
Ở cuối lối hầm em nghe thấy gì?
Ở cuối lối hầm em chẳng thấy gì?
Ở cuối lối hầm một màu tối tăm
Em mãi “lạc” lối bỏ “nhầm” xuân thì…
Đây là một câu chuyện giữa hai ngôi sao, một sao lạc và một sao sa.
“Ngày xưa, ở dải Ngân Hà xa xôi, khi mọi thứ hoàn toàn chìm trong bóng tối, có một lời đồn rằng: Chỉ cần đi về phía Bắc, hướng về chòm sao Nhân Mã thì chúng ta sẽ tìm thấy được loại ánh sáng đẹp đẽ và tuyệt diệu. Thứ ánh sáng này sẽ giúp chúng ta thoát khỏi mọi buồn bã và đau đớn, giúp chúng ta không còn sợ hãi bóng đêm nữa.
Thế rồi, trên con đường đi đến ánh sáng ấy, có hai ngôi sao đã gặp nhau, một sao lạc và một sao sa. Sao lạc nói:
- Chào cậu, có phải cậu cũng đi tìm loại ánh sáng kia giống tớ không? Nhưng mà sao trông cậu lại buồn bã đến vậy?
- Thật ra… chuyện là ngày hôm đó mình có nhận được một cuộc gọi từ mẹ, nhưng vì rất bận nên mình đã từ chối trả lời cuộc gọi đó. Và đó là cuộc gọi cuối cùng mẹ gọi cho mình… - Sao sa trả lời.
Sau lời nói của vì sao sa, mọi thứ trở nên im lặng...”
Bạn có nhớ lần cuối bạn nghe điện thoại từ ba mẹ là khi nào không? Bạn đã từng hối tiếc rằng nếu bạn đã thử vào công việc này thì cuộc sống của bạn có thể đã khác chăng? Bạn đã từng hối hận vì không nắm bắt cơ hội ấy, không? Bạn đã từng bỏ lỡ những điều quan trọng trong cuộc đời của mình chưa?
Tôi tự hỏi rằng liệu thế giới này có thực sự đơn giản đến nỗi con người dễ bỏ lỡ nhiều điều quý giá trong cuộc sống không? Hôm nay, bạn từ chối cuộc gọi của mẹ vì lí do bận rồi tiếc nuối vì đó là lần cuối bạn nghe giọng của mẹ. Hôm nay, một người bạn mời bạn thử một công việc mới, bạn từ chối và hối tiếc sau 30 năm về sau khi bạn thấy người đó thành công nhờ công việc đó. Hôm nay, có người tỏ tình với bạn, nhưng bạn từ chối và hối tiếc khi biết bạn thích họ. Vậy, bạn đã từng hối tiếc bao nhiêu lần rồi? Bạn đã từng bỏ lỡ những điều quan trọng bao nhiêu lần rồi?
Bạn nghĩ rằng cuộc sống còn dài, còn nhiều cơ hội nên không cần hối tiếc đúng không? Có lẽ đúng, cơ hội thực sự không thiếu cho bất kỳ ai. Nhưng chỉ những người xứng đáng mới được nhận cơ hội. Người không trân trọng cơ hội sẽ không bao giờ đạt được những điều quý giá. Hôm nay, bạn bỏ lỡ những điều nhỏ nhặt, nhưng sau 10 năm, bạn có thể sẽ hối tiếc suốt đời về những quyết định đó.
Vậy bạn đã từng bỏ lỡ gì chưa? Bỏ lỡ một cơ hội công việc? Bỏ lỡ một cuộc gọi từ gia đình? Bỏ lỡ một người bạn yêu thương? Hay thậm chí, bạn đã từng bỏ lỡ cả cuộc đời?
Vậy đừng để bản thân bỏ lỡ quá nhiều điều nữa.
Nếu bạn vẫn đang đọc, vui chơi trên Facebook, nghe nhạc, hãy gọi cho ba mẹ một lần. Họ đã già rồi, đừng để lỡ cơ hội được nói chuyện với họ.
Hãy thử một công việc mới, có thể khó khăn ban đầu, nhưng có thể bạn sẽ tìm thấy niềm vui trong đó.
Nói cho người đó biết bạn cũng thích họ. Đừng để lỡ mất cơ hội.
Đến lúc sống cho chính mình, tương lai nằm trong tay bạn, đừng để mất cả đời vì một phút lỡ lạc.
