Trong thời kỳ thịnh vượng, đế chế La Mã cổ đại là trung tâm của những thành phố sôi động và nhộn nhịp. Nơi này là nơi cư trú cho mọi công dân, không phân biệt tầng lớp. Ngôi nhà trở thành biểu tượng rõ ràng nhất, thể hiện đời sống tài chính của cư dân. Có thể nói, ngôi nhà là nơi thể hiện rõ nhất...
Hiện nay, nhiều di tích vẫn được bảo quản tốt tại Pompeii và Herculaneum, là cơ hội hiếm hoi để hiểu rõ cuộc sống của người La Mã cổ đại. Từ những nghiên cứu về các di tích nhà ở không nguyên vẹn từ các khu vực thuộc Đế chế La Mã, các nhà khảo cổ đã tạo ra một bức tranh sống động về loại nhà ở trong lịch sử. Tóm lại, có 4 loại chính của ngôi nhà ở thời kỳ này.1. Domus
Trong thành phố La Mã cổ đại, tầng lớp quý tộc như Hoàng đế thường chọn sống trong ngôi nhà một tầng, được gọi là Domus. Những ngôi nhà này được trang trí rực rỡ với cột đá cẩm thạch, tượng nghệ thuật, tranh khảm và tranh treo tường. Các kiến trúc sư La Mã tài ba thiết kế Domus với antica phía trước và postica phía sau.
Cả hai phần sẽ được kết nối với nhau qua một sân lớn ở trung tâm, gọi là atrium, nơi liên kết đến các phòng khác nhau. Atrium thường có hồ nước nhỏ và giếng trời để thu nước mưa. Đây cũng là nơi tổ chức các sự kiện giao lưu và giải trí trong xã hội La Mã cổ đại.
Trái ngược với việc phòng khách và phòng ngủ mở ra giếng trời, khu vực postica ở phía sau nhà là không gian riêng tư. Nơi này bao gồm khu vườn thảo mộc, khu ẩm thực, bếp và phòng tắm. Đây cũng là nơi sinh sống của những người hầu phục vụ cho ngôi nhà. Công việc của họ bao gồm nấu ăn, dọn dẹp, duy trì vệ sinh và thực hiện mọi công việc mà chủ nhân giao phó. Ở một số ngôi nhà, nô lệ phải luôn sẵn sàng ở bên cạnh chủ nhân, thậm chí ngủ ngoài cửa phòng ngủ mà không có giường riêng.2. Insulae
Đa số tầng lớp lao động ở La Mã sống trong các toà chung cư đa tầng hoặc khu chung cư, được gọi là insulae. Insulae có dạng giống các toà chung cư hiện đại, với tầng trệt thường được sử dụng cho các cửa hàng kinh doanh, trong khi người chủ cửa hàng sống ở các tầng phía trên. Những khu nhà này thường cao từ 7 tầng trở lên, đối mặt với nhiều vấn đề nguy hiểm và thiếu vệ sinh như cháy, sập, và lụt lội.
Ngược với quan điểm hiện đại, ở xã hội La Mã cổ đại, người càng giàu thường sống ở tầng dưới. Các căn hộ ở 2 tầng đầu tiên có giá cao, với các phòng lớn, cửa sổ, ban công và hệ thống nước tiện ích hơn.
Ngược lại, tầng lớp nghèo nhất trong xã hội La Mã cổ đại thường sống ở các tầng trên, nơi có điều kiện sống kém, không phân chia phòng, thiếu ánh sáng tự nhiên, và không có nguồn nước hay tiện nghi vệ sinh.3. Biệt thự nông thôn xa trung tâm
Ngoại ô thành phố, những người giàu có thường sở hữu biệt thự. Những ngôi biệt thự này có diện tích lớn hơn Domus, với nhiều đất hơn. Những người thực sự giàu có sở hữu cả một Domus và một biệt thự, thường di chuyển giữa hai địa điểm.
4. Khu vực nhà máy, nông trại
Vùng nông thôn của Đế chế La Mã không phải là nơi lý tưởng cho người nghèo. Mặc dù cuộc sống ở thành phố cũng khá khó khăn, nhưng ít nhất người lao động có điều kiện sống tốt hơn. Nông dân, công nhân chăn nuôi và những người lao động nông nghiệp thường sống ở các làng hay trang trại. Những nơi này thường được xây dựng từ đá thô sơ và nhỏ bé, nhưng ít nhất vẫn mang lại điều kiện sống tốt hơn so với những người phải sống trong những khu công nghiệp tối tăm, bẩn thỉu, và bị bóc lột như nô lệ.
Theo The Collector