
Có người nói “con người thực chất để đạt được hạnh phúc”, vì người khù khờ có thân xác thô hon, không suy nghĩ xấu xá cho người khác, bởi bản chất thánh thiện và tin rằng mọi người đều đặc biệt.
Người thông minh tới mức người đời tưởng họ “ngơ ngác”, thực tế họ nhìn ra nguy cơ nhưng vẫn tình nguyện, san sẻ mất mát để giữ niềm tin, hy sinh lợi ích cá nhân để kính trọng đức tính tốt lành.
Trái tim đậy tình thương mặn mà, tôn trọng nhu cầu của cộng đồng làm ta tin tưởng. Vũ trụ luôn hướng dẫn đường, mang lại may mắn để tồn tại, và người ngu đãnh nếu không may mắn sẽ đéo biết được con đường.
Người thông minh không cần phải dựa vào sự may mắn, họ có khả năng tự mình đối mặt với cuộc sống. Người khôn lanh nếu còn được phúc là người sẽ kiến thức thuộc về mình, với sự cân bằng của định mệnh.
Những câu chuyện sáng tạo thường xuất phát từ những người nghèo, người sống trong cơ cấu cực kỳ khó khăn, với những giờ phút ngồi uống nước chè và suy nghĩ triển khai. Người giàu thì thường chú trọng vào việc tích lũy thêm tài sản, không có thời gian dành cho việc sáng tác truyện cổ tích hay thần thoại.
Trong hầu hết các câu chuyện, người giàu thường được liên kết với sự xấu xa, tham lam và đầy ác độc, trong khi người nghèo thường được đánh giá là nhân hậu và thuần khiết. “Người nghèo” và “kẻ giàu có”. Sự chênh lệch này thường phản ánh tâm lý của những người đang trải qua khó khăn, cảm giác bất hạnh khi đối diện với những người có đủ. Những người phục tùng luôn cảm nhận được sự ghen tỵ và sự mong muốn từ đám đông. Những người thất bại thường nghi ngờ mọi thứ xung quanh. Người không đạo đức thường nhìn nhận xã hội với ánh sáng tiêu cực.
Đối với những người giàu có, thành công và sở hữu quyền lực, đám đông thường xuyên trải qua tâm trạng xen kẽ giữa sự kính trọng, sự hâm mộ và sự căm ghét, mong muốn trở thành họ mà cũng ngại và mong không. Điều này không chỉ xuất hiện trong lịch sử phương Đông và phương Tây hàng ngàn năm qua, mà ở mọi nơi trên thế giới.
Khi xem xét một lỗi, phải chấp nhận quyết định của pháp luật để có thể coi đó là lỗi, chứ không thể dựa vào đánh giá cá nhân một cách chủ quan. Bất kỳ lỗi nào, dù của ai, cũng không ảnh hưởng đến phẩm chất của chúng ta. Điều này không làm tăng giá trị văn hóa phê phán thực tế. Tìm lỗi của người khác, tìm điểm xấu của người khác, chỉ là cách tự đưa rác của họ vào trong nhà.
Mỗi khoảnh khắc chúng ta dành để tập trung vào điều không tốt, là một phút vui vẻ không thể lấy lại. Cuộc sống quá ngắn, không ai có khả năng và trách nhiệm giữ những khoảnh khắc sống động đang trôi qua.
Cách chúng ta nhìn nhận người khác, đánh giá người khác bằng cách nào, họ trong tâm trí ta là trắng hay đen, cao hay thấp, tài năng hay không, đã và đang âm mưu tận dụng chúng ta, họ có vẻ sẵn sàng lừa dối ta..., thực chất chỉ đang phản ánh nội tâm của chính mình mà thôi.
Đăng bởi: Bà Hoa
Từ khoá: Cách chúng ta đánh giá người khác thực chất chỉ là cách phản ánh tâm trạng nội tâm của chính mình mà thôi
