Lang thang qua những con đường nhỏ, những cánh đồng xanh mỗi ngày, Giáp Nhiệt và đồng đội shipper chứng kiến sự thay đổi của vùng đất Sắc Đạt, thoát ra khỏi cuộc sống thường nhật này.
Nằm trên độ cao trung bình 4.127m và cách sân bay gần nhất hơn 400km, Sắc Đạt (Tứ Xuyên, Trung Quốc) hoàn toàn khác biệt so với thành phố sầm uất, với những ngôi nhà màu đỏ rực lửa không ngừng.

Sắc Đạt trải qua mùa đông dài và gần như không có mùa hè. Năm nay được coi là một năm ấm áp hiếm hoi. Trên thảo nguyên gió lạnh, không ai ngờ rằng dịch vụ đặt đồ ăn qua ứng dụng điện thoại cũng có mặt ở đây. Chỉ sau khoảng 10 phút đặt hàng, chiếc xe điện đã xuất hiện trên cánh đồng.
Gỡ mũ bảo hiểm, một cô gái dân tộc Tạng xinh đẹp hiện ra. Tên cô là Giáp Nhiệt, là một người mẹ hai con. Đã làm shipper được 4 năm.
7 người giao hàng từ vùng cao và cái duyên trong việc chọn nghề du ngoạn trên mọi con đường
Hiện nay, Sắc Đạt có tổng cộng 7 người giao hàng. Giá cả hàng hóa trong thành phố rất cao, do phải vận chuyển từ Thành Đô và những nơi khác. Tôi thấy rằng người trẻ thích đặt trà sữa và kem tươi của thương hiệu Mixue Bingcheng, trong khi du khách thường yêu thích nước khoáng và thịt nướng Tây Tạng.
Ba mẹ của Giáp Nhiệt bán mỡ cừu ở chợ. Đây cũng là nơi mà cô ấy lớn lên.

'Khi tôi còn nhỏ, vùng nông thôn này rất nghèo và chỉ có những căn nhà nhỏ xíu', Giáp Nhiệt nhớ lại. Vào mùa đông, khu vực nông thôn thường không có điện, và dân làng phải dùng lửa để sưởi ấm và nấu ăn.
Các con đường trong thành phố đầy ổ gà, và vào ngày mưa thì lầm lũi bùn đất. Đèn đường thì không có, khiến cho ban đêm trở nên tối đen như mực. Sau mùa đông, sói thường rình rập trong núi kiếm ăn. Giáp Nhiệt kể rằng cô phải sử dụng đèn pha và còi để xua đuổi sói, cho đến khi chúng chạy ra khỏi thành phố và biến mất.
Sắc Đạt nằm ở vùng sâu vùng xa, với nhiệt độ thấp nhất vào mùa đông có thể xuống đến âm 30°C. Môi trường tự nhiên ở đây khá khắc nghiệt, và nhiều điều kiện khác nhau sẽ hạn chế sự phát triển của huyện thành.
Với việc cải thiện các con đường ở Sắc Đạt, ngành du lịch địa phương đã phát triển mạnh mẽ, tạo ra cơ hội kinh tế và việc làm cho mọi người. Năm 2018, Giáp Nhiệt nhận ra rằng Meituan Food Delivery đang tuyển dụng tài xế. Mặc dù cô không biết nhiều về nghề này, nhưng vì hoàn cảnh gia đình eo hẹp, cô quyết định thử sức.
Tia UV trên cao nguyên rất mạnh, da của những người dân địa phương thường sẫm màu. Bảy shipper này đều là người Tây Tạng, người lớn tuổi nhất 35 tuổi tên là Nhân Chân Ông Tu, cao lớn và khỏe mạnh, trong khi người trẻ nhất tên là Tùng Đức, thấp bé hơn một chút.

