
“Trong gia đình” có thể không nổi tiếng nhưng vẫn đáng yêu không kém. Được ra mắt vào năm 1893, tác phẩm này đã nhận giải thưởng từ Viện Hàn lâm văn học Pháp.
Hector Malot đã mô tả hành trình đi tìm gia đình của cô bé Perrine từ Á sang Âu một cách tự nhiên. Thường thì người ta so sánh hai tác phẩm này với nhau, một được xem như là phiên bản nam, một là phiên bản nữ. Tên của bản dịch tiếng Anh của “Không gia đình” là “Nobody’s boy” còn của “Trong gia đình” là “Nobody’s girl” không phải là ngẫu nhiên.
Perrine, một cô bé 12 tuổi có dòng máu Pháp và Ấn Độ, từ Ấn Độ sang Nam Âu, Hy Lạp, Paris và quê nhà Maraucourt, trong hành trình đó cha mẹ của cô đã từ trần. Là một người dũng cảm, tự lập và tự trọng, Perrine đã vượt qua mọi khó khăn, dù có lúc dường như cô đã gục ngã vì hiểm nguy hay cảm giác đói rét. Cuối cùng, cô đã được ôm vào lòng gia đình (trong một lâu đài xa hoa, giống như trong các truyện cổ tích).
Khác biệt với câu chuyện về Remi, câu chuyện này tập trung vào những đặc điểm nữ tính chi tiết và đáng yêu. Các bé gái khi đọc sẽ nhận ra rằng họ cần phải học các kỹ năng như may vá, nấu ăn, và ăn mặc… những kỹ năng cần thiết trong cuộc sống!
Bên cạnh những phần mô tả về việc vượt qua khó khăn, có những đoạn mô tả về thiên nhiên, con người dưới góc nhìn đơn giản, trong sáng khiến người đọc cảm thấy thú vị. Đó là những miêu tả về chú lừa ngố Palica, người bạn đồng hành từ Hy Lạp, những người hàng xóm khổ cùng ở bãi trọ Paris, và cảnh vật trên đường dài…
Câu chuyện còn truyền đạt kiến thức về lịch sử, địa lý, khoa học một cách dễ hiểu cho trẻ nhỏ. Ví dụ, mẹ của Perrine là người Ấn Độ, làm cho cô có vẻ ngoài đặc biệt khi ở Paris với sự kết hợp giữa phong cách Âu - Á, nhưng Ấn Độ là thuộc Anh nên trong mắt mọi người, Perrine trở thành con của người Anh. Hoặc hành trình của gia đình từ Ấn Độ về Pháp, đi qua bán đảo Balkan trên chiếc xe lừa được mô tả rất chi tiết đến mức trẻ em nhỏ có thể hình dung ra bản đồ châu Âu trong đầu.
Hector Malot mô tả thủ đô Paris từ góc nhìn của những người gặp khó khăn. Cả trong hai cuốn sách, Paris dưới con mắt của Remi và Perrine, “thành phố ánh sáng”, xuất hiện với vẻ buồn bã, ô nhiễm và bừa bãi qua những cửa ngõ ngoại ô đầy người lao động mệt mỏi. Điều này rất thú vị đối với một người được xem là “nhà văn tư sản” như Malot.
Đặc biệt đáng yêu và đáng nhớ trong cuốn tiểu thuyết này là phần Perrine phát hiện ra căn lều hoang giữa hồ nước, và sau đó sung sướng chuyển từ phòng trọ ngột ngạt đến ở đó. Cô bé đã tự may đôi giày từ cành liễu, tự chế nồi và thìa từ thiếc, tự may áo, kiếm ăn bằng cách câu cá, hái trứng vịt trời, hái rau dại, tự nấu một bữa “thịnh soạn” được trang trí bằng hoa mừng bạn đến ăn trên vương quốc nhỏ của mình. Chắc chắn rằng bất kỳ cô bé hoặc cậu bé nào cũng mơ ước có một lãnh thổ riêng như vậy.
Khung cảnh mơ mộng đó không chỉ lôi cuốn riêng trẻ em mà còn thu hút du khách. Căn lều nhỏ và bữa ăn tự chế của Perrine đã trở nên nổi tiếng đến mức ở thung lũng Somme, Pháp, một tour du lịch đã được đặt tên là 'Theo dấu chân của Perrine'.
Du khách sẽ đi bộ qua khu đầm lầy, tham quan lâu đài gần đó - được coi như biệt thự của gia đình cô bé, thăm hòn đảo trên hồ và thưởng thức bữa tiệc theo “phong cách của Perrine”, bao gồm cá, rau dại, vịt và các sản phẩm địa phương, trung thực như được mô tả trong tiểu thuyết. Đó là cách thú vị mà người Pháp khai thác tiềm năng của di sản văn hóa của họ.
Và chúng ta đặt câu hỏi, liệu những yếu tố đó có phải là những gì thiếu sót trong giáo dục hiện tại của trẻ em không? Sự yêu thiên nhiên, tính phiêu lưu, kỹ năng tự lập và giải quyết vấn đề trong các tình huống đặc biệt, như việc nấu trứng vịt trời bằng tro nóng nếu không có nồi?
Theo như bài viết trên News.zing.vn, kỹ năng sống của trẻ qua truyền của tác giả Không Gia Đình đã được phổ biến rộng rãi.
