
Ngày nay, sức khỏe của Nobel đã phục hồi nhanh chóng. Nobel trở thành một chàng trai khỏe mạnh toàn diện. Ông Immanuel rất vui mừng, vì từ trước ông đã tin vào tài năng đặc biệt của Nobel, nhưng do sức khỏe yếu đuối ông không dám khuyến khích cậu theo đuổi sự nghiệp của mình.
Thấy Nobel khỏe mạnh, ông không bỏ lỡ cơ hội để động viên và khuyên bảo con trai. Ông nói với Nobel rằng yêu văn chương là tốt, nhưng nghiên cứu khoa học sẽ giúp con người thực hiện những điều không ngờ; rằng công việc của ông ở nhà máy rất bận rộn, cần sự giúp đỡ của Nobel; rằng với trí tuệ sắc bén của Nobel, ông tin rằng cậu sẽ làm sáng tỏ cho dòng họ Nobel như mẹ cậu luôn nói…
Sau nhiều lời động viên, Nobel cuối cùng đã chấp nhận. Cậu đồng ý đến làm việc tại nhà máy của ông.
Mỗi bố con có một trách nhiệm riêng. Immanuel đã giao cho hai người con lớn của mình nhiệm vụ trợ lý quản lý nhà máy. Còn đối với Nobel, ông dành thời gian dạy cách pha chế chất nổ và giới thiệu về tiềm năng sử dụng của chúng, hy vọng rằng một ngày kia Nobel sẽ trở thành người thừa kế của ông.
Trong quá trình hướng dẫn con trai, Immanuel nhận ra khả năng sáng tạo và sự nhạy bén của Nobel. Điều này thúc đẩy ông hy vọng rằng con trai sẽ đạt được thành công lớn trong tương lai.
Ông nghĩ rằng việc đào tạo Nobel ở một môi trường kỹ thuật tiên tiến hơn sẽ giúp con trai phát triển toàn diện hơn.
Ý nghĩ về việc gửi Nobel đi học ở nước ngoài đã xuất hiện trong tâm trí ông. Tuy nhiên, ông phải đối mặt với sự lo lắng của vợ mình, vì Nobel là niềm tự hào và bảo vật của bà.
Sau nhiều suy nghĩ, Immanuel quyết định chia sẻ ý định của mình với vợ, dù biết rằng việc này có thể gây lo lắng cho bà.
Karolina đã dành nhiều tâm huyết cho việc quản lí nhà cửa từ lâu. Sau khi sinh Emil và trải qua một lần thai nghén không thành, sức khỏe của bà đã không còn như trước. Sự mất mát của bà được bù đắp bằng niềm hạnh phúc khi con trai thứ ba của bà, người bà yêu thương hết mực, đã trưởng thành và hăng hái theo đuổi ước mơ của mình.
Tình cảm giữa ông Immanuel và con trai cũng đã được cải thiện rõ rệt. Bà Karolina ngạc nhiên khi thấy chồng hoạt động khác biệt hôm nay và bàn luận về công việc nhà máy cùng các con. Bà hỏi: 'Anh có chuyện gì không ổn không?'
Immanuel nói: 'Hãy ngồi xuống đây một chút. Công việc nhà cửa đã có người giúp rồi. Đã bao lâu rồi mà em vẫn cứ làm mọi thứ một mình. Đừng làm mình khổ sở nữa.'
Karolina ngồi lại và Immanuel tiếp tục: 'Đừng tự làm mình khổ sở. Hãy để công việc nhà cửa lo cho người khác.'
Karolina nghe và suy nghĩ về lời ông nói. Cô nhận ra rằng mình đã tự làm mình mệt mỏi quá nhiều, và cô cũng cần phải nhận sự giúp đỡ từ người khác.
Immanuel nghiêm túc nói: 'Anh muốn cho Nobel đi học ở phương Tây. Em nghĩ sao về điều đó?'
Cách đây mười mấy năm, Immanuel cũng đã có những cuộc trò chuyện trầm ngâm tương tự với vợ. Sau đó, ông ra đi và không liên lạc được trong vài năm, khiến bà lo lắng và nghi ngờ về sự trở về của ông.
Bà cảm thấy lo lắng khi nghe Immanuel nói về việc gửi Nobel đi học ở nước ngoài, đặc biệt khi con trai từng yếu đuối. Bà nói với ông: 'Mình nghĩ sao mà lại muốn cho Nobel đi học ở nước ngoài. Dù nó khỏe mạnh hơn trước, nhưng có thể nó không sẵn lòng để sống xa nhà, không có ai để nương tựa. Em lo lắng...'
Immanuel lắng nghe vài lúc, sau đó nghiêm túc trả lời: 'Nhưng anh tin rằng Nobel sẽ tự lập và thành công. Chúng ta cần tin tưởng vào khả năng của con trai mình.'
Bà suy nghĩ về lời Immanuel nói và cảm thấy an tâm hơn. Cô nhận ra rằng, mặc dù lo lắng, nhưng họ cũng cần phải tin tưởng và ủng hộ con trai.
Trước khi bà kịp nói gì, ông đã gián đoạn: 'Nobel đã mười bảy tuổi rồi, em cứ coi nó như còn bé nhỏ ư? Phải để con đối mặt với thách thức của cuộc sống, từ đó nó mới trưởng thành được đấy!'
'Tại sao không để Robert hoặc Ludvig đi? Họ cũng khỏe mạnh hơn Nobel từ trước đến giờ. Nếu để họ đi, em sẽ đỡ lo lắng hơn,' Karolina nói, vẫn còn bàng hoàng từ những gì vừa xảy ra.
'Anh biết em đặc biệt quan tâm đến Nobel, nhưng việc giữ con ở bên cạnh không phải lúc nào cũng tốt cho nó. Hơn nữa, Nobel thực sự thông minh và lanh lợi,' Immanuel giải thích.
Immanuel muốn cho con trai sang Mỹ học và đại diện cho nhà máy mua sắm thiết bị và nguyên liệu hiện đại từ nước ngoài.
Immanuel muốn Nobel có cơ hội học tập ở Mỹ và đại diện cho nhà máy trong việc mua sắm công cụ và nguyên liệu hiện đại từ nước ngoài.
Chỉ có Nobel mới đủ tự tin để anh giao phó nhiệm vụ quan trọng này. Bên cạnh đó, con cũng giỏi tiếng Anh, điều này sẽ giúp nó dễ dàng hơn khi ra nước ngoài.
'Anh đã nói với Nobel chưa?' Karolina hỏi.
'Chưa, anh sợ em sẽ không đồng ý, nên anh muốn chuẩn bị tư tưởng trước. Đừng để em nghĩ anh độc đoán hay quá bảo bọc,' Immanuel giải thích.
Karolina im lặng, nhưng nụ cười trên môi đã nói lên sự đồng ý của bà. Điều đó khiến Immanuel rất hạnh phúc.
Trích từ cuốn Alfred Nobel và Bản di chúc bất hủ
