.png)
PHẦN I: TÌM ĐƯỜNG - LỰA CHỌN LỐI ĐI

10 năm trôi qua kể từ khi giáo sư nhận được cơ hội học bổng trực tiếp từ một trong những trường đại học danh tiếng nhất thế giới - Đại học Michigan, nơi đã hỗ trợ sự phát triển của các nhân vật như Larry Page hay Gerald Ford.
Kỳ công và chiến lược đều được đầu tư vào bộ hồ sơ của giáo sư không chỉ đòi hỏi sự cố gắng mà còn yêu cầu sự tính toán tỉ mỉ (đúng với tầm quan trọng của UMICH!). Giáo sư không muốn tiết lộ quá nhiều về những gì đã chuẩn bị (và giáo sư có quyền được ích kỷ). Nhưng khi kiến thức và kinh nghiệm đạt đến một mức độ nhất định, chúng ta phải trao trở lại cho cộng đồng chứ không thể giữ cho bản thân. Và hôm nay, giáo sư sẽ phân tích những yếu tố quan trọng tạo nên bộ hồ sơ giúp giáo sư nhận được cơ hội học bổng trực tiếp từ Đại học Michigan.
Trong phần này, giáo sư sẽ chia sẻ với các bạn những câu chuyện thực tế nhất về hành trình tìm kiếm ‘đường đi’ dẫn tới giấc mơ Mỹ - ước mơ Mỹ của giáo sư. Giáo sư hy vọng những câu chuyện thực tế này sẽ truyền cảm hứng cho các bạn và giúp các bạn học được tinh thần quyết tâm từ giáo sư để thực hiện ‘viễn du’ và khám phá thế giới.
Lưu Ý: Mỗi người sẽ có những điểm mạnh và câu chuyện (hồ sơ) riêng biệt, thành tựu của các bạn sẽ không giống với tôi, đừng để những thành tích của tôi làm áp lực cho các bạn. Với tôi, yếu tố quan trọng nhất là Bài Luận và chắc chắn việc tôi nhận được cơ hội nhờ vào bài luận xin học bổng.

Tôi từng không bao giờ dám mơ ước về việc apply vào các trường hàng đầu thế giới. Ivy League, UMICH, Đại học Chicago, hệ thống UC và Stanford... Những điều đó dường như quá xa xỉ, xa xỉ và xa hoa. Việc được du học ở bất kỳ trường nào ở Mỹ hoặc Anh, với tôi đã là một thành công lớn ngoài mong đợi.
Tôi là người Amser nên về bản chất luôn khao khát du học, điều đó dường như đã được cấy ghép vào ADN của chúng tôi. Và tôi không thể chịu đựng ở lại Việt Nam khi bạn bè tôi đều đã đi du học. Nhưng 'đã nghèo thì đừng có mơ ước về việc đi học', gia đình tôi không có đủ tiền để tôi du học ở Anh, Úc, hoặc Mỹ. Tôi lặng lẽ tìm hiểu về các loại học bổng và dần dần biết đến Chevening, Fulbright, Ausaid...
Tuy nhiên, dù đã nghiên cứu, tôi vẫn cảm thấy mơ hồ, vào thời điểm năm 2008, ở Việt Nam vẫn chưa có Facebook (chỉ có Yahoo 360 thôi) nên không có các trang hoặc các nhóm như hiện nay để trao đổi thông tin phải không các bạn. Tôi lúc đó không khác gì 'người mù giữa bóng đêm', không thực sự biết mình phải chuẩn bị như thế nào, quy trình làm sao, liệu tôi có đủ năng lực không? Hàng nghìn câu hỏi trong đầu tôi.
Rồi cơ hội đến với tôi khi tôi bắt đầu làm việc. Các bạn thấy lạ phải không, tại sao cơ hội du học lại đến khi đi làm nhỉ? Đúng vậy, quan trọng là bạn làm việc ở đâu! Chính nhờ làm việc trong các môi trường quốc tế hàng đầu, tôi đã gặp những con người thay đổi hoàn toàn tương lai của tôi (mà tôi không hề ý thức được vào thời điểm đó).

