
Trong một bài thơ về mẹ, một nhà thơ Nga đã kể một câu chuyện đáng nhớ. Bài thơ miêu tả một lính bị thương nằm trên giường bệnh. Lần đầu tiên thần chết đến để đón anh ta. Nhưng anh ta thấy mẹ vẫn ngồi bên cạnh nhìn anh ta sau nhiều ngày không ngủ và anh ta đã không thể chết vì anh ta không muốn mẹ chứng kiến con mình ra đi. Lần thứ hai thần chết lại đến gọi anh ta đi và anh ta đã dùng sức mạnh cuối cùng để chống lại thần chết vì mẹ vẫn đang thức. Chỉ khi mẹ anh chợp mắt lần cuối, anh ta mới ra đi. Anh ta muốn mẹ được nghỉ ngơi một chút và không phải chứng kiến con mình qua đời.
Mọi người trên thế giới này, trong lịch sử của loài người, đều đã chứng kiến mẹ ngồi bên giường nhìn họ khi họ đau ốm, với trái tim đầy tình yêu và lo lắng. Người lính trong bài thơ hiểu rõ tình yêu và sự hy sinh vô điều kiện của mẹ. Đó là lý do anh ta chống lại thần chết, điều không tưởng, để giảm đi chút đau đớn cho mẹ trước khi ra đi.
Nhân loại đã so sánh mẹ với những thánh, nhưng mẹ vĩ đại hơn cả. Thánh có thể bỏ rơi con người và trừng phạt họ, nhưng mẹ không bao giờ. Mẹ luôn yêu thương con cái mình, vô điều kiện, bất kể họ là ai. Chúng ta sống trong tình yêu của mẹ từ khi sinh ra cho đến khi chết. Mẹ yêu chúng ta khi chúng ta trong sáng, khi chúng ta ngốc nghếch, khi chúng ta thành công và khi chúng ta thất bại. Khi chúng ta trở nên tham lam và độc ác, mẹ vẫn yêu chúng ta. Tình yêu của mẹ là tình yêu đích thực, và sự hy sinh của mẹ là vĩ đại. Chỉ có mẹ mới định nghĩa được tình yêu và sự hy sinh.
Trong bài thơ “Thư gửi Mẹ”, có đoạn tôi viết:
- Mẹ ơi,
Máu của Mẹ chảy trong con.
Ngay cả khi con ngủ, máu vẫn chảy
Để thức dậy những giấc mơ của con.
Máu chảy để con đứng lên.
Máu chảy để con bước đi.
Máu chảy để con hiểu về lửa.
Máu chảy để con biết trồng cây.
Máu chảy để con sáng tạo.
Nước chảy dưới đất sinh ra cây trái.
Máu chảy trong thịt da sinh ra tình yêu.
(Trích từ trường ca LÒ MỔ)
Có điều kỳ diệu hơn tất cả là: chúng ta sống với yêu thương và căm ghét. Nhưng với Mẹ, chúng ta chỉ có tình yêu. Dù là thiên tài hay kẻ tử tù, chúng ta đều yêu Mẹ với tình yêu không gì có thể dập tắt được. Trong những bộ phim kinh dị, chỉ có khi người phụ nữ nói: “Fason, mẹ đây, con không được làm thế” kẻ giết người mới ngừng lại và đến với mẹ như một đứa trẻ. Hầu như tất cả những kẻ tội phạm, trước khi bị xử án, đều viết lá thư cuối cùng xin lỗi và tha thứ của Mẹ.
Với Mẹ, chúng ta luôn là những đứa trẻ. Trong những bộ phim về mafia như Bố Già, American Gangster, Mẹ luôn là điểm tua. Những tay mafia này luôn cần sự che chở của Mẹ khi họ đau khổ và chỉ khi trở về với Mẹ, họ mới thấy được chút nhân tính còn lại. Trong khó khăn và tuyệt vọng, chúng ta thường gọi Mẹ. Một câu chuyện kể về những người lính bơi qua sông Quảng Trị trong chiến tranh, trước khi chìm xuống, họ đều kêu lên “Mẹ ơi”.
Không từ nào đủ để diễn đạt về Mẹ. Chỉ cần gọi “Mẹ” là chúng ta đã hiểu hết. Mẹ rộng lớn như vũ trụ, gần gũi như máu trong ta.
Nguyễn Quang Thiều