Cuộc sống này là hành trình riêng của bạn, hãy dũng cảm đưa ra quyết định cho chính mình.
Bạn có quyền lựa chọn con đường mình đi, hãy sống hết mình với cuộc đời này.
Nhưng đừng bao giờ chấp nhận sống trong hối hận và tiếc nuối.
'- Mình thật sự đồng cảm với câu chuyện của bạn, mình xin lỗi vì không thể giúp gì thêm được cho bạn...
- Không sao cả, đã là quá khứ rồi, chỉ là đôi khi nhớ lại, mình cảm thấy hối tiếc. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng, cậu không nên tự trách mình. Còn về cậu, tại sao lại cảm thấy bối rối như vậy?
Vì tôi không biết mình cần phải làm gì, không biết hướng đi của mình là gì, tương lai trước mắt trở nên mờ mịt, tôi cảm thấy mất hết niềm tin.
Bạn đang lạc lối, tương lai trở nên không rõ ràng, và bạn cảm thấy mệt mỏi. Vì sao? Có lẽ trong quá khứ, bởi sự thiếu nỗ lực, hoặc cuộc sống đã đối xử quá nhẹ nhàng với bạn, khiến bạn mất đi mục tiêu và phấn đấu. Nhưng hãy nhìn lại, bạn đã đạt được điều gì trong những năm qua?
Tôi thật sự tò mò, bạn là ai trong mắt của chính bạn? Không có tiền, không có tình yêu, không có mục tiêu? Bạn đã 21, 22, hoặc hơn, nhưng đến giờ phút này, bạn không có gì. Đừng buồn, đừng khóc. Dù bạn rơi nước mắt vì tương lai, nhưng ngoài kia vẫn có hàng nghìn người đang cố gắng hơn bạn. Bạn còn có thời gian để đứng dậy.
Nếu bạn vẫn cảm thấy lạc lối trong tương lai, hãy thử những cách này ngay từ bây giờ:
1. Đọc sách:
Không cần phải nhắc lại những lời như: Sách là nguồn kiến thức vô tận, là nguồn tri thức rộng lớn,... Vì tôi biết bạn đã nghe nó rất nhiều. Nhưng điều mà tôi muốn nói là đọc sách không chỉ giúp bạn phát triển trí tuệ mà còn giúp bạn tự do hơn. Nếu không đọc sách, cuộc sống của bạn sẽ bị người khác điều khiển. Vậy nên, hãy bổ sung kiến thức cho bản thân để trở nên tự lập hơn. Sách tự trợ giúp là một lựa chọn hiệu quả.
2. Chỉ khi bạn đối mặt với áp lực, bạn mới có thể đạt được thành công, chỉ khi bạn so sánh, bạn mới có thể duy trì kiên nhẫn:
Chắc chắn bạn đã từng nghe câu: Đừng so sánh điểm yếu của mình với điểm mạnh của người khác phải không? Hoặc bạn đã nghe về áp lực từ bạn bè và xã hội. Hoặc ít nhất bạn cũng từng nghe câu: Mỗi người một số phận, đừng so sánh bản thân với người khác.
Tôi nghĩ điều này đúng khi bạn còn trẻ, khoảng 17, 18 tuổi, khi bạn cảm thấy thất vọng khi bạn mình được 9 điểm môn Hóa trong khi bạn chỉ có 5 điểm. Hóa không phải là môn dễ dàng, và dù tôi không bao giờ thất bại ở môn này, kiến thức về Hóa của tôi vẫn không cao. Nhưng bạn bây giờ bao nhiêu tuổi? 21, 22 tuổi và bạn đã tự hỏi mình đã đạt được gì ở tuổi này chưa? Bạn bè của bạn đều có GPA cao, học bổng và thu nhập cao. Còn bạn? Bạn có gì không? GPA thấp, không có học bổng, và không có tiền? Vậy bạn sẽ chờ đợi đến bao giờ? Bạn sẽ chờ đến khi nào mới chịu nỗ lực nếu không so sánh mình với người khác?
