo xuất sắc mà tôi đã học được. Giống như các mảnh ghép khác, mảnh ghép thứ tám cũng có hoa văn mờ nhạt khó nhìn thấy. Trên mảnh ghép này cũng khắc một dòng chữ bí ẩn giống bảy mảnh ghép trước. Nội dung dòng chữ là: Nguyên tắc thứ tám: Lãnh đạo để tạo di sản cho tương lai.
Tôi vội nhìn lên, định hỏi Julian về ý nghĩa của những từ này, nhưng anh ấy đã biến mất. Cả sân trường vừa rồi còn náo nhiệt giờ đây trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại một cậu bé hiền lành đang đứng trước mặt tôi, cậu bé nhìn tôi và mỉm cười.
Mytour trích đăng | Nguồn ảnh sưu tầm