Các shipper đều khá trẻ và ít kinh nghiệm. Giáp Nhiệt đã từng làm nhân viên phục vụ trong một nhà hàng trong 2 tháng, với mức lương 2.000-3.000 NDT (hơn 6,9-10 triệu đồng), sau đó giúp bố mẹ bán mỡ trừu ở chợ. Tùng Đức sau khi học xong cấp 2 chỉ ở nhà để phụ giúp công việc nông nghiệp và xây nhà cửa.
Nhân Chân Ông Tu đã làm công nhân vận chuyển xi măng ở Lý Đường (Tứ Xuyên) trong 3 năm. Công việc khá vất vả nhưng có thu nhập ổn định. Năm 2019, Nhân Chân Ông Tu đến Sắc Đạt và thấy có shipper hoạt động ở đây. Nghe nói công việc này không quá vất vả và thu nhập khá cao nên anh đã đăng ký. Ban đầu, anh chỉ định làm shipper giao đồ ăn trong nửa năm, sau đó quay lại công việc vận chuyển xi măng vào mùa hè năm sau.
Đa Cát Trạch Nhân trước đây là thanh niên chăn nuôi. Trước khi trở thành shipper, anh đã giúp gia đình chăn nuôi với bạn bè trong làng. Đa Cát Trạch Nhân cho biết anh đã đến Thành Đô và Hàng Châu để làm việc, nhưng chỉ ở lại được hơn 10 tháng. Cuộc sống ở các thành phố lớn quá gấp gáp, công việc trên dây chuyền lắp ráp trong nhà máy quá nhàm chán, anh nhớ nhung những ngày thảo nguyên, cuối cùng quyết định quay về.
Nói về công việc shipper, Đa Cát Trạch Nhân cảm thấy rằng anh tìm thấy một số điểm chung với cuộc sống chăn nuôi trước đây. Như nhìn ra mùa xuân trên cao nguyên, cảm nhận làn gió tự do, giao đồ ăn trên đồng cỏ, dạo chơi cùng bò Tây Tạng...
Cao nguyên là nơi có gió và tình người ấm áp
Dạo chơi qua các con đường nhỏ xíu, đồng cỏ mỗi ngày, Giáp Nhiệt và những người shipper khác chứng kiến sự thay đổi của Sắc Đạt, mảnh đất thoát ly khỏi sự hiện hữu này.
Giáp Nhiệt chia sẻ rằng bệnh viện, toà nhà hành chính và bảo tàng đã được xây dựng lại. Những ngôi nhà gỗ thấp bé đã biến mất, và hiện nay có nhiều khách sạn hơn được xây dựng. Đặc biệt, các khách sạn cao cấp có giá phòng lên đến hàng nghìn NDT vào mùa du lịch cao điểm.