Ba tháng trước, tôi đã từng trải qua tình trạng như vậy, nhưng thay vì than thở và so sánh, thay vì tự trách mình tại sao mình không thành công như người khác, tôi đã quyết định học hỏi. Tôi tham gia các khóa học liên quan đến sở thích của mình và bắt đầu tìm kiếm công việc. Sau ba tháng, tôi đã có hai chứng chỉ và kiến thức cần thiết cho công việc. Tôi biết tôi đã bỏ lỡ rất nhiều thời gian, và tôi không muốn phí thêm nữa. Tôi đã trải qua một khoảnh khắc tỉnh giấc và hy vọng bạn cũng sẽ làm như vậy!
3. Khám phá điểm mạnh của bản thân và phát huy nó:
Chẳng có gì sai cả, bạn không phải là kẻ thiếu tài năng, chỉ là bạn chưa phát hiện ra nó thôi. Tin tôi, mỗi người chúng ta đều có một loại tài năng đặc biệt mà chưa được khám phá. Khi bạn tìm thấy nó, hãy khẳng định và phát huy, đừng giấu diếm, vì sẽ không ai biết bạn có tài năng nếu bạn không thể hiện nó. Tôi thích viết văn, tuy không tự nhận mình là một tác giả xuất sắc, nhưng tôi đã dùng lời văn của mình để viết một bài trên trang cá nhân phản đối việc body shaming. Bài viết đó đã nhận được sự ủng hộ từ nhiều người, từ đó tôi bắt đầu viết nhiều hơn. Bạn có tài năng và bạn cần phát triển nó, đừng lúc nào cũng giữ cho mình.
4. Đặt ra mục tiêu cho bản thân và lập kế hoạch dài hạn cho tương lai:
Tại sao cần phải đặt ra mục tiêu? Nếu không có mục tiêu, không có ước mơ, bạn sẽ giống như tôi 3 năm trước. Sống qua ngày, chỉ biết vui chơi và ngủ, không nghiêm túc trong học tập, không dám bắt tay vào công việc. Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy lạc lõng như vậy trong 3 tháng vừa qua. Nhưng giờ đây, khi tôi nhận ra mọi thứ kịp thời, tôi đã xác định được sở thích của mình, những gì tôi muốn và cần làm. Tin tôi, không bao giờ là quá muộn để đặt ra mục tiêu cho bản thân. Trước đây, tôi đã đọc hàng loạt bài viết về tương lai tươi sáng hơn, nhưng vì lơ đi việc đặt ra mục tiêu, giờ tôi mới nhận ra điều quan trọng đó.
5. Thách thức bản thân với những trải nghiệm mới:
Tôi thực sự không thích Tiktok, thật sự như vậy. Vì có quá nhiều nội dung không hay và thiếu văn hóa, khiến tôi không muốn sử dụng. Nhưng gần đây, tôi đã bắt đầu thích một số video về phong cảnh và thậm chí đã học cách chỉnh sửa video. Nhờ việc học chỉnh sửa video, tôi đã tích luỹ được một số kinh nghiệm mà trước đây tôi nghĩ là rất khó khăn. Tôi hy vọng rằng bạn cũng sẽ sớm tìm ra điều gì đó để mở rộng kiến thức của mình, hoặc thậm chí chỉ là thử nghiệm điều mới mẻ, và có thể bạn cũng sẽ khám phá ra tài năng ẩn dấu của mình qua điều đó.
6. Nghe nhạc:
Đâu cần thiết, một bài hát cũng có thể làm cho cuộc sống của bạn trở nên tốt hơn và ý nghĩa hơn. Bạn đã biết về sức mạnh của âm nhạc phải không? Một người đang vui vẻ, nghe một bản nhạc buồn cũng có thể trở nên buồn. Một người đang mất tinh thần chiến đấu, mệt mỏi và mất năng lượng, chỉ cần nghe một bài hát cổ điển, họ sẽ cảm thấy được động viên và sẵn lòng tiếp tục. Bạn có thể thử nghe bài hát 'Ato Hitotsu', đó là bản nhạc mà mỗi khi tôi cảm thấy căng thẳng hoặc chán nản, tôi lại thường nghe. Bài hát này thực sự đã mang lại động lực lớn cho tôi.
Bạn đã nhận ra sự tương quan giữa lỡ và lạc chưa? Bạn có nhận thấy rằng, khi bạn lỡ mất điều gì đó, bạn có thể lạc lối không?
Tôi hiểu bạn đã mắc phải sai lầm.
Tôi cũng đã gặp phải sai lầm.
Tôi đã mắc phải nhiều lỗi, nhiều điều khiến tôi hối hận và tiếc nuối cho đến giờ này.
