Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi từ chuyến taxi đặc biệt đã khiến cuộc đời con trai tài xế thay đổi toàn bộ.

Câu chuyện này được kể bởi một cựu tài xế taxi ở thành phố New York, Mỹ, và được đăng trên tạp chí Reader's Digest, đã truyền cảm hứng cho nhiều người.
Tôi đã lái taxi ở thành phố New York suốt 28 năm, 3 tháng và 12 ngày. Dù không nhớ được những gì đã ăn sáng hôm qua, nhưng một cuộc đi taxi đặc biệt như thế, tôi chắc chắn sẽ không bao giờ quên.
Một buổi sáng thứ hai đẹp trời của mùa xuân năm 1966, tôi đang lái xe chầm chậm trên đại lộ York khi thấy một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề bước xuống từ bệnh viện New York và gọi taxi của tôi.
Dù đèn giao thông đã chuyển sang xanh và có tiếng còi inh ỏi từ phía sau, tôi vẫn không muốn bỏ lỡ cuộc chạy này. Người đàn ông lên xe và cảm ơn tôi vì đã đợi.
Tôi nghĩ trong lòng: 'Thật tuyệt vời, sân bay LaGuardia sẽ đông đúc. Sau chuyến này, tôi có thể kiếm thêm khách ngay.'
Như thường lệ, để xua tan sự bối rối, tôi thường trò chuyện và hỏi các hành khách của mình một vài điều. Sau một chút im lặng, người đàn ông đã nói chuyện và hỏi tôi liệu có thích lái taxi hay không.
Một câu hỏi quen thuộc, và tôi đã trả lời: 'Công việc này cũng tạm ổn, giúp tôi kiếm sống và gặp gỡ những người thú vị. Nhưng nếu có cơ hội kiếm thêm 100 USD mỗi tuần, tôi sẽ không ngần ngại bỏ nghề.'
Tuy nhiên, câu trả lời của ông ấy đã thu hút sự chú ý của tôi: 'Dù có thêm 100 USD mỗi tuần, tôi vẫn không bỏ nghề.'
Tôi tò mò, hỏi thêm: 'Vậy ông làm nghề gì?'.
Ông ta đáp: 'Tôi làm ở khoa thần kinh, bệnh viện New York'.

Tôi nghĩ người khách này thực sự đam mê công việc của mình. Luôn muốn biết thêm về người khác, tôi thường tìm hiểu thêm thông tin từ họ. Nhờ những cuộc trò chuyện như thế này, tôi đã xây dựng mối quan hệ tốt với các hành khách. Đôi khi, tôi còn được họ tư vấn rất hữu ích về kế toán, luật sư và thậm chí cả thợ sửa ống nước.
Lần này, tôi quyết định nhờ ông ấy giúp đỡ. Sắp tới sân bay rồi nên tôi quyết định mở lời, can đảm hỏi vị khách của mình 1 câu:
'Tôi có thể nhờ ông giúp một chuyện này được không?', tôi nói đắn đo.
Ông ta không trả lời. Nhưng tôi tiếp tục: 'Tôi có một cậu con trai 15 tuổi, nó là đứa trẻ ngoan. Nó học khá tốt ở trường. Mùa hè này chúng tôi muốn cho nó đi trại hè, nhưng nó lại muốn tìm việc làm. Nhưng với một đứa trẻ 15 tuổi, việc kiếm việc không dễ, trừ khi bố cậu quen biết chủ cơ sở nào đó, nhưng tôi thì không.'
Tôi dừng lại một lúc và tiếp tục: 'Liệu ông có thể giới thiệu cho nó một công việc gì đó để làm trong mùa hè này không? Kể cả không được trả lương cũng được.'
Ông ta vẫn im lặng, không đáp lời, khiến tôi cảm thấy mình ngốc nghếch khi đưa ra chủ đề này. Tôi tưởng mình đã bị từ chối khi tới sân bay, nhưng bất ngờ vị khách lên tiếng: 'Có một dự án nghiên cứu của sinh viên y khoa vào mùa hè này. Có lẽ cậu bé sẽ thích.'
Ông ta tìm kiếm danh thiếp nhưng không có, và hỏi tôi có giấy không. Tôi xé một mẩu giấy từ túi đựng đồ ăn trưa và đưa cho vị khách đặc biệt của tôi. Ông ta viết gì đó lên đó, xong trả tiền. Đó là lần cuối cùng tôi gặp ông ấy.
Tối đó, khi ngồi bàn ăn cùng gia đình, tôi lấy ra mẩu giấy đó từ túi áo: 'Robbie, có thể đây là công việc mùa hè cho con', tôi nói với con trai. Cậu bé đọc lớn: 'Fred Plum, Bệnh viện New York'.
Vợ tôi ngay lập tức hỏi: 'Anh ấy là bác sĩ phải không?'. Con gái tôi lại nói: 'Anh ấy là quả mận ạ?'
- 'Bố có đùa không vậy?', con trai tôi tỏ ra tò mò.
Cuối cùng, sau một thời gian thuyết phục, tôi phải đe dọa rằng sẽ cắt tiền tiêu vặt, thì con trai Robbie của tôi mới đồng ý gửi bản thành tích học tập của mình vào sáng hôm sau. Câu chuyện đùa về cái tên của bác sĩ (trong tiếng Anh, plum có nghĩa là quả mận) kéo dài vài ngày rồi sau đó bị lãng quên, không ai để ý đến nữa.

