
Xin chào mọi người!
Mình rất phân vân liệu nên chia sẻ trải nghiệm của mình hay không... Chị Hoa Dinh khuyên mình nên chia sẻ kinh nghiệm với mọi người... Mình thực sự lo lắng vì có nhiều người quen trong nhóm... Sau mấy tháng suy nghĩ, mình quyết định chia sẻ câu chuyện của mình.
Mong rằng câu chuyện cuộc đời đặc biệt của mình sẽ truyền cảm hứng cho những bạn có khó khăn nhưng có ý chí đi du học.
Câu chuyện bắt đầu từ thời điểm mình bước vào cấp 3. Lúc đó, mình có ý định du học sau khi đọc 2 cuốn sách 'Xách Ba Lô Lên Và Đi' của chị Huyền Chip.
Đó cũng là 2 cuốn sách duy nhất mà mình đọc hết từ đầu đến cuối. Mình đã lập kế hoạch cẩn thận, học tiếng Anh, tìm hiểu thông tin, và tìm hiểu về nhiều quốc gia, từ những nước nổi tiếng như UK, US, Canada cho đến các quốc gia như Malaysia, Nam Phi, Brazil, Czech, Poland... Mục đích của mình lúc đó chỉ là muốn du học, nơi đến không quan trọng...
Mình đã thảo luận với gia đình, không ai đồng ý... nhưng cũng không ai ủng hộ... Cuối cùng, mình quyết định chuyển từ trường chuyên top 1 của tỉnh về trường huyện. Mọi người đều phản đối, có nhiều lời nói xấu, đồn đoán rằng mình bị đuổi học vì học kém :)) nên phải chuyển trường.

Và khi bạn bè tập trung ôn thi Đại học, mình cũng chuẩn bị hồ sơ apply ĐH. Mình chọn trường đầu tiên là Đại học Y Kharkov ở Ukraina và đỗ ngành Y đa khoa, nhưng vì không có IELTS nên phải học một khóa dự bị ngôn ngữ (tiếng Ukraina). Khi nhận kết quả, mình rất vui. Cả đêm đó mình không ngủ được, trong đầu chỉ nghĩ về việc đi du học và trải nghiệm mới.
Mình thông báo với gia đình và nhận lại câu trả lời 'Không có tiền!'. Mình đã cầu xin từ người này sang người khác để được hỗ trợ tài chính cho việc học. Mình đã lập kế hoạch chi tiêu và chỉ xin số tiền đúng với học phí và chi phí sinh hoạt trong 1 năm tại Việt Nam. Nhưng không ai đồng ý.
Sau khi đỗ ngành Y, 10 tiếng sau, chiến tranh xảy ra (vụ Crimea). Mình phải hủy kế hoạch đi học Y. Nhưng một tháng sau, mình đỗ vào khoa Kinh tế Đại học Malaya (Malaysia). Số tiền phải đóng là 36 triệu. Gia đình lại nói rằng 'Không có tiền!'. Mình rất buồn. Bạn bè mình cũng bắt đầu có kết quả thi đại học. Mọi người hỏi mình học gì, mình nói đang làm hồ sơ, nhưng thực ra trong lòng trống rỗng, chỉ mong mọi người đừng hỏi đến mình...
Sau 1 tháng, 3 tháng, 6 tháng trôi qua, mình gần như tự kỷ với thế giới xung quanh, ngày ngày chỉ ở trong phòng xem phim đến mệt và ngủ để qua ngày... Mình quyết định đi làm ở Malaysia để kiếm tiền để học tiếp... Mọi thứ mình làm đều nhằm mục đích kiếm tiền để đi học... mình nghe nói ở Thái có quần áo rẻ và có thể kiếm được nhiều tiền, nên mua vé xe bus đi 20-30 tiếng đường bộ để đến biên giới Thái Lan và kiếm tiền... mình đi làm ở quán ăn ở Malaysia để được bao ăn và ở... làm việc ở quán photo, gửi đơn xin việc... mình sẵn lòng làm mọi thứ để kiếm tiền và học tiếp... sau một năm, mình tích lũy được khoảng 20 triệu và quyết định đi du học Nhật.




Ngày ấy, mình khóc, khóc rất nhiều, khóc vì niềm vui, khóc vì nỗi lo... Lúc đó, trong gia đình mình xảy ra nhiều chuyện. Việc đóng học phí 76 triệu cho trường là điều khó khăn. Mình nói chuyện với anh cậu thì anh đồng ý vay tiền để mình đóng học theo hình thức vay qua giáo viên... Nhưng đến gần hạn đóng, tiền vay không được chuyển đến kịp... Mình phải chạy khắp nơi, tìm đến từng họ hàng người thân... mỗi người giúp một chút... cuối cùng cũng đủ tiền đóng học (70 triệu)... và mua vé máy bay (11 triệu) thì còn dư ra 6 triệu... mình đổi được 30,000 yen.
Rồi đến ngày bay, mình bay đến Nhật, chỉ với 6 triệu đồng. Tiền thuê nhà hết 4 triệu... còn lại thì mình phải tìm việc trong vòng 1 tuần... Lúc đó có anh cùng lớp cho mình vay tiền để nhờ một người bạn người Việt giới thiệu việc làm ở quán cơm... mình trả cho người đó 2 triệu phí giới thiệu. Khi đi làm, mình được ăn ở quán với giá giảm... đăng kí làm ca đêm vì lương cao... tìm mọi cách để tồn tại ở Nhật...
Và những ngày tháng khó khăn ban đầu đã trôi qua như thế... Hi vọng bài viết sẽ thêm động lực cho những bạn đang dự định tự túc trong việc học... i
