
Chỉ Khi Trải Qua Và Nhìn Lại, Tôi Mới Thấy Bản Thân Vừa Như Ve Sầu Vừa Đổi Lột
Mọi Chuyện Bắt Đầu Từ Khi Tôi Nhận Được Tin Nhắn Rủ Thuê Chung Trọ Của Một Người Bạn Cùng Quê. Sự Thật Là Tôi Với Bạn Cùng Trọ Hiện Tại Vẫn Đang Ổn Nhưng Chưa Thực Sự Phù Hợp Để Ở Chung Về Mặt Lâu Dài, Bởi Cách Sống Có Sự Khác Biệt, Khó Có Thể Đồng Điệu. Vậy Nên Nếu Có Lựa Chọn Lý Do Rời Đi Nào Đi Chẳng Nữa Thì Nghe Vẫn Có Vẻ Hơi “Có Vấn Đề” Vì Thực Sự Chúng Tôi Không Có Sự Việc Nào To Tát Như Những Lý Do Tách Trọ Thường Thấy Cả
Rồi Tôi Đã Chất Vấn Bản Thân Rất Lâu Để Vỡ Lẽ Ra Được Nhiều Điều Quan Trọng
Những Định Nghĩa Sai Hoàn Toàn
Suy Nghĩ Sai Đầu Tiên Là Tôi Cho Rằng, Việc Tự Nhiên Chuyển Ra Như Vậy Là Do Tôi Ích Kỷ. Không Nghĩ Tới Cảm Nhận Của Bạn Là Một Chuyện, Chung Về Kinh Tế Cũng Là Khía Cạnh Cần Cân Nhắc. Tiền Cọc, Đồ Đạc Mua Chung Và Hơn Hết, Nếu Tôi Chuyển Đi Mà Bạn Chưa Tìm Được Ai Ở Thế, Bạn Sẽ Phải Chịu Hết Tiền Phòng - Mà Tôi Biết, Có Lẽ Sẽ Không Mấy Dễ Dàng. Sai Lầm Tiếp Theo Là Gán Cho Giá Trị Tốt Đẹp Ở Chỗ Có Thể Sống Vui Với Bất Cứ Ai. Có Nghĩa, Một Người Dễ Sống Là Người Không Vì Đôi Chuyện Vụn Vặt Mà Để Bụng, Họ Hào Sảng Và Dễ Tính. Vậy Nên Nếu Rời Đi Vì Phần Nào Đó Không Phù Hợp Theo Như Tôi Nói, Thì Là Do Bản Thân Chưa Thực Sự Tốt Đẹp, Có Phần Khó Tính Và Khắt Khe. Tôi Trăn Trở Rằng Liệu Mình Có Đang Phụ Thuộc Vào Hoàn Cảnh Quá Nhiều, Được Đối Xử Tốt Thì Mới Cho Đi Sự Tốt Đẹp Và Nên Ở Lại Để Chứng Minh Cho Sự Tốt Đẹp Ấy Của Bản Thân. Nghĩ Lại, Làm Gì Có Điều Đẹp Đẽ Nào Sáo Rỗng Như Thế. Cuối Cùng, Tôi Mặc Định Cho Rằng, Mọi Sự Thay Đổi Sẽ Đem Lại Kết Quả Hoàn Hảo. Nếu Giờ Mình Ở Với Người Khác, Thì Mình Sẽ Có Cuộc Sống Thoải Mái Hơn, Vui Vẻ Hòa Hợp. Chắc Người Mới Sẽ Thật Phù Hợp Nên Tôi Sẽ Không Gặp Sự Cố Gì
Tuy nhiên, sự thật là tôi đã quá tập trung vào một khía cạnh và nghĩ rằng đó là toàn bộ vấn đề. Chính vì sự thiếu rõ ràng như vậy, khi thực sự phải thay đổi, tôi không tránh khỏi cảm giác thất vọng.
Nếu đã mắc sai lầm, thì phải làm thế nào để sửa chữa?
Việc không chung thuỷ trong việc thuê trọ không phải là vấn đề nghiêm trọng, vì thực sự khi hai bên vẫn tôn trọng lẫn nhau, mối quan hệ bạn bè sau thời gian sống chung vẫn được bảo tồn. Tôn trọng đối phương cũng là cách thể hiện sự tốt đẹp của bản thân và không có gì sai khi mong muốn một cuộc sống hòa thuận hơn. Không có khái niệm đúng sai, chỉ có sự phù hợp hoặc không phù hợp, đó là cách tôi nhìn nhận vấn đề. Do đó, cũng cần chấp nhận sự khác biệt, tìm ra điểm chung và cố gắng hòa giải. Đôi khi sự do dự và e dè quá mức cũng là dấu hiệu của việc trốn tránh vấn đề bằng cách trì hoãn quyết định hoặc chưa có cái nhìn sâu sắc để lựa chọn đúng đắn.
Sau khi tự phản định, tôi rút ra và suy ngẫm sâu hơn về những bài học, điều gì cần được khuyến khích phát triển và điều gì cần được xem xét kỹ lưỡng.
Khích lệ trải nghiệm cuộc sống ý nghĩa hơn
Tôi nhận ra hai điều quan trọng nhất: sự kỷ luật và lòng khoan dung.
Trách nhiệm: không chỉ là việc nghiêm túc thực hiện những thói quen, mục tiêu, chế độ sinh hoạt mà còn rèn luyện lời nói và hành vi của bản thân. Sự hiểu biết mở rộng khi tôi tiếp xúc với nhiều người và không khỏi ngạc nhiên về họ.
Khoan dung là cơ hội tuyệt vời để mọi khía cạnh khác nảy sinh. Tha thứ không phải lúc nào cũng là sự nhượng bộ dư thừa.
Suy xét một lần nữa để tránh trở nên cố chấp.
Định nghĩa không rõ ràng. Những lần hiểu sai của tôi đến từ đâu? Và tại sao nó có thể chiếm lĩnh cả vấn đề như vậy?
Sự ám ảnh của từ 'phải'. Khi tôi tự nhắc mình, nếu có thay đổi, phải lựa chọn đúng người. Nhưng liệu nếu một ngày tôi muốn thay đổi, liệu tôi sẽ đặt ra câu hỏi cho bản thân như thế nào?
Sẽ nguy hại nếu tiếp tục lạc quan mù quáng để ra quyết định. Và cũng vô ích nếu không xây dựng nền tảng từ đầu cho niềm tin vào giá trị của bản thân và mong muốn cải thiện cuộc sống.
