Chúng ta lo lắng rằng khi quá khiêm tốn, chúng ta dần trở nên coi thường bản thân.
Sự khiêm nhường thường bị hiểu sai. Điều này không ngụ ý mức độ tự tin kém. Một trong những ý nghĩa gốc của từ khiêm tốn trong tiếng Anh là “từ đất”. Nó ám chỉ trạng thái “tiếp đất” – nhận ra rằng chúng ta không hoàn hảo và có thể mắc phải sai lầm.
Tự tin là thước đo mức độ tin tưởng vào bản thân. Các bằng chứng chỉ ra rằng sự tự tin này khác biệt với việc bạn tin tưởng vào phương pháp của mình. Bạn có thể tự tin vào khả năng đạt được mục tiêu trong tương lai và đồng thời vẫn luôn khiêm nhường để tự đặt câu hỏi liệu bạn có đang sở hữu những công cụ đúng đắn để đạt mục tiêu hay không. Điều này chính là điểm lý tưởng của sự tự tin.
Chúng ta dễ tự mãn và lơ đễnh khi hoàn toàn tin tưởng vào những điểm mạnh và chiến lược của chính mình. Nhưng nếu thiếu niềm tin vào những điều này, sự hoài nghi có thể làm cho chúng ta mất tự tin. Khi chúng ta biết cách thực hiện một việc nhưng lại không chắc chắn vào khả năng của mình, có thể chúng ta sẽ tự ti. Vì vậy, điều quan trọng là sự khiêm nhường tự tin: tin vào năng lực của bản thân nhưng vẫn nhận ra rằng có thể chúng ta không luôn chọn giải pháp đúng hoặc thậm chí không nhận diện đúng vấn đề. Tư duy này giúp chúng ta có đủ sự hoài nghi cần thiết để xem xét lại kiến thức hiện có và đồng thời đủ tự tin để tìm hiểu thêm.
Khi Sara Blakely, người sáng lập thương hiệu thời trang Spanx, nảy ra ý tưởng về quần tất, cô tin vào khả năng của mình để biến ý tưởng thành hiện thực, nhưng cũng không thiếu hoài nghi về phương tiện mà cô có. Lúc đó, công việc hàng ngày của cô là bán máy fax, và cô nhận ra rằng mình không biết gì về thời trang, bán lẻ hoặc sản xuất. Sau khi thiết kế ra mẫu quần tất đầu tiên, cô dành một tuần lái xe đi khắp các xưởng sản xuất đồ dệt kim để tìm kiếm sự giúp đỡ. Khi không có đủ tiền để đăng ký bằng sáng chế, cô đọc sách về vấn đề này và tự điền vào đơn xin. Sự hoài nghi trong cô không làm mất đi sự tự tin - cô tin rằng mình có thể vượt qua những thách thức. Sự tự tin của cô không chỉ dựa vào kiến thức hiện có, mà còn vào khả năng học hỏi của bản thân.
' Sự khiêm nhường tự tin có thể được rèn luyện. '
Trong một thí nghiệm, sinh viên được yêu cầu đọc một bài viết về lợi ích của việc thừa nhận sự không biết thay vì tỏ ra chắc chắn về kiến thức của mình. Kết quả là tỷ lệ sinh viên tìm sự giúp đỡ trong lĩnh vực không phải chuyên môn của họ tăng vọt từ 65% lên 85%. Họ cũng mở lòng hơn để học hỏi từ các quan điểm chính trị khác nhau.
Sự khiêm nhường tự tin không chỉ giúp chúng ta mở lòng để suy nghĩ lại mà còn giúp cải thiện chất lượng suy nghĩ. Ở đại học và sau đại học, sinh viên sẵn lòng nhìn lại quan điểm của mình thường đạt điểm cao hơn so với các bạn học khác. Ở trung học phổ thông, học sinh thừa nhận sự không biết của mình thường được giáo viên đánh giá cao và được bạn bè đánh giá cao hơn. Điểm số năm học của họ thường cao hơn so với những học sinh tỏ ra chắc chắn về kiến thức của mình. Thay vì cho rằng mình đã hiểu hoàn toàn, họ thường tự kiểm tra hiểu biết của mình.
Khi người lớn có đủ tự tin để thừa nhận sự không biết của mình, họ sẽ quan tâm nhiều hơn đến tính đáng tin cậy của thông tin và dành nhiều thời gian hơn để đọc những nội dung có quan điểm đối lập. Trong các nghiên cứu về hiệu quả quản lý tại Mỹ và Trung Quốc, các nhóm làm việc hiệu quả nhất không phải do người lãnh đạo tự tin hoặc khiêm nhường dẫn dắt. Người lãnh đạo hiệu quả nhất, đứng đầu trong bảng xếp hạng là những người tự tin và khiêm nhường. Mặc dù họ tin vào thế mạnh của bản thân, họ cũng nhận biết rõ những điểm yếu của mình. Họ nhận thức được rằng họ cần phải nhìn nhận và vượt qua những hạn chế của mình trước khi có thể vượt qua những thách thức lớn hơn trong cuộc sống.
Để đạt được độ chính xác, chúng ta phải quyết đoán giải quyết những điểm mù của bản thân. Để có cái nhìn chính xác về kiến thức và kỹ năng của mình, có lẽ chúng ta cần phải tự nhìn nhận mình như các nhà khoa học nhìn qua kính hiển vi. Nhưng một niềm tin mới của tôi là đôi khi chúng ta nên đánh giá bản thân mình một cách khiêm tốn hơn.