Khi cửa hàng mang đi lần đầu tiên được mở, chỉ có một số người bán trực tuyến và dân địa phương chưa quen với việc mua mang đi. Đức Đan Tắc Nhượng, chủ quán thịt nướng Tây Tạng, kể lại một câu chuyện thú vị khi một khách du lịch hỏi về dịch vụ đồ ăn mang đi từ Meituan. Anh ta tỏ ra ngạc nhiên và hỏi lại: 'Đồ ăn mang đi là gì?'
Theo thời gian, các nhà hàng Tây Tạng cũng dần cung cấp dịch vụ đặt món trực tuyến. Đức Đan Tắc Nhượng, người trước đây làm nghề chăn nuôi, không quen với công nghệ hiện đại. Anh đã được người quản lý thành phố hỗ trợ tải ứng dụng và hướng dẫn cách nhận đơn hàng trực tuyến. Hiện nay, quán của anh đã có hơn 60 loại thịt nướng để khách hàng lựa chọn thông qua ứng dụng.
Kinh doanh trong cửa hàng đang phát triển mạnh mẽ. Khi có nhiều khách du lịch, số lượng đơn đặt hàng mỗi tháng có thể lên đến hàng trăm. Đức Đan Tắc Nhượng từng là một ca sĩ người Tây Tạng nhưng thu nhập không ổn định, anh mở quán ở đây với hy vọng tạo ra một cuộc sống ổn định hơn cho gia đình.
Những người chăn nuôi đã quen với việc đặt hàng trực tuyến cho thực phẩm, bao gồm cả nước khoáng từ siêu thị. Trong mùa mưa, nhu cầu nước đóng chai tăng cao do nước trên đồng cỏ trở nên đục và bẩn.
Trong tháng 7-8, người dân thường cùng gia đình hoặc bạn bè đi chơi và dựng lều trắng trên đồng cỏ, ở lại khoảng 10 ngày. Họ thích gọi đồ qua ứng dụng, chủ yếu là thịt nướng và bia. Cả gia đình cùng nhau thưởng thức thịt nướng và uống nước trên bãi cỏ, sau đó nhảy múa vui vẻ.
Sống ở Sắc Đạt, ngoại trừ thiếu khí trời, cuộc sống không khác gì ở thành phố lớn. Giáp Nhiệt cảm thấy sự khác biệt giữa các thành phố không chỉ là ở cơ sở vật chất mà còn ở mối quan hệ giữa con người.
Mùa đông ở Sắc Đạt kéo dài. Vào đầu tháng 10, trấn nhỏ đã bước vào mùa lạnh. Giáp Nhiệt kể rằng vào thời tiết lạnh nhất, thậm chí cả lông mi của cô cũng bị đóng băng.
Để tránh lạnh, các shipper mặc quần áo dày, đôi khi thêm ba bốn lớp quần áo bông và áo choàng dày của người Tây Tạng. Họ cũng buộc dây xích vào bánh xe để tránh trượt khi đường bị đóng băng.
Giáp Nhiệt chia sẻ về một lần cô giao hàng bị trượt và đụng nhẹ vào chiếc xe hơi. Chủ xe hơi nhẹ nhàng xua tay và khuyên cô không sao, sau đó cho cô tiếp tục giao hàng. Cô cảm thấy biết ơn vì sự giản dị và tốt bụng của cư dân trấn nhỏ.
Giáp Nhiệt kể về một trải nghiệm giao hàng đáng nhớ nhất. Khách hàng là một bà cụ sống một mình, con cái ở xa đã đặt hàng cho bà. Khi đồ ăn được mang đến, bà mời Giáp Nhiệt vào nhà và chuốc cô một ly trà bơ nóng hổi để làm ấm cơ thể.

Sắc Đạt nằm ở phía Nam của cao nguyên Thanh Tạng và chỉ có 60% hàm lượng oxy so với vùng đồng bằng. Thảm thực vật héo úa vào mùa đông, khách du lịch từ vùng đồng bằng gặp khó khăn khi thích nghi với khí hậu địa phương.
Các shipper thường xuyên giúp đỡ khách du lịch thiếu oxy. Ví dụ, khi khách khó chịu trong khách sạn, họ yêu cầu shipper mua giúp một bình oxy và đồ ăn qua ứng dụng di động; hoặc mua giúp vài gói thuốc giảm triệu chứng thiếu oxy. Các shipper luôn sẵn lòng giúp đỡ.
Nhân Chân Ông Tu từng chứng kiến một du khách ngất xỉu vì thiếu oxy, người vợ bối rối không biết phải làm gì, còn đứa con nhỏ thì khóc lóc. Dù có đơn hàng đang chờ nhưng anh vẫn đưa họ vào khách sạn và mua bình oxy miễn phí cho họ.
Với chỉ 7 shipper, mối quan hệ giữa họ và nhà hàng quán ăn ở Sắc Đạt trở nên thân thiết hơn so với ở các thành phố lớn.
Quán thịt nướng của Đức Đan Tắc Nhượng trở thành điểm họp của 7 shipper. Anh ấy cung cấp miễn phí sạc điện thoại và xe điện cho họ, cũng như bật lò sưởi để họ có chút ấm áp trong mùa đông. Dù quán chỉ có một người, khi đơn hàng quá nhiều, các shipper cũng sẽ giúp đóng gói và vận chuyển.
Những ngày ít đơn hàng, các shipper thích tụ tập chơi bóng rổ. Khi nói về bóng rổ, khuôn mặt của các shipper toát lên vẻ tự hào.
'Làm shipper ở vùng cao mặc dù khó khăn nhưng đã giúp chúng tôi có cuộc sống tốt hơn'
Lao động kiếm tiền, mua nhà xe hơi. Đấu tranh trong mê cung của giấc mơ vật chất mệt mỏi là biểu tượng cho cuộc sống của người lao động thành thị.
Giáp Nhiệt và Nhân Chân Ông Tu đã làm shipper suốt 4 năm và gần 3 năm. Khi được hỏi về số tiền tiết kiệm, không ai đưa ra con số chính xác. Thu nhập trung bình hàng tháng của các shipper ở đây dao động từ 6.000-8.000 NDT (hơn 20-27 triệu đồng), nhưng họ chỉ giữ lại 1.000-2.000 NDT (hơn 3,5-7 triệu đồng) để sử dụng hàng ngày, phần còn lại đều gửi về cho gia đình.

