Yêu cầu: Nhận định về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương
I. Tổ chức ý chi tiết
II. Mẫu văn mẫu
Nhận xét về bài thơ Viếng lăng Bác
I. Tóm tắt ý chính Bình luận bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương
1. Khởi đầu
Tác phẩm thơ 'Viếng lăng Bác' của nhà thơ Viễn Phương là một tác phẩm văn thơ tuyệt vời, thể hiện sự lòng trung thành và tình cảm sâu nặng của tác giả cũng như của người dân miền Nam dành cho Bác Hồ, với những lời tiếc thương và mong muốn không ngừng về Người.
2. Nội dung chính
- Cảm xúc sâu lắng khi từ miền Nam xa xôi trở về lăng Bác, tác giả không thể nào diễn tả hết.
- Hàng tre xanh mướt như là biểu tượng cho dân tộc Việt Nam, đất nước của những người dũng cảm, kiên trì, và bền bỉ.
- Bác như mặt trời tỏa sáng, rực rỡ, chiếu sáng khắp nơi.
=> Tác giả đã biểu hiện một lòng biết ơn sâu sắc và sự tôn trọng vô cùng lớn lao đối với Bác...(Còn tiếp)
>> Xem Chi tiết Dàn ý Bình luận bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương tại đây.
II. Mẫu văn mẫu Bình luận bài thơ Viếng lăng Bác
Bác Hồ - hình tượng của dân tộc Việt Nam với sự hiện diện đầy ý nghĩa và tình thương bao la, sâu sắc dành cho nhân dân, cho nhân loại. Có vô vàn câu chuyện về Người không thể nào quên, vô số khúc ca viết về Người đầy tự hào và lòng kính trọng. Và có muôn vàn lời thơ chân thành dành tặng Bác với tình cảm tự nhiên, nhẹ nhàng. Bài thơ 'Viếng lăng Bác' của nhà thơ Viễn Phương là một tác phẩm văn thơ tuyệt vời, thể hiện sự lòng trung thành của tác giả cũng như của những người con miền Nam gửi đến Bác trong niềm tiếc thương và nhớ mong không nguôi về Người.
Cảm xúc sâu lắng khi từ miền Nam xa xôi trở về bên lăng Bác khiến tác giả không thể nào diễn tả hết. Cảnh vật xung quanh lăng gợi lên nỗi niềm, gần gũi và thiêng liêng đến lạ thường:
'Con từ miền Nam về thăm lăng Bác
Đã nhìn thấy trong sương hàng tre bát ngát'
Ước nguyện gặp Bác từ lâu đã thành hiện thực, giờ đây trở về bên Bác, có hàng tre xanh bát ngát, đung đưa trong gió nhẹ làm giấc ngủ cho Người. Hàng tre xanh ấy như dân tộc Việt Nam, đất nước của những con người anh dũng, kiên cường. Dù gặp khó khăn, đau khổ, nhưng nhân dân vẫn vươn lên, đứng vững như hàng tre mọc thẳng, kiêng nhẫn.
'Là hàng tre xanh xanh Việt Nam
Chịu cả bão táp mưa sa, vẫn kiên trung'
Dù gặp bão táp, mưa lớn, tre vẫn kiên cường đứng vững, hàng tre vẫn xanh tươi, đứng thẳng như nhân dân Việt Nam, không có gì làm suy yếu được ý chí và sức sống bền bỉ của họ.
Mỗi khi bước vào lăng, những phút giây thiêng liêng đó làm cho nỗi xúc động trở nên càng sâu sắc hơn bao giờ hết. Bác như mặt trời tỏa sáng, rực rỡ:
'Hàng ngày mặt trời soi sáng lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rực đỏ
Hàng ngày người dân đến thắp hương
Đời đời hoa kính dâng lên Bác...'
Bác Hồ là nguồn sáng chiếu rọi cho dân tộc, đưa con đường giải phóng đất nước sáng sủa. Bác như ánh mặt trời luôn tỏa sáng vĩnh cửu trong trái tim mỗi người. Tác giả đã biểu hiện sự trân trọng đối với công lao to lớn của Bác, lòng biết ơn chân thành gửi đến Người. Dòng người vào lăng viếng Bác kết thành tràng hoa rực rỡ và thành kính nhất dâng lên bảy mươi chín mùa xuân tươi đẹp nhất. Cuộc đời Bác là những mùa xuân rực rỡ, tràn đầy sức sống. Những bó hoa tươi thắm nhất dâng lên Người chứa đựng tình cảm, lòng tôn kính, sự biết ơn sâu nặng gửi đến Bác.
'Bác nằm trong lăng yên bình
....
Mà lòng vẫn thấy nhói đau'
Giấc ngủ bình yên của Bác như ngàn thu êm đềm, có vầng trăng dịu dàng làm người tri kỉ. Bác và trăng như một, rạng ngời, trong ngần như nhân cách cao quý của Người. Dù biết rằng bầu trời xanh kia vẫn còn mãi, vẫn xanh và bình yên như Bác luôn còn mãi, giữ một vị trí quan trọng trong lòng Tổ quốc, nhưng trái tim vẫn nhói đau khi phải chấp nhận sự thật rằng Bác đã mãi mãi ra đi. Niềm tiếc thương không dứt, nỗi xót xa ấy trở thành ước nguyện được biến thành thiên nhiên gần gũi để được bên Bác:
'Ngày về miền Nam, nước mắt đầy
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này...'
Tác giả ao ước được làm con chim hót bên lăng, làm đóa hoa tỏa ngát hương thơm, làm cây tre canh giữ giấc ngủ cho Bác. Ước mong bình dị ấy thôi mà sao thân thương đến lạ, chẳng cầu kỳ, chỉ cần được bên Bác là mọi điều đều trở nên gần gũi, thiết tha. Tiếng thơ sao mà thiết tha, chân thành đến vậy. Tình cảm sâu đậm và chân thành.
'Bác ơi, tim Bác mênh mông ấy
Ôm cả non sông trong một kiếp người'
Liệu trái tim Bác có mênh mông đến vậy khiến nhà thơ không thể không viết những lời thơ đầy ý vị, trào dâng cảm xúc như vậy. Thơ Viễn Phương gần gũi, giản dị, như chính con người Bác. Trong những lời thơ, trong hình ảnh và trong những ước nguyện thân thương và thiêng liêng gửi đến Người.
Trong vườn thơ viết về Bác, bài thơ 'Viếng lăng Bác' của Viễn Phương đóng góp một tác phẩm độc đáo và riêng biệt. Nếu được hỏi về bài thơ viết về Bác mà em yêu thích nhất, em sẽ không ngần ngại cất lên từng lời thơ trong bài 'Viếng lăng Bác', bởi nó đã in sâu trong tâm trí em. Có lẽ, qua bao thời gian, bài thơ vẫn mãi giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim người đọc.
