
Vasilyevich Gogol đã nói: “Trong văn học, không có sự chết; người đã khuất cũng can thiệp vào cuộc sống của chúng ta và hành động cùng chúng ta như những người còn sống. Một tác phẩm biết cách liên kết với nhân vật lịch sử đã khuất để tái hiện sinh động câu chuyện cuộc đời của họ. Đó là cuốn tiểu thuyết “Nhà ven sông” của tác giả Yuri Trifonov.
Tòa nhà đó vẫn là đề tài thu hút sự tò mò của nhiều người với những sự thật thú vị. Đặc biệt, nó là nguồn cảm hứng cho nhiều tác giả như Lomonosov, Yuri Trifonov...
Câu chuyện xoay quanh tòa nhà “House on the Embankment” được nhắc đến trong tác phẩm của Trifonov ở Matxcơva.
Ban đầu, đây là tòa nhà chung cư lớn nhất ở châu Âu.
Trong giai đoạn 1927-1931, House on the Embankment là tòa nhà chung cư lớn nhất ở châu Âu: 24 cửa vào, 505 căn hộ với tổng diện tích là 3 hecta. Kiến trúc của ngôi nhà được thiết kế theo triết lý tối giản và chức năng vào thời điểm đó.
Nó đã trở thành biểu tượng của phong cách kiến trúc ấn tượng đã chiếm lĩnh bức tranh thành phố Moscow từ những năm 1930. Đồng thời, nó cũng là nguồn cảm hứng sáng tạo cho nhiều kiến trúc sư trong thời gian dài sau này.
Một thị trấn nhỏ đối diện với Dinh Thượng Hải.
Ngôi nhà trên bờ sông được xây dựng một cách linh hoạt, nơi mà cư dân có thể tận hưởng cuộc sống mà không cần phải rời khỏi. Khu phức hợp này đầy đủ mọi tiện nghi cần thiết cho cuộc sống hàng ngày. Trong thời kỳ Liên Xô, nơi đây có Cung văn hóa Rykov, rạp chiếu phim Udarnik, phòng tập gym, cửa hàng tiện ích, tiệm giặt, căng tin, nhà trẻ và các dịch vụ khác. Các khu vườn, cỏ cắt tỉa và đài phun nước tạo thành một không gian thư giãn tuyệt vời cho những bước đi dạo.
Tiếp theo là những cư dân của nơi này. Các nhân vật nổi tiếng của thời kỳ đó đều sinh sống trong tòa nhà này, được biết đến với tên gọi “Nhà của Hội đồng nhân dân”. Họ có thể là các nhà khoa học, lãnh đạo đảng, nhà văn, nhạc sĩ, nghệ sĩ, đạo diễn. Có một tin đồn đã tồn tại đến tận bây giờ, rằng mọi người muốn thuê nhà ở đây đều cần sự chấp thuận của Stalin (Tổng bí thư Liên Xô từ năm 1922 - 1952). Trong số những cư dân nổi tiếng nhất của ngôi nhà này có Nguyên tướng Georgy Zhukov và Mikhail Tukhachevsky, đạo diễn Grigory Alexandrov, nhà văn Mikhail Koltsov, biên đạo múa Igor Moiseev và con gái của Stalin là Svetlana Alliluyeva.
Sự đặc biệt của ngôi nhà này còn phản ánh qua tên gọi của nó. Ban đầu, nó được gọi là Nhà của Hội đồng của Ủy ban Nhân dân Liên Xô, nhưng sau khi tiểu thuyết 'Ngôi nhà bên sông' của Yuri Trifonov được phát hành, nó đã được đổi tên. Trifonov mô tả: “Nó giống như một con tàu, lớn và khó hiểu, không có cột buồm, không có bánh lái và không có ống dẫn, chỉ là một hòm đầy người, sẵn sàng ra khơi.”
> Bộ sách kinh điển Nga mới xuất bản: Mối liên kết văn học giữa Việt Nam và Nga
'The House on the Embankment' là một trong những tác phẩm sâu sắc và thời sự nhất của thế kỷ 20. Cuốn sách mô tả cuộc sống hàng ngày với nhiều vấn đề của các gia đình bình thường ở thủ đô Matxcova trong những năm 30, 40, 70. Câu chuyện phân tích sâu sắc về nỗi sợ hãi, sự suy thoái của con người dưới sự thống trị của một chế độ toàn trị.
