Anh nhìn lên bức tranh đêm đen bí ẩn. Môi mấp máy gọi tên cô. Anh kịp nhìn thấy gương mặt cô khi còn sống, vật vã trong cơn đau mà bốn lần đã phải chịu đựng.
Nửa đêm gió lạnh, cuộc gọi từ cô đánh thức anh. Giọng ngáy ngủ xen lẫn cáu gắt, anh gần như hét lên trong điện thoại:
– Có gì mà gọi giờ này?
– Anh đang lẻ loi một mình phải không?– Cô thì thầm.
– Ừ, có sao đâu?
– Em….
Anh buồn bã tắt điện thoại ngay khi nghe cô ngập ngừng ở phía đầu dây bên kia. Những cuộc gọi nửa đêm thường không được chào đón, dù là từ cô, người đang là bạn gái anh. Ngày nào cũng mệt mỏi xoay vòng trong đống công việc cuối năm. Vừa chợp mắt được một tí, cô lại gọi. Cơn buồn ngủ biến mất theo đó.
– Anh nhớ hồi trước chúng ta hứa sẽ có đứa nhỏ đúng không?
– Có, có gì không?
– Tim anh đập mạnh, như một điệu nhảy vui tươi trong lồng ngực.
– Đừng nói cho anh biết là....
– Một thiên thần đang trên đường đến đây....
Cuộc gọi kinh hoàng từ đêm qua vẫn ám ảnh anh. Anh dừng ngay mọi cuộc trò chuyện sau lời nói ấy của cô. Tắt điện thoại. Anh lặng lẽ bước vào toilet. Không cần rửa mặt, anh tỉnh táo như chưa từng. Lời cô nói vừa qua có tác dụng như một liều cà phê mạnh, hơn cả chục cốc anh uống chiều nay. Tay anh run bấm điện thoại, chỉ một tin nhắn ngắn gọn: “Mai đến bệnh viện với anh”. Lời hồi âm nhanh chóng: “Ừ. Em xin lỗi”. Đêm nay, anh lại mất ngủ. Đợi đến khi trời sáng mới yên bình...
– Đã 11 tuần rồi.
– 11 tuần à?
– Thai nhi đã xuất hiện, khỏe mạnh, phát triển đúng chuẩn. Đây này.
Bác sĩ chỉ vào màn hình, cho anh thấy vị trí của 'đứa nhỏ' đang hiện diện. Anh không thể nhìn rõ hình dạng, chỉ thấy nó đứng nổi bật giữa không gian đen tối, được đường viền rõ ràng bao quanh. Nhịp tim rì rào vang lên, làm anh xao lòng. Cô bám chặt tay vào bàn siêu âm, mắt không rời khỏi màn hình. Khi rời khỏi phòng siêu âm, cô vẫn giữ nụ cười trên môi.
– Xin lỗi anh, hôm ấy em…
– Lại quên uống thuốc nữa à?
– Do công việc quá tải nên…
– Lần này là lần mấy rồi?
– ….
Cô giữ im lặng. Anh nghĩ về những lần trước khi cô đưa tin như vậy. Mỗi lần đều như vậy, chỉ khác là anh giờ đây đã trở nên bình tĩnh hơn để giải quyết mọi vấn đề. Gần 4 năm yêu nhau, có lẽ lần này anh cảm thấy chán chường nhất.
– Em định làm thế nào giờ? Cứ như mọi lần à?
– ….
– Ông trời thật ưu ái nhỉ? Nhiều người mong đợi được có con mà chưa thành công bao giờ. Trái lại, em lại phải trải qua nhiều lần như vậy. Anh suy nghĩ về những kỷ niệm, từ lần đầu hoảng loạn, đến lần thứ hai bàng hoàng, rồi lần thứ ba đầy phân vân. Nhưng giờ đây... Cảm xúc trôi tuột, như không còn gì. Anh thở dài, nhớ về những thời điểm anh hồi hộp, lo lắng. Nhưng bây giờ... Không còn cảm giác gì nữa. Không muốn nói thêm điều gì với cô.
– Mai em sẽ bỏ. Hôm nay em cảm thấy mệt mỏi.
– Ừ. Tùy em.