Đa Cát Trạch Nhân là anh trai cả trong gia đình có 5 anh chị em. Em gái anh năm nay vừa bước sang cấp ba. Anh nói rằng em là người được giáo dục tốt nhất, là học sinh giỏi nhất trong lớp từ nhỏ, phòng ngủ của em gánh đầy những bằng khen. Số tiền anh kiếm được không chỉ đủ chi phí cho gia đình mà còn đảm bảo cho việc học của em gái.
Vào mùa làm ruộng bận rộn, Đa Cát Trạch Nhân xin nghỉ để về quê giúp gia đình thu hoạch lúa mạch.
Đa Cát Trạch Nhân được biết đến là shipper có lượng đơn hàng nhiều nhất, thu nhập hàng tháng cao nhất với hơn 10.000 NDT (hơn 34 triệu đồng). Vợ anh cũng làm việc tại Sắc Đạt, chỉ có mẹ và em gái ở quê.
Đăng Tử là một trường hợp đặc biệt. Anh ta làm shipper bán thời gian và vẫn đi học đều đặn. Trong tháng đầu tiên làm việc, anh đã dùng lương trả học phí; tháng thứ hai, anh đã tự thưởng cho mình một chiếc áo choàng Tây Tạng xinh đẹp.

Vào đầu tháng 9, Đăng Tử kết thúc công việc bán thời gian để quay lại trường và trở thành giáo viên thực tập tại một trường tiểu học. Trong ký ức của anh, điều đặc biệt nhất là khi cô giáo đặt đồ ăn qua ứng dụng để tặng 30 ly trà sữa cho học sinh trong lớp. Hành động này đã làm ấm lòng không ít trái tim học sinh.
Đăng Tử cũng đang xem xét việc quay lại Sắc Đạt sau khi tốt nghiệp để trở thành giáo viên song ngữ tại một trường tiểu học ở khu vực Tây Tạng. Thị trấn nhỏ trên cao nguyên này đang dần chú trọng hơn vào lĩnh vực giáo dục. Giáp Nhiệt, một người mẹ hai con, cũng đang lên kế hoạch rằng vài năm nữa, khi các con vào trường, cô sẽ nghỉ việc và dạy kèm.
Hiện tại, Nhân Chân Ông Tu là một trong số 7 người shipper trong thành phố đã mua nhà, cùng với một chiếc xe hơi cũ và dự định lái xe về quê trong dịp năm mới.
Khi được hỏi: “Theo ông, có nhà có xe là thành công chứ?”, Nhân Chân Ông Tu trả lời: 'Không, thành công là khi làm việc thiện chí'.
Nguồn: Báo The Paper
