Giáo sư Loeb từ Trường Đại học Harvard tin rằng 'Oumuamua' là biểu hiện đầu tiên của sự sống thông minh bên ngoài Trái đất.
Vậy thực sự, 'Oumuamua' là cái gì?
Vào ngày 19/10/2017, các nhà thiên văn học đã phát hiện một vật thể lạ ghé thăm hệ mặt trời của chúng ta. Tuy nhiên, đó không phải là một loại sinh vật ngoài hành tinh, mà là một vật thể.
Tuy nhiên, điều gây sự chú ý về vật thể bí ẩn này là việc các nhà khoa học không thể giải thích được nó là cái gì một cách chính xác. 'Oumuamua' không phải là sao chổi vì nó không có đuôi bụi và đuôi khí, nhưng cũng không di chuyển giống như một tiểu hành tinh.

'Oumuamua' di chuyển với vận tốc 93.300km/h theo hướng chòm sao Pegasus, tương tự như sao chổi khi bay gần mặt trời. Sự khó hiểu của vật thể này là nó không có đuôi bụi và đuôi khí nhưng vẫn tăng tốc mà không cần sự tác động của lực hấp dẫn từ mặt trời. Các nhà khoa học cho rằng vật thể này có thể hoạt động theo cơ chế tự vận hành mà con người chưa biết đến.
Tuy nhiên, nhà thiên văn học Avi Loeb, giáo sư tại trường Đại học Harvard, Mỹ, lại có quan điểm khác. Ông Loeb cho rằng 'Oumuamua' có thể là 'một tàu thám hiểm, một chiếc phao, hoặc thậm chí là một bộ phận của công nghệ tiên tiến được tạo ra từ một nơi xa xôi trong vũ trụ'.

Giáo sư Avi Loeb (Ảnh: SCMP)
Giáo sư Loeb cho rằng đây là dấu hiệu đầu tiên của sự sống thông minh ngoài hành tinh, đồng thời cũng là tín hiệu cho thấy một nền văn minh vũ trụ đang, và có thể đã, nghiên cứu các ngôi sao.
Ông nói: 'Ban đầu, mọi người nghĩ 'Oumuamua' là một sao chổi. Tuy nhiên, dù nó đến từ xa hơn hệ Mặt Trời, nhiều người vẫn cho rằng nó giống với sao chổi của chúng ta. Nhưng sao chổi có đuôi khí còn 'Oumuamua' thì không. Vì vậy, rõ ràng nó không phải là sao chổi.
Sau đó, có ý kiến cho rằng nó có thể là một hành tinh, hoặc chỉ đơn giản là một tảng đá. Tuy nhiên, vấn đề là 'Oumuamua' tạo ra lực đẩy tự nhiên. Trong trường hợp của sao chổi, lực đẩy được tạo ra bởi hiệu ứng nén khí tạo ra đuôi khí, nhưng 'Oumuamua' không có điều đó. Vậy câu hỏi là, cái gì đã tạo ra lực đẩy của 'Oumuamua'?'
Theo giả thuyết của Giáo sư Harvard, lực đẩy của 'Oumuamua' có thể từ các photon, các hạt tạo nên ánh sáng. Trên Trái đất, công nghệ này được gọi là 'cánh buồm Mặt Trời', 'cánh buồm ánh sáng', và đã được sử dụng cho tàu thăm dò không gian Ikaros của Nhật Bản.
Ông Loeb lập luận rằng công nghệ 'cánh buồm Mặt Trời' không tồn tại tự nhiên, do đó ông đưa ra giả thuyết rằng 'Oumuamua' là một vật thể do nền văn minh ngoài hành tinh tạo ra.