Anh đưa cô về. Trên đường, âm nhạc của sự im lặng vang lên. Xe anh dừng trước công ty cô. Cô không chào anh như mọi khi, chỉ quay lưng nhanh chóng bước vào. Ánh nhìn anh theo dõi bóng dáng nhỏ bé, trái tim anh nhói lên. Anh không hiểu, hoặc chính xác hơn, không biết được cô đang nghĩ gì. Sáng hôm sau, cả hai lại đến bệnh viện. Anh phải ở bên cô. Anh cảm nhận trách nhiệm trên vai mình. Anh biết mình sẽ làm chồng cô, nhưng không phải lúc này, đặc biệt không phải vì đứa bé. Bác sĩ nâng cặp kính trang trọng, đôi lông mày chau lại, ánh mắt tập trung vào kết quả siêu âm.
– Cô đã từng mất thai bao nhiêu lần rồi?
– Dạ, có 3 lần rồi ạ.
Bác sĩ đưa ánh nhìn chế nhạo về phía anh rồi đặt câu hỏi tiếp theo:
– Anh có muốn trở thành người mẹ vào mai không?
– Dạ….
– Nếu bỏ lỡ lần này, anh sẽ không có cơ hội nữa đâu.
Anh âm thầm lắng nghe vị bác sĩ nói. Những từng từng từ, những chữ đã đắm chìm sâu vào tâm trí anh. Cô đã phải trải qua nhiều cuộc bỏ thai, và tử cung, từng mong manh, giờ trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Nếu bỏ cuộc lần này, tử cung của cô sẽ không thể giữ được đứa trẻ nào khác nữa.
Vị bác sĩ thở dài.
- Mọi người bây giờ đã quá thoải mái. Họ muốn làm gì, họ làm. Chúng tôi không thể can ngăn được. Nhiều người đã được cảnh báo về hậu quả, nhưng khi đó họ không quan tâm. Giờ đây, khi có vấn đề, họ mới... đến những chỗ tư nhân. – Vị bác sĩ lạnh lùng, nhưng cũng đầy quyết đoán.
Cô không thể từ bỏ đứa nhỏ. Điều này đồng nghĩa với việc cô phải sinh nó ra. Anh lạnh lùng. Lúc này, việc tổ chức đám cưới là điều không thể. Tiền đâu mà trang trải? Nhà anh vẫn là nhà thuê, nhỏ nhất có thể. Gia đình cô không khá hơn. Mọi người chật chội trong căn nhà nhỏ, gần chục anh chị em sống chật chội trong không gian chưa đến 10m2. Khi ai đó cưới nhau và ra sống riêng, chỉ là giảm đi sự đông đúc, nhưng vẫn không thay đổi được tình hình. Tương lai mà anh thấy: công việc vất vả, con cái quấy rối, tiếng khóc chói lọi trong ngôi nhà hẹp hòi - tất cả khiến anh cảm thấy áp đặt. Tiền tiết kiệm từ nhiều năm nay chỉ là con số trên giấy. Anh quay đầu nhìn cô. Cô vẫn yên lặng. Gương mặt trắng bệch. Một lọ chanh muối tan hết, đứng yên trên bàn nhưng không còn mùi thơm. Anh nói lạnh lùng, phá vỡ bầu không khí trầm lắng đang hiện hữu.
– Em sẽ làm sao đây?
– Cách tự giải quyết của em sẽ xuất sắc lắm.
– Tại sao những lần trước em không nói cho anh biết?
– ...
– Ở tình huống này, anh nên làm gì nhỉ?
– Nếu em nói, anh cũng chẳng chịu cưới em đâu.
Cô đưa đôi mắt ướt nhòe nhìn anh. Đôi mắt chứa đựng sự hận thù đến đau lòng. Cô lấy tờ 10 ngàn từ ví, đặt xuống bàn rồi đẩy chiếc ghế vỗ về phía anh.
– Em sẽ tự giải quyết được. Anh không cần phải lo lắng.
Anh đứng ngơ ngác nhìn cô. Suốt năm tháng, cô luôn vâng lời anh, không bao giờ phản đối. Hôm nay, cô đột nhiên dám đứng lên chống lại anh.
– Cô muốn gì vậy?
Cô không quan tâm đến lời anh, bước ra khỏi phòng mổ. Đôi vai run lên, nước mắt rơi như mưa. …..
Đêm đó, anh uống đến say. Gọi điện cho cô, anh la lớn qua điện thoại: “Cô không bỏ được đứa nhỏ thì tôi sẽ cưới cô. Còn muốn gì nữa không?” Cô khóc. Dù cố giữ lại nhưng nước mắt vẫn tuôn. Nuốt chửng giọt mặn trên môi, cô nói giọng run rẩy nhưng kiên quyết: “Em sẽ bỏ con. Anh đừng lo lắng về em”. Tiếng gác máy lạnh lùng cắt đứt, từ giữa bóng tối, tiếng từ đối thoại ngắn ngủi thoát đi.
Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy gần trưa. Cơn say bắt đầu rời đi, nhưng để lại dư âm chói lọi trong đầu anh. Anh lảo đảo bước vào toilet, nhớ đến những gì cô nói tối qua. Anh cố tự kiểm soát, xem liệu mọi thứ có phải chỉ là một giấc mơ không. Đột nhiên, anh phát hiện điện thoại nằm lặng lẽ trên thềm nhà, có 3 tin nhắn từ cùng một người. “Em ở phòng mạch tư. Em chỉ biết đến đây. Anh đang ở đâu? Sao không nghe máy? Em sợ lắm.” Tim anh đập mạnh.
Anh nhấn nút gọi cho cô ngay lập tức, nhưng tin nhắn thứ hai xuất hiện. “Có thể lần này em sẽ không còn cơ hội có con. Nếu như vậy, anh vẫn muốn cưới em chứ? Hay anh sẽ bỏ em để tìm người khác sinh con cho anh?” Anh tưởng tượng cảnh cô đơn trong phòng phẫu thuật. Anh rùng mình, mồ hôi lạnh trên trán “Em đã rời khỏi phòng mổ. Em mệt lắm. Đau quá. Lần này đau hơn nhiều so với lần trước. Có vẻ như máu vẫn còn chảy. Em không thể tự về được nữa. Anh đến đón em nhé. Em xin anh.”
Tay anh run lên, nhấn gọi cho cô. Bác sĩ cảnh báo cô nhưng sao cô lại dại dột đến thế? Điện thoại reo lâu nhưng không có ai nghe máy. Anh quyết định gọi lại, và bên kia đường truyền, giọng vội vã của bác sĩ: “Người nhà của bệnh nhân à? Đến viện ngay đi. Có chảy máu, không cầm được. Chúng tôi đã đưa vào viện.” Anh cắn chặt môi, những từ ngữ làm tim anh đau đớn vang lên.
“Không cứu được.”
Bác sĩ lắc đầu nhìn anh, câu trả lời không đổi. Cô đã mất quá nhiều máu, không kịp cứu chữa. Phòng mạch thiếu giấy phép, trang thiết bị không đầy đủ. Mang cô đến đây là quá muộn. Điều mà bác sĩ đã cảnh báo trước đó. Anh vịn tay vào tường, mong rằng đó chỉ là một hiểu lầm. Nhưng ánh mắt chán chường của bác sĩ làm tan biến mọi hi vọng. Anh bước vào nơi cô nằm, mong thấy cô chạy đến, nhưng chỉ còn giọt nước thầm lặng trên tai anh nói rằng “em không sao” như mọi lần.
Bác sĩ hỏi anh có muốn nhìn mặt cô lần cuối không. Anh đồng ý. Dưới tấm khăn trắng, bàn tay cô hiện lên, chiếc điện thoại nằm gần. Một tin nhắn cuối cùng chưa gửi đi.
“Em yêu anh”
Anh thoáng cười, rồi bật khóc. Sự hoang mang tràn ngập khi anh nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay lạnh giá. Lời tâm tình cuối cùng của cô chưa kịp gửi đi.
Anh đạp ga cuồng nhiệt trên đường. Con đường trước mắt nhòe đi, chiếc xe tải kêu inh ỏi từ phía ngược lại. Anh lao thẳng vào, không biết là cố ý hay vô tình. Âm thanh chết chóc vang lên, tiếng la hét kinh hoàng xung quanh. Anh ngã vật xuống đường, đầu đập xuống đất, cơn đau từ tim dội lên đỉnh đầu.
Anh nhìn lên bầu trời đen nghịt phía trên. Môi mấp máy gọi tên cô. Anh kịp nhìn thấy gương mặt của cô khi còn sống, vật vã trong cơn đau mà bốn lần anh đã phải chịu đựng.
Em đau như anh bây giờ phải không? Hay hơn.
Nguồn: Sưu tầm
#StyleMK
Biểu hiện chỉ ra rằng bạn đang sở hữu một anh chàng lịch lãm
Các điều cần bí mật khi làm mẹ đơn thân
Chiến thuật độc đáo của nàng dâu hiện đại để thu phục mẹ chồng khó tính
Chắc hẳn nếu trước kia, đấng mày râu đã nắm rõ bí quyết
Bạn đã có kỹ thuật hôn ngầu chưa?
Bí quyết giữ cho cuộc sống độc thân của mọi cô gái trở nên thú vị hơn
