
1. Vừa mới thi xong môn Thống Kê, có chút bận rộn nhưng vui vẻ được vài ngày.
2. Các học trò của tôi đã đạt được thành công (hoặc sắp đạt) mục tiêu đầu tiên của họ (ứng dụng và nhận học bổng đại học và thạc sĩ ở Mỹ, Đài Loan và Việt Nam), và một người bạn mới (chưa kịp thân) đã xuất sắc nhận học bổng Thạc sĩ tại UvA.
3. Gần đây, có nhiều bạn hỏi tôi về kinh nghiệm ứng dụng học bổng và cuộc sống ở Hà Lan.

Dù là đùa thôi, nhưng thật sự, đây là một trong những điều xảy ra với tôi sau hơn 6 tháng sinh sống ở Hà Lan. Đó cũng là lý do tôi quyết định viết bài thứ 3 với một phong cách khác biệt hơn so với các bài trước: thay vì kể lại kinh nghiệm học bổng, mà bạn có thể tìm kiếm trên Google, tôi muốn nói sâu hơn về 2 vấn đề: (1) Cuộc sống ở Hà Lan; (2) Sự đồng nhất tư tưởng và cuộc sống kín đáo khi du học.
Tất nhiên, trước khi chúng ta đi sâu vào chủ đề chính, tôi nghĩ rằng cần phải đảm bảo rằng các bạn có một cái nhìn tỉnh táo, tránh những cảm xúc quá mức hoảng loạn, phản ứng quá khích hoặc thất vọng về việc đi du học: cảm xúc của du học sinh giống như một nồi lẩu đa dạng, vừa cay vừa ngọt. Nhưng ai bảo ăn mặn không ngon? Đôi khi, khi đến cuối nồi, bạn mới thấy những điều bất ngờ. Mặc dù có những thách thức, nhưng quan trọng nhất là phải cố gắng vượt qua để nhận ra ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Và điều đầu tiên tôi nhận thấy là trà sữa ở đây thật là... tệ.
#3 Phần 1: Cuộc Sống Ở Hà Lan.
- Tìm nhà và thời tiết là 2 thứ khó chịu nhất ở đây. Việc tìm nhà đầy khó khăn, cảm giác như phải vật lộn, leo trèo và cầu xin mới có thể tìm được một chỗ ở, chưa kể đến việc có nơi ở tốt nhưng cũng khó khăn. Rất may mắn là mình không phải đối mặt với tình huống này. Mình đã bắt đầu tìm kiếm nhà từ tháng 3 năm trước, ngay sau khi nhận được học bổng, nhưng cho đến tháng 8, chỉ cách ngày bay 2 tuần mà mình vẫn chưa tìm được nhà. Điều này khiến mình rất lo lắng, nên mình đã gửi email cầu cứu đến trường. May mắn cho mình là, có thể do may mắn hoặc do sự ưu tiên của sinh viên học bổng, nên cuối cùng trường đã sắp xếp cho mình một chỗ ở cuối cùng ở Dijnselburg (10km từ trường, không gần gũi gì cả).




Thời tiết ở Hà Lan thật sự kinh khủng, đặc biệt là vào cuối mùa thu và mùa đông. Ở đây mưa liên tục, đến mức khiến bạn cảm thấy chán chường. Vào mùa đông, cơn gió còn mạnh hơn, khiến bạn có cảm giác như sẽ bị cuốn bay. Có những ngày (đặc biệt khắc nghiệt), trời nắng ở một bên, mưa đá ở bên kia, gió mạnh và cơn bão mà ở miền Trung Việt Nam chỉ là điều nhỏ nhặt. Một lần, khi đạp xe đến trường, mình bị cuốn bay từ dưới đường bên này qua lối đi bộ bên kia, may mà đã kịp nhảy ra khỏi xe.
- Mình thường hay than phiền nhưng đôi khi chỉ để có cái để than phiền, vì Hà Lan là nơi mà bạn phải vật vã mang theo 3 vali và 1 balo 60kg đi bộ 4, 5km để về tới biệt thự giữa rừng Dijnselburg. Ở đây, mình trải qua rất nhiều trải nghiệm 'lần đầu' mà mình không ngờ đến (chủ yếu là lần đầu thử một thứ gì đó).


Những trải nghiệm lần đầu mà mình ghét nhất: ngửi mùi thuốc lá; bị làm phiền bởi nhóm trẻ đi thác loạn và say xỉn khi về nhà; nghe tiếng máy hút bụi từ phòng bên cạnh lúc 2h sáng;… Danh sách này khá dài nhưng mình chỉ liệt kê đến đây thôi.
- Người Hà Lan thân thiện, dễ gần, và tuyệt nhất là rất giỏi tiếng Anh. Mình không có đủ kiên nhẫn để học thêm một ngôn ngữ mới mà mình hoàn toàn không có hứng thú hoặc không đủ khả năng để phát âm 'k' và 'ch' mà đã nghe thấy mệt mỏi. Một trong những niềm vui nhỏ là dù không gặp nhiều người Việt, những người lớn mình gặp đều rất tốt hoặc rất quý mình, như cô bán chả giò ở chợ Zeist luôn cho mình một đống chả giò mang về (giá không rẻ đâu, khoảng 1.2e 1 cái nhưng một lần cô đùm cho hơn 10 cái là ít); hoặc như anh chị chủ nhà, thân thiện và không có vấn đề gì với việc mình là người miền Trung (lúc ở Hà Nội thỉnh thoảng gặp vài người không bình thường nên ấn tượng hơi mạnh).
- Về đồ ăn, may mắn là mình không kỳ vọng nhiều nên không bị thất vọng. Trên thực tế, mình thấy đồ ăn ở Hà Lan ngon hơn so với những gì mình tưởng tượng ban đầu. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng đồ ăn ở đây không lành mạnh và đa dạng, vì chủ yếu là đồ chiên và bánh ngọt. Tuy nhiên, hoa quả và sữa tươi với bánh mì ở đây rất ngon, ngoại trừ giá hoa quả hơi đắt thì mình rất thích những món khác. Mình thường ăn sữa chua hàng ngày, uống trà vào buổi chiều, và đã học được cách nấu nướng các món ăn Ấn Độ, Âu và Á vì không quá khó để tìm nguyên liệu.
- Mọi người đều muốn biết liệu tôi có nhớ nhà không. Nếu thay đổi câu hỏi thành “có nhớ Việt Nam không” thì câu trả lời chắc chắn là có. Đây không phải lần đầu tiên tôi rời xa mái ấm gia đình, sống độc lập xa bố mẹ, cũng không phải lần đầu tiên tôi tự mình kiếm tiền (mặc dù số tiền đó chưa đủ để tự nuôi bản thân), cho nên tôi không quên nhà. Nhưng tôi rất nhớ Việt Nam – tôi rất thèm Hà Nội để đi ăn, uống trà sữa, uống bia ở hồ Tây, đua xe (mặc dù không biết lái hí hí) trên cầu Chương Dương, lượn lờ qua cầu Long Biên để tâm sự với cuộc sống; thèm về Hà Tĩnh để thưởng thức lòng nướng trước cổng Đại học Hà Tĩnh, bánh mì của cửa hàng Hải Âu, hồ Bồng Sơn và tiếp tục con đường làm food blogger không chuyên của tôi.