Nhưng tôi không muốn chúng ta cùng phải bước vào con đường mất mát.
Tôi là một người rất yêu thích sự sáng tạo, khi đọc đề bài 'viết về một vấn đề mà giới trẻ đang gặp phải', tôi đã suy nghĩ về việc viết về vấn đề gì? Tôi đã suy nghĩ về ít nhất là 3 vấn đề, thậm chí nhiều vấn đề mà tôi có thể nêu lên, vì tôi nghĩ rằng có ít người đã trình bày trường hợp đó.
Nhưng sau đó, tôi lại quay trở lại với những lỗi lầm và sự mất mát. Bởi vì tôi không muốn bạn phải trải qua điều mà tôi đã trải qua. Tôi hiểu rằng cảm giác mất mát này không hề dễ chịu. Tôi không muốn bạn phải rơi vào tình trạng không biết phải làm gì và phải đi về đâu trong một khoảnh khắc, và tôi càng không muốn bạn phải sống trong sự buồn bã và khép kín suốt cả ngày chỉ vì những gì bạn đã mất.
Tôi viết bài này không phải để cung cấp cho bạn 6 phương pháp để tránh rơi vào sự mịt mờ của tương lai, tôi cũng không viết để hướng dẫn bạn làm thế nào để không bỏ lỡ những điều quan trọng.
Tôi viết bài này dành cho những linh hồn lạc lối, đang tìm kiếm một chút ánh sáng giữa những đám mây dày đặc.
Tôi viết bài này dành cho những trái tim đau đớn vì đã bỏ lỡ những cơ hội mà họ ao ước có thể quay về quá khứ nếu có thể.
Tôi viết bằng trái tim và tâm hồn của mình.
Tôi viết bài này cho bạn.
Tôi sử dụng tất cả những gì tôi có, tất cả những gì tôi đã trải qua, để cố gắng chia sẻ với bạn rằng: Cuộc sống ngắn ngủi, chúng ta chỉ có thể sống mỗi ngày 24 giờ, tôi không thể biết được ngày mai sẽ ra sao, hoặc 5 phút nữa sẽ thế nào. Vì vậy hãy sống hết mình, đừng bỏ lỡ, vì một khi bạn đã lỡ thì chắc chắn sẽ lạc.
Tôi hy vọng bạn sẽ cố gắng, không chỉ vì bản thân mình, ít ra hãy nghĩ đến gia đình của bạn, những người cha mẹ đã bỏ ra nhiều công sức để nuôi dưỡng bạn. Hãy cố gắng ít nhất là vì họ.
Hãy tin rằng sau mỗi đường hầm, bạn sẽ thấy ánh sáng của riêng mình.
Đừng để bản thân mãi là một ngôi sao lạc lẻo nữa
Trong hàng vạn vì sao kia, bạn có thể là ngôi sao sáng nhất, vậy tại sao bạn lại chưa bắt đầu tỏa sáng?
Hãy cố gắng, bây giờ hãy xua tan mọi suy nghĩ tiêu cực, mọi thứ vẫn còn kịp, bạn chắc chắn có thể, bạn chắc chắn sẽ không bị lạc trên con đường đời.
Bạn có muốn biết kết thúc của câu chuyện về hai ngôi sao kia không? Kết thúc chính là: Hai ngôi sao sau một thời gian trò chuyện đã cùng nhau tiến bước, cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, cuối cùng hai ngôi sao đã đạt được ánh sáng kỳ diệu ấy. Ngôi sao không còn buồn nữa, ngôi sao học cách trân trọng những gì mình có và biết đánh giá cao những cơ hội của bản thân. Ngôi sao lạc không còn mênh mông nữa, ngôi sao lạc đã tìm ra đích đến trong cuộc sống của mình, bóng tối không còn bao phủ cuộc sống của ngôi sao lạc nữa.
Và đối với những người đọc bài viết này, tôi biết rằng bạn có thể làm được, và tôi tự hào về bạn.
Ở phía cuối con đường hầm, tên em nhẹ nhàng gọi
Ở phía cuối con đường hầm, ánh sáng nhẹ nhàng soi sáng
Ở cuối con đường hầm, trái tim em rộn ràng
Vượt qua bóng tối, em cảm thấy yêu cuộc sống.
Tác Giả: Võ Gia Hân