Bác sĩ Robert Stern và bố - tài xế Irving Stern.
Phải đến hai tuần sau đó, khi tôi trở về từ công việc, con trai tôi đưa cho tôi một lá thư được gửi cho cậu, ngoài bìa thư có ghi:'Bác sĩ Fred Plum, Trưởng Khoa Thần kinh, Bệnh viện New York'. Cậu bé đã được gọi phỏng vấn và nhận được công việc từ thư ký của bác sĩ Plum. Sau 2 tuần làm tình nguyện, cậu bé được trả 40 USD mỗi tuần cho đến hết mùa hè.
Tấm áo choàng trắng đã khiến cậu bé cảm thấy quan trọng hơn nhiều so với thực tế, khi cậu đi theo bác sĩ Plum trong bệnh viện, làm vài việc vặt cho ông. Mùa hè sau đó, Robbie lại được nhận vào làm việc ở bệnh viện nhưng lần này, cậu được giao nhiều trách nhiệm hơn. Ngày tốt nghiệp trung học, bác sĩ Plum còn viết thư giới thiệu, giúp Robbie được nhận vào Đại học Brown.
Thằng bé tiếp tục làm việc ở bệnh viện cho đến mùa hè thứ 3. Dần dần, niềm đam mê với y học đã trỗi dậy trong nó. Khi sắp tốt nghiệp đại học, nó đã nộp đơn vào trường y và bác sĩ Plum một lần nữa đã viết thư giới thiệu chứng minh cho năng lực và phẩm chất của nó. Cuối cùng, Robbie đã được nhận vào Đại học Y New York, và sau khi có tấm bằng y khoa trong tay, thằng bé đã thực tập trong 4 năm chuyên ngành Sản phụ khoa.
Đó là câu chuyện về Robert Stern, con trai của một tài xế taxi bình thường ở New York, sau đó đã trở thành một bác sĩ sản phụ khoa nổi tiếng tại Trung tâm Y tế Columbia-Presbyterian. Nghe qua câu chuyện này, một số người gọi đó là số phận, còn một số khác sẽ thấy đó là câu chuyện của những cơ hội lớn có thể tới từ những cuộc gặp gỡ bình thường nhất. Trong cuộc sống này, để đạt được thành công, sự nỗ lực của bạn là điều quan trọng nhất. Thế nhưng, nắm bắt cơ hội cũng là một điều quan trọng không kém, nó sẽ khiến thành công của bạn đến nhanh hơn.
