
Xin chào các bạn, tôi là Linh. Hy vọng bài viết này sẽ mang đến cho các bạn cái nhìn chân thực hơn từ một người đã từng làm việc ở nhiều ngành nghề khác nhau như tôi.
Tôi bắt đầu học Đại học tại Hà Nội từ năm 2018, chọn ngành Quản trị Khách sạn (hiện đang làm trong lĩnh vực truyền thông).
Trong quá trình học, tôi đã làm thêm nhiều công việc khác nhau như phục vụ tiệc tại các khách sạn, nhà hàng tổ chức tiệc cưới, làm nhân viên trực tổng đài, lễ tân. Sau khi nâng cao khả năng tiếng Anh, tôi đã làm trợ giảng, hướng dẫn tour du lịch, tham gia xây dựng các nhóm và trang web, sản xuất nội dung, làm cameraman...
Tóm lại, tôi đã trải qua nhiều công việc khác nhau, gặp phải nhiều khó khăn và áp lực. Nhưng đó cũng là những trải nghiệm quý báu mà tôi không bao giờ nuối tiếc.
Trong hai năm đầu tiên, tôi làm việc với tư cách là một cơ hội để học hỏi và trải nghiệm, thậm chí còn thái độ hời hợt. Tôi nhớ rất rõ một lần bị quản lý tại tổng đài mắng vì đã bỏ lỡ một số cuộc gọi từ khách hàng. Điều đó đã khiến tôi quyết định nghỉ việc ngay sau hai tháng.
Năm ba và bốn, với niềm hứng khởi đi tập luyện, thì dịch bệnh bùng phát, ngành du lịch đóng băng, doanh nghiệp đối diện khó khăn, tất cả sinh viên ngành mình đều hoang mang, mất phương hướng. Tia hi vọng duy nhất là trường cũng đóng cửa vì dịch bệnh diễn biến phức tạp (các bạn ở trong giai đoạn đó cũng hiểu) tôi bắt đầu với việc xây dựng Nhóm từ con số 0. Mọi thứ thật mới lạ và đầy thách thức với tôi. Tôi bắt đầu với việc chỉnh sửa từng bức ảnh, mỗi dòng văn trên Canva, trả lời từng bình luận, nghiên cứu về sở thích của khán giả để đăng bài sao cho thu hút và có nhiều tương tác nhất có thể - điều mà từ trước đến nay tôi chẳng bao giờ muốn làm… Có những ngày tôi dành cả đêm chỉ để chỉnh sửa ảnh và soạn nội dung bài viết. Chưa bao giờ tôi làm một công việc nào với sự cẩn thận và sự tò mò như vậy.
Nguồn ảnh: tin tức kinh doanh thị trường
Thấm thoát một năm đã trôi qua với mức lương 3 triệu đồng/tháng giúp tôi tồn tại trong những ngày tháng khó khăn tại Hà Nội. Trong thời gian đó, sếp bảo cái gì tôi cũng làm. Dự án nào cũng không ngại nói 'Yes'. “Livestream đi em”. “Được anh”, “Có dự án mới này, em suy nghĩ xem nội dung nào phù hợp để đăng”. “Được anh”. 'Tổ chức sự kiện Zoom này em nhé'. 'Được anh'.
Cũng vì đơn giản tôi nghĩ mình không có gì để mất, cũng không có nhiều kinh nghiệm để đàm phán lương cao với người ta. Và một phần là tò mò muốn khám phá giới hạn của bản thân. Tôi tiếp tục học hỏi và làm việc, làm việc và học hỏi, học hỏi từ những thất bại, những sai lầm của bản thân. Kết quả cũng từ đó mà dần dần hiện hữu.
Tôi bắt đầu được giao những dự án mới và lớn hơn...
Tôi bắt đầu có đội nhóm đầu tiên của riêng mình...
Mình bắt đầu trải qua những đêm thức trắng vì các kế hoạch, mục tiêu cần thực hiện cho công ty, cho nhóm của mình...
Mình bắt đầu nhận được những khoản lương mà trước đây mình chưa bao giờ nghĩ là có thể đạt được...
Thực tế là từ khi bắt đầu tham gia vào lĩnh vực truyền thông đã được gần 3 năm rồi. Không quá dài nhưng đủ để phải đối mặt với những thách thức, đủ linh hoạt để thích nghi với tình hình, và đủ tự nhận ra rằng mình vẫn còn nhiều điều phải học hỏi và cải thiện.
Tóm lại, thông điệp mình muốn gửi đến những bạn trẻ hơn là đừng quá lo lắng về tương lai xa vời. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất.
Đó là điều mà mình đã học được sau nhiều năm tự đặt câu hỏi và tự nghi ngờ về bản thân. Vì đơn giản, như sếp của mình đã nói: 'Cách bạn làm một việc, chính là cách bạn làm mọi việc'.
Chúc các bạn sớm tìm được con đường riêng cho mình. Thân ái.
