Ý chính
I. Giới thiệu
- Giới thiệu về tác giả Thanh Tịnh: Một nhà văn với những tác phẩm phản ánh vẻ đẹp tươi sáng, tình cảm diệu kỳ và trong sáng.
Trong tập “Quê mẹ”, phát hành năm 1941, có một văn bản “Tôi đi học”, tái hiện lại những cảm xúc và ký ức của nhân vật “tôi” trong buổi tụ học đầu tiên.
Truyện nhấn mạnh tới nhân vật người mẹ.
II. Nội dung
1. Mẹ và những hành động yêu thương
Hình ảnh của người mẹ luôn hiện diện kế bên nhân vật “tôi” trong buổi tụ học.
Khi thấy bạn bè mang sách vở, “tôi” mong muốn thử thách bản thân, nhưng mẹ lại nhẹ nhàng nói: “để mẹ cầm cho con” với ánh mắt âu yếm, giọng điệu dịu dàng, khiến cậu bé cảm thấy hạnh phúc.
Bàn tay của mẹ là biểu tượng của tình thương, sự quan tâm, động viên và cổ vũ.
=> Mẹ luôn ở bên cạnh con trai, thỉnh thoảng cầm tay, thỉnh thoảng đẩy con tiến lên, và nhẹ nhàng vuốt tóc con...
2. Vai trò đặc biệt của mẹ và những người lớn đối với con cái
Hiển nhiên trách nhiệm và tình yêu thương từ gia đình, trường học đối với thế hệ trẻ, tạo ra một môi trường học tập thân thiện, nơi nuôi dưỡng tâm hồn của các em.
⇒ Hình ảnh của người mẹ đã làm cho câu chuyện trở nên thơ mộng và đầy cảm xúc hơn.
III. Phần kết
- Tái khẳng định những đặc điểm quan trọng về nghệ thuật trong đoạn văn: Mô tả tinh tế, truyền đạt cảm xúc chân thực, ngôn từ phong phú biểu cảm, so sánh độc đáo và giọng văn trữ tình, sâu lắng.
- Một đoạn văn ngắn nhưng đầy ấn tượng, gợi lại trong lòng người những kí ức xúc động về ngày đầu tiên bước chân vào trường.
Mẫu văn
Trong việc tìm hiểu tác phẩm “Tôi đi học”, không thể không nhắc đến hình ảnh những người lớn trong câu chuyện. Sự hiện diện của họ đã làm cho câu chuyện trở nên phong phú và đầy ý nghĩa nhân văn hơn. Trong số họ, người mẹ là hình ảnh thân thiện nhất với đứa trẻ trong buổi tụ học đầu tiên. Tình cảm của người mẹ đã ghi sâu trong những kỷ niệm đẹp mà nhân vật “tôi” mãi mãi không thể quên.
Hình ảnh của người mẹ luôn kết hợp với nhân vật “tôi” trong buổi tụ học. Khi nhìn thấy bạn bè cầm sách vở, nhân vật “tôi” mong muốn thử sức, nhưng mẹ lại nhẹ nhàng nói: “để mẹ cầm cho” với ánh mắt âu yếm, giọng điệu dịu dàng, làm cho cậu bé cảm thấy hạnh phúc.
Từ căn nhà ấm cúng thời thơ ấu đến trường học, đi qua con đường quen thuộc “dài và hẹp” trong một buổi sáng mùa thu “đầy sương và gió lạnh”, đứa bé được mẹ âu yếm nắm tay... dẫn đi... Chú bé thấy hạnh phúc, mọi thứ xung quanh đều “đổi thay” vì trong trái tim chú, “có sự thay đổi to lớn”.
Khi thấy bạn bè đeo “quần áo gọn gàng, tinh tế”, trao đổi sách vở, thậm chí ôm nhiều sách cùng bút thước mà không biểu lộ sự khó khăn, nhân vật “tôi” cũng muốn “thử sức”, yêu cầu mẹ giúp đỡ. Một lần nữa, tác giả đề cập đến hình ảnh của người mẹ, với cử chỉ “cúi đầu nhìn” con, với ánh mắt “thật dịu dàng”, với tiếng nói nhẹ nhàng: “Thôi để mẹ cầm cũng được”.
Bàn tay của mẹ là biểu tượng của tình thương, sự chăm sóc, sự an ủi và khích lệ. Mẹ luôn ở bên cạnh đứa con trai, thỉnh thoảng bàn tay mẹ “nhẹ nhàng đẩy” con “đi phía trước”, thỉnh thoảng bàn tay mẹ “nhẹ vuốt” mái tóc con khi đứa con “khóc theo” những bạn nhỏ khác khiến chú bé cảm thấy “trong thời thơ ấu, chưa lần nào thấy xa mẹ như lần này”.
Có người đã so sánh rằng “Mẹ như lọn mía ngọt ngào/ Mẹ như nải chuối buồng cau… Mẹ là nguồn yêu thương vô tận của cuộc đời”, và trong những khoảnh khắc quan trọng của cuộc sống, chúng ta đều cảm thấy xúc động khi nhớ đến hình ảnh của người mẹ, biểu tượng vững chắc của tình thương. Có thể nói, qua hình ảnh của người mẹ, tác phẩm “Tôi đi học” của Thanh Tịnh trở thành một kỷ niệm ấm áp, êm đềm của tuổi thơ không thể nào phai mờ.