Hình ảnh tái hiện mô hình 'Oumuamua' (Ảnh: AFP)
'Nghịch lý Fermi'
Từ những năm 1960, việc tìm kiếm trí thông minh ngoài Trái đất (SETI) đã trở thành một mục tiêu nghiên cứu hấp dẫn của nhiều nhà khoa học. Mặc dù vẫn còn nhiều ý kiến tranh cãi, nhưng niềm tin vào sự tồn tại của người ngoài hành tinh không còn là điều bất thường trong cộng đồng khoa học ngày nay.
Vào năm 1950, nhà vật lý học Enrico Fermi đã đặt ra một câu hỏi mà sau này trở thành một nghịch lý nổi tiếng mang tên ông, 'Nghịch lý Fermi': 'Nếu có người ngoài hành tinh tồn tại, thì họ ở đâu?'
Đến nay, đã có nhiều người cố gắng tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi này. Quan điểm của Giáo sư Loeb về sự thiếu chứng cớ về người ngoài hành tinh là bởi chúng ta vẫn đang tìm kiếm họ.
Suốt thời gian dài, các nhà khoa học đã tiếp tục tìm kiếm sinh vật ngoài hành tinh bằng cách truyền một tần số radio tiêu chuẩn, hy vọng mọi nền văn minh công nghệ trong vũ trụ đều biết và một ngày nào đó người ngoài hành tinh sẽ nhận được tín hiệu của chúng ta.
Tuy nhiên, phương pháp này dựa trên giả định rằng các nền văn minh ngoài Trái đất suy nghĩ giống con người. Giáo sư Loeb cho rằng cách tiếp cận này giống như khi ta gọi điện thoại, đối phương cũng phải có điện thoại và nghe điện thoại mới có thể tiếp nhận thông tin. Tuy nhiên, có thể người ngoài hành tinh không biết rằng chúng ta đang cố liên lạc với họ qua sóng radio.
Giáo sư Loeb cũng đưa ra một giả thuyết khác cho 'Nghịch lý Fermi': người ngoài hành tinh có thể biết về sự tồn tại của chúng ta, nhưng họ không muốn tiết lộ với con người: 'Có thể họ cho rằng chúng ta không đủ hấp dẫn, thú vị, nên họ không thấy có lý do gì để đến thăm chúng ta', ông nói.

Giáo sư Loeb nêu rằng việc áp dụng nhiều kỹ thuật khác nhau trong nghiên cứu, theo dõi dấu vết của sinh vật ngoài hành tinh là cần thiết (Ảnh: Getty Images)
Giả thuyết thứ 3 về người ngoài hành tinh được lấy từ ý tưởng 'Bộ lọc Vĩ đại' của nhà kinh tế học Robin Hanson.
Theo giả thuyết này, khi một nền văn minh đạt đến mức độ tiên tiến có thể du hành giữa các hành tinh, thì có thể nó tự phá hủy bằng chiến tranh hoặc hậu quả tiêu cực từ công nghệ tiên tiến. Do đó, các nền văn minh ngoài Trái đất có thể đã tồn tại trước đây nhưng giờ đã biến mất.
'Điều này không phải là không có cơ sở', ông Loeb nói. 'Các xã hội công nghệ thường tạo ra vũ khí có thể tự phá hủy. Chúng ta là minh chứng. Loài người không bảo quản tốt môi trường sống của mình và phát triển vũ khí hạt nhân... Có thể các nền văn minh ngoài Trái đất đã gặp phải điều tương tự trong quá khứ'.
Giáo sư Loeb tin rằng nhà khoa học cần tiếp tục áp dụng nhiều kỹ thuật khác nhau trong việc tìm kiếm bằng chứng về người ngoài hành tinh. Tìm kiếm các vật thể như rác vũ trụ có thể mang lại nhiều thông tin hơn so với việc gửi tín hiệu ra ngoài không gian, ông Loeb nói.
Ông Loeb tin rằng 'Oumuamua' là minh chứng cho sự tồn tại của trí thông minh ngoài hành tinh và việc tiếp xúc với những người tạo ra nó có thể mang lại lợi ích cho nhân loại, bởi chúng ta có thể học hỏi các công nghệ mới từ họ.