Với thành tích học tập xuất sắc, sự năng động và khả năng tiếng Anh vượt trội so với đồng trang lứa, tôi đã may mắn được tham gia thực tập tại một trong những công ty luật quốc tế hàng đầu của Anh tại Việt Nam và trên thế giới vào thời điểm đó, một trong những công ty thuộc Magic Circle (vòng tròn ma thuật - ám chỉ 5 công ty luật quốc tế mạnh nhất của Anh), đó là công ty Freshfields Bruckhaus Deringer.
Tại môi trường chuyên nghiệp này, tôi đã có cơ hội gặp gỡ, trao đổi với những người có uy tín trong lĩnh vực luật. Tôi được sắp xếp làm việc cùng với Luật sư Nguyễn Quang Vũ, học bổng Chevening, người hiện đã thành lập công ty luật riêng Venture North Law - một trong những công ty luật boutique mạnh mẽ nhất tại Việt Nam hiện nay. Điều đó là nguồn động viên thêm cho tôi để theo đuổi học bổng Chevening hay Fulbright.
Tôi cũng có cơ hội làm việc cùng và học hỏi từ Jerome Buzenet, cựu sinh viên Oxford, người sau này trở thành đối tác quản lý của DFDL, một trong những công ty luật quốc tế lớn tại Việt Nam. Nhưng có lẽ người đã truyền cảm hứng và ảnh hưởng lớn nhất đến quyết định đi Mỹ của tôi là Eli Mazur - một luật sư Mỹ gốc Do Thái từng tham gia chương trình về Luật và Chính Sách Công Cộng (hiện đã trở thành đối tác cổ phần của một trong những công ty luật nội địa lớn nhất tại Việt Nam - YKVN).
Tuy tôi có hành vi học tập tốt và có hồ sơ mẫu mực nhưng thực tế lại là một sinh viên 'hư hỏng' (theo tiêu chuẩn của người Việt Nam thời điểm đó), là sinh viên năm ba nhưng đã sử dụng thuốc lá một cách lạm dụng (các bạn đừng bắt chước nhé). Những người hư hỏng thường tìm kiếm những đồng minh. Tôi và Eli đã tìm thấy nhau trong những khoảnh khắc chạy ra ngoài để hút thuốc.
Tuy nhiên, tôi không phải là người chờ đợi cơ hội đến mà là người tìm kiếm cơ hội. Tôi không bao giờ để cho Eli thư giãn với điếu thuốc của mình một cách thoải mái. Vì Eli là cựu sinh viên của DUKE đấy các bạn, những ai tìm hiểu về Mỹ chắc hiểu vị trí của DUKE đúng không? Tôi thèm muốn kiến thức và muốn hiểu biết về nền giáo dục và trường luật ở Mỹ, tôi phải tận dụng mọi cơ hội để thu thập thông tin từ Eli.

Sau khi đã có kinh nghiệm từ Freshfields và được Eli truyền cảm hứng, tôi đã đặt ra kế hoạch cụ thể hơn để theo đuổi giấc mơ Mỹ của mình: tôi phải apply vào công ty luật lớn nhất thế giới nếu muốn nhận học bổng để đi Mỹ. Nhờ vào kinh nghiệm từ Freshfields, tôi đã nhận được offer từ Baker McKenzie trước cả khi tốt nghiệp và đạt danh hiệu thủ khoa chính thức từ Đại học Luật Hà Nội.
Môi trường ở Baker không kém cạnh Freshfields, đây có thể nói là nơi tập trung các bậc thầy trong lĩnh vực luật ở Việt Nam. Cùng với tôi là một thủ khoa khác từ Học Viện Ngoại Giao. Sự cạnh tranh ẩn trong đó là khốc liệt, và áp lực về hiệu suất là thực tế. Mặc dù vậy, tôi luôn nuôi dưỡng kế hoạch du học trong lòng mình (mặc cho thời gian có hạn - đó là Tư Bản của các bạn, họ đưa ra 1 thì bạn phải lấy về 2).
Trong số nhiều tài năng ở Baker từ nước ngoài đến từ Việt Nam, tôi đã lưu ý đến một người và chỉ một người, anh không chỉ là một người nhận học bổng Fulbright, mà còn là cựu sinh viên của Cornell - một trường Ivy League. Đó chính là Nguyễn Bá Trường Giang, người sáng lập công ty Ivy League Vietnam.
Vào một ngày định mệnh, khi tôi đang in một số thông tin để apply vào các trường đại học ở Mỹ (một cách không cẩn thận), thì đúng lúc đó anh Giang đi ngang qua. Tình cờ đọc được tài liệu in của tôi, anh cười và nói: 'em định apply đi Mỹ à'. Vâng, tôi chỉ chờ câu nói đó và tất cả cảm xúc tràn đầy. Ngay chiều hôm đó, tôi mời anh đi nhậu ở quán hải sản quen thuộc ở dốc Hàng Than.
Không chờ đợi anh phản ứng, tôi trình bày mọi thứ về giấc mơ Mỹ của mình, về kế hoạch từ Freshfields sang Baker, về những nỗ lực để có được bài báo trước khi tốt nghiệp, sau đó tôi đã phải cạnh tranh như thế nào để đạt danh hiệu thủ khoa, và tôi chỉ cần có học bổng đi Mỹ, không quan trọng trường nào, cứ một học bổng là tốt rồi.
Sau khi nghe câu chuyện của tôi, anh trầm ngâm nói với tôi một câu, một câu tôi luôn mong chờ, một câu để tôi tin tưởng vào quyết định của mình. Anh nói:
‘EM BỎ MẤY TRƯỜNG TRUNG BÌNH ĐI. EM CÓ KHẢ NĂNG THI VÀO IVY LEAGUE, PHẢI ĐỦ CAN ĐẢM APPLY VÀO TOP 10 Ở MỸ và TRÊN THẾ GIỚI.
Việt Anh à, EM SẼ LÀM ĐƯỢC.’
Và với lời nhấn mạnh đó, hành trình chuẩn bị hồ sơ chính thức của tôi bắt đầu.
Kết thúc kỳ 1.
Mong các bạn đón xem tiếp kỳ 2, tôi sẽ phân tích sâu hơn về từng yếu tố trong hồ sơ mà tôi đã chuẩn bị cẩn thận cũng như chia sẻ những mẹo để bộ hồ sơ của bạn có thể cạnh tranh với bạn bè quốc tế.