Sự quan tâm chân thành đến một người, mong muốn được ở bên người đó trong những sự kiện quan trọng nhất của cuộc đời và những bước ngoặt trong lịch sử đã đưa câu chuyện của Yuri Trifonov vào hàng những tác phẩm xuất sắc nhất của văn học thế giới.
Với lối viết và ngôn từ tinh tế, cuốn sách của Trifonov có thể khiến bạn cảm thấy rùng mình. Dưới bút phép của tác giả, một tòa nhà chung cư ven sông, nơi những học sinh bình thường ở Moscow sống cùng gia đình, hiện ra trước mắt độc giả một cách chân thực. Họ gặp gỡ, kết bạn, hỗ trợ nhau, và cuộc sống hiện ra với đủ màu sắc cảm xúc: yêu, ghét và mọi thứ khác.
Nhân vật trong “Nhà trên Bờ Sông” có thực sự tồn tại không?
Những nhân vật trong tác phẩm được lựa chọn từ những câu chuyện có thực. Có một Sonya Ganchuk yêu một cách mù quáng, vì tình yêu mà không thể nhận ra sự giả dối và sự lừa dối trong người đàn ông mà cô đã chọn. Cha cô, Giáo sư Ganchuk lại mang hình ảnh và tính cách đối lập hoàn toàn, là một người luôn tỉnh táo trong các mối quan hệ và công việc, một người sẵn sàng chiến đấu cho công lý.
Ngoài ra, đọc giả có thể nhận thấy nhiều khía cạnh đối lập khác của xã hội thời điểm đó thông qua các nhân vật phụ như: anh chàng Shulepa được miêu tả một cách mơ hồ là kẻ ham chơi, người đã sống một cuộc sống vô nghĩa hoặc Anton Ovchinnikov lý trí, cũng là một chàng trai trẻ như Shulepa nhưng biết cách nhìn nhận mọi thứ một cách khoa học và nghiêm túc, người đã hi sinh trong chiến tranh …
Điều thú vị nhất là nhân vật chính của câu chuyện, Vadim Glebov, nhân vật duy nhất không có “nguyên mẫu” rõ ràng, Trifonov tạo ra “hơi thở chính” cho tác phẩm của mình từ những mảnh tiểu sử và đặc điểm tính cách của những người sống vào những năm 1920, bao gồm cả phần tính cách của chính tác giả. Glebov- người không sống trong tòa nhà đó, nhưng luôn ghen tị với cư dân của nó. Thực ra, anh ta là một kẻ cơ hội, rất hèn nhát, rất đố kỵ, luôn cố gắng biện minh cho bản thân và hành động của mình. Phương châm chính của anh ta, điều khiến anh ta hạnh phúc cả đời: 'Hãy cúi đầu' và luôn ở bên phải với những người chiến thắng. Sau khi câu chuyện được xuất bản, Trifonov đã nhận được thư từ những người quen và độc giả của mình, họ thừa nhận rằng đã thấy mình trong Vadim Glebov.
Liệu Trifonov đã tạo ra một tấm gương để phản chiếu bản tính của mọi loại con người?
Chính xác, câu chuyện của Trifonov như một tấm gương, chiếu sáng sự tàn bạo của cuộc sống, nơi bạn không chỉ thấy kết quả của một hành động, mà còn thấu hiểu nguyên nhân dẫn đến hành động đó. Tác giả đặt câu hỏi: “Khi nào một người phải chịu trách nhiệm cho những quyết định mình chọn?”. Mỗi người đều phải chọn lựa con đường của mình, nhớ giữ vững lý trí và tin vào chính mình.
Còn nhiều góc nhìn khác trong tác phẩm mà bạn có thể tìm hiểu và cảm nhận, bởi mỗi người sẽ rút ra bài học và suy ngẫm riêng từ đó.
Cuốn tiểu thuyết này là một liều thuốc mạnh mẽ cho những ai say mê thể loại “đời sống xã hội”, đam mê khám phá lịch sử thực tế đằng sau các biểu tượng văn hóa, kiến trúc.
Chắc chắn bạn sẽ tò mò về hình ảnh thực tế của “Ngôi nhà bên sông” ngay sau khi đọc xong tác phẩm này!
Anh Nghiêm
