
Dàn ý
1. Mở bài
Nêu vấn đề cần thảo luận: thói quen ứng xử cạnh tranh.
2. Phần chính
a. Giải thích
– Thói quen ăn chơi đua đòi là hành vi chi tiêu xa xỉ, tiêu hoang vượt quá khả năng tài chính của bản thân.
b. Thể hiện
– Tiêu xài phung phí, mặc quần áo hàng hiệu không phù hợp với điều kiện kinh tế.
– Lười biếng học hành vì quá chú trọng vào việc vui chơi.
– Cảm thấy phải sánh bước với người khác trong việc sở hữu những thứ xa xỉ.
– Khao khát những vật dụng mà ba mẹ không thể mua được cho mình.
– Ưu tiên việc sử dụng hàng hiệu, xe hạng sang.
– Thích tìm hiểu và thử nghiệm trang điểm, sử dụng mỹ phẩm.
c. Hậu quả
– Tạo ra sự cách biệt và sự phân biệt, khiến người khác tránh xa và khinh thường.
– Lãng phí thời gian và tiền bạc.
– Gây ảnh hưởng tiêu cực đến việc học tập và cuộc sống hàng ngày.
– Gây ra sự mất cân bằng trong xã hội.
d. Giải pháp
– Tự nhận thức đúng về hoàn cảnh gia đình và cách sống phù hợp.
– Gia đình và xã hội cần chăm sóc và quan tâm đến thế hệ trẻ hơn.
3. Tổng kết
– Tóm tắt lại vấn đề đã được thảo luận.
– Nhận định cá nhân.
Mẫu
Thói ăn chơi đua đòi là một hiện tượng phổ biến trong xã hội, đặc biệt là trong giới trẻ. Đây đã trở thành một thói quen đáng lên án.
“Thói” là một cách sống, hành vi không tốt, thường được lặp đi lặp lại cho đến khi trở nên quen thuộc. Có một câu tục ngữ: “Thói hư, tật xấu; dở thói du côn đầu bò; mãi mới bỏ được thói hút xách nghiện ngập; thói ăn chơi đua đòi. Và còn nhiều câu ngạn ngữ khác như: “Đất có nghề, quê có thói”, hoặc “Thói đời trâu buộc ghét trâu ăn”…
Thói ăn chơi đua đòi là cách sống mà một số người sa đà vào, cạnh tranh với nhau về lối sống, tiêu xài, thích trưng diện và theo đuổi “xu hướng”. Có những người tự hào, tự nâng niu, tiêu tiền như nước. Xe hơi, xe máy thì chọn loại “hàng hiệu”. Từ quần áo, trang phục đến giày dép, đồng hồ, túi xách… phải là hàng Nhật, hàng Ý, hàng Mỹ,… mua bằng đô-la từ các cửa hàng thời trang mới đáng chú ý!
Thích ăn đặc sản, thích uống rượu Tây, mỗi lần nhậu phải chi tiêu nhiều tiền. Thích đi chơi ở các quán nhảy, vũ trường, karaoke thâu đêm suốt sáng, đi cùng với các cô gái xinh đẹp. Họ tự tin và kiêu căng!
Hiện tượng “mắt xanh môi đỏ”, tóc nhuộm vàng, móng tay móng chân nhuộm đỏ, trai đeo khuyên tai… thường thấy ở một số học sinh tệ.
Là con nhà giàu, tiểu thư, con những người có quyền lực, tiền bạc nhiều,… thích ăn chơi đua đòi. Họ thường nói: “Chết cũng không mang theo được tiền sang thế giới bên kia! Có tiền thì mua sắm để thỏa thích!”. Nghe họ nói mà cảm thấy buồn cười.
Có một số người, tuy không có nhiều tiền bạc nhưng vẫn thích ăn chơi đua đòi, lười biếng, bỏ học. Có người vì ăn chơi đua đòi mà rơi vào cảnh như kẻ trộm cắp, sử dụng chất kích thích, đánh bạc, mại dâm, v.v… Có nhiều gia đình con cái thích ăn chơi đua đòi sau đó rơi vào tội phạm… khiến bố mẹ bị tai tiếng!
Nhân dân ta thường làm việc chăm chỉ, giản dị, tiết kiệm. Thói quen ăn chơi đua đòi là một hiện tượng tiêu cực, trái ngược hoàn toàn với phong cách sống và truyền thống của nhân dân.
Hiểu được một bài học hay, rèn luyện được một phẩm chất tốt thì không dễ dàng, nhưng ham chơi sẽ khiến người ta gặp rắc rối. Câu tục ngữ 'gần mực thì đen, gần đèn thì sáng' và lời khuyên từ ông bà, cha mẹ: 'Chọn bạn bè mà kết giao' là bài học quý giá để mỗi người chúng ta nuôi dưỡng đạo đức và tính cách.
Thói quen ăn chơi đua đòi là một tật xấu. Ăn uống ngon lành và diện mạo đẹp đẽ là điều mà ai cũng mong muốn, nhưng phải có mức độ, phù hợp với hoàn cảnh. Xung quanh chúng ta có nhiều tấm gương mẫu mực về con người xuất sắc. Hình ảnh của những học sinh giỏi tại trường và trong cộng đồng là những bước chân để chúng ta lấn sân.
