
Nuage Rose (tên khai sinh là Bùi Thị Hồng Vân) là tác giả của tiểu thuyết tự truyện Ba áng mây phiêu dạt xứ bèo - tác phẩm được ví như phiên bản nữ của Quân khu Nam Đồng.
120 ngày Mây thì thầm với gió (NXB Trẻ phát hành) là cuốn sách mới của Nuage Rose. Sách thuộc thể loại phi hư cấu, ghi lại những trải nghiệm, góc nhìn, và chiêm nghiệm của tác giả về cuộc chiến chống Covid-19.

Vào tháng 2/2020, khi đại dịch bắt đầu lan rộng, Nuage Rose từ Hà Nội tới Paris, Pháp. Cuối tháng 3/2020, bà mắc Covid-19 và được chữa khỏi. Đến tháng 12/2020, bà trở về Việt Nam.
Trong hành trình qua lại giữa Việt Nam và Pháp, Nuage Rose trải nghiệm diễn biến dịch bệnh ở cả hai vùng Đông và Tây, đồng thời chứng kiến những nỗ lực chống dịch của các chính phủ.
Tác giả ghi lại một cách chân thực những gì mắt thấy tai nghe: chuyện về chiếc khẩu trang, khai báo y tế, kiểm tra thân nhiệt, những trải nghiệm trong khu cách ly, quá trình điều trị và chiến thắng Covid-19… Trong đó có cả nỗi sợ hãi lẫn tình người ấm áp, sự tang thương và hy vọng.
Khi kể lại 120 ngày đã qua (từ giữa tháng 2 đến tháng 5/2020), tác giả chọn trình bày những sự việc có thật. Đó có thể là câu chuyện của một cá nhân nhỏ bé hay những vấn đề của quốc gia, châu lục. Dù vấn đề gì, với cảm xúc ra sao, tất cả đều phản ánh hiện thực đại dịch. Nhà báo Dương Thành Truyền nhận xét câu chuyện trong sách sẽ trở thành một phần của ký ức về thời Covid-19 mà chúng ta đang sống.
Trong câu chuyện về những chuyến đi, tin tức dịch bệnh hàng ngày, khẩu trang và đồ bảo hộ, khu cách ly và bệnh viện… là những cảm xúc của tác giả.
Là người rời Việt Nam từ những năm 1980, Nuage Rose luôn trăn trở về hành trình đi và về, cũng như căn tính bản thân. Trong đại dịch, bà có cơ hội đối diện với những trăn trở đó và nhận ra rằng đại dịch không chỉ mang đến mất mát. Trong nỗi cô đơn và tuyệt vọng, những hạt mầm tích cực vẫn mọc lên.
Câu chuyện và suy tưởng của tác giả như một lời nhắc về ý nghĩa cuộc sống. Dịch bệnh khiến chúng ta nhìn lại bản thân và xã hội, nhận ra rằng hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là gia đình, người thân, tình bạn, đồng bào, là sự đồng cảm và lòng nhân ái.

Tên cuốn sách là một khoảng thời gian, nhưng tác phẩm lại chứa đựng cả chiều rộng và chiều sâu. Chiều rộng là không gian Việt Nam và Pháp, hai nơi tác giả di chuyển trong đại dịch để ghi lại một cách khách quan những câu chuyện chống dịch.
Chiều sâu của tác phẩm được tạo nên từ cảm xúc của người viết. Đây là sự đan xen của những chiêm nghiệm và nội tâm của một người sống trong thời đại dịch, đồng thời không ngừng hồi tưởng về quá khứ.
Tác phẩm trước của Nuage Rose, Ba áng Mây trôi dạt xứ bèo, được viết bằng tiếng Pháp và đã được Hội Nhà văn Pháp trao giải “Tác phẩm được yêu thích nhất” năm 2013. Trong khi đó, 120 ngày Mây thì thầm với gió được viết bằng tiếng Việt - những ngôn từ và câu chữ đẹp đẽ mà tác giả đã mang theo khi rời Hà Nội hàng chục năm trước.
Mặc dù là sách phi hư cấu, 120 ngày Mây thì thầm với gió được viết với phong cách văn thơ đậm chất. Nhà báo Dương Thành Truyền nhận xét: “Năng lượng của một người vừa hồi sinh từ cõi chết đã thổi bùng lên sức mạnh của hai nền văn hóa Việt - Pháp, tạo nên những liên tưởng, biểu tượng, so sánh, ẩn dụ, định danh và chơi chữ với một văn phong có tiết tấu, nhịp điệu, phá vỡ mọi ràng buộc của bố cục truyền thống: Vừa nhật ký, vừa tường thuật, vừa thơ ca, và… vừa tất cả”.
Theo Zing News
