
Sáng nay, tôi đã tham gia kỳ thi IELTS được tổ chức bởi British Council tại khách sạn Fortuna. Sau 5 năm, tôi quay trở lại với kỳ thi này. Cảm giác vẫn quen thuộc nhưng cũng lạ lẫm. Tôi nhớ khuôn mặt của vài giám khảo, nhớ chiếc bút chì và tẩy chuẩn bị từ Hội Đồng Anh, cũng nhớ đôi tai nghe bluetooth gặp sự cố 5 năm trước mà tôi phải xin BTC đổi. Nhưng sau 5 năm, tôi cảm thấy như chưa từng thi bao giờ, cũng quên mất một số quy định khi thi IELTS, như việc chỉ được mang CMT/Passport vào phòng thi, còn bút biến thì BTC đã chuẩn bị sẵn. Bài viết này giống như một cuốn nhật ký ôn thi IELTS, dành cho những ai đang luyện thi.
Ban đầu, tôi định thi chứng chỉ tiếng Nhật JLPT N1 vào đầu tháng 12, nhưng vì đợt đăng ký tháng 9 tôi vẫn đang ở Nhật, nên phải đợi đến đợt thi mùa hè tháng 7 năm sau. Vì vậy, tôi quyết định thi IELTS trước để đánh giá năng lực tiếng Anh hiện tại và có động lực học tiếng Anh.
Tôi đăng ký thi vào ngày 13/12, và có khoảng một tháng rưỡi để ôn thi. Tôi tự học vì nghĩ rằng chỉ thi “cho vui” thì không cần phải đến trung tâm. Thực ra, đó chỉ là lý do cho sự lười biếng của tôi.
Phải đợi đến đầu tháng 11, tôi mới bắt đầu tập trung ôn IELTS. Mỗi sáng, tôi dành khoảng hai tiếng rưỡi từ 8 giờ. Trong những ngày đầu tiên, tôi làm lại một số bài nghe và đọc từ sách Cambridge cũ (sách 6,7 gì đó) để kiểm tra năng lực hiện tại. Sau đó, tôi mua thêm sách từ 10 đến 13 để làm đề. Nhưng sau khi tìm hiểu cách tự học IELTS qua trang IELTS Ngoc Bach, tôi tạm gác lại các sách Cambridge sang một bên và tập trung vào việc làm bài trong cuốn “Kiểm Tra Từ Vựng Tiếng Anh cho IELTS” và “Ngữ Pháp cho IELTS”. Tôi cũng làm flashcards, ghi từ mới ở mặt sau và tra từ điển Cambridge trực tuyến để tra từ.
Sau một tuần tập trung học từ vựng IELTS theo chủ đề, tôi chuyển sang làm các bài nghe và đọc trong sách Cambridge. Vì chỉ còn hơn 1 tháng và bận nhiều việc, nên tôi tập trung vào Nghe và Đọc, trong khi Nói và Viết chỉ ôn ít vào những ngày gần thi. Trong quá trình ôn thi, tôi tham khảo các trang dạy IELTS như IELTS NGOC BACH, IELTS SIMON và THE IELTS WORKSHOP (TIW). Đặc biệt, tôi rất ưa thích TIW với những video dạy IELTS của thầy Tùng, thầy Duy Long cùng một số người khác giảng rất hay và dễ hiểu.
Sau hơn một tháng ôn thi theo kiểu “yolo không cố gắng nhiều” thì cuối cùng cũng tới ngày thi. Tôi thi phần Nói vào ngày 12/12, sau đó mới đến phần Viết vào ngày hôm sau.
Địa điểm thi: VUS 187 Nguyễn Lương Bằng, Giờ thi: 10:50. Tôi tìm địa chỉ trên google và thấy gần Thái Hà, một con đường thường xuyên tắc. Vì vậy, buổi sáng tôi gọi Grab từ 9:30. Thời tiết lạnh nhưng mưa làm giao thông ùn tắc, cộng với con đường Thái Hà “huyền thoại” luôn tắc nên tôi mất tới 45 phút mới đến, trong khi trên google map chỉ ghi mất 15 phút nếu không tắc đường.
Khi đến, tôi làm thủ tục check-in, lấy dấu vân tay và chụp ảnh. Khác với 5 năm trước khi phải tự upload ảnh, lần này người ta chụp ảnh cho tôi. Khi nhìn đồng hồ, chỉ mới 10:20, nên tôi ngồi lôi cue card ra để ôn, bất ngờ cô nhân viên bảo tôi đi thi. Tôi nói “nhưng em thi lúc 10:50…”, cô trả lời “không nghỉ giữa giờ”. Dù tôi cũng tự tin một chút về phần Nói, nhưng bị gọi điều này cũng khiến tôi cảm thấy hồi hộp và kiểu… I am not ready.
Người chấm thi mở cửa cho tôi, chào hỏi và bắt đầu phần thi Nói. Tôi nhớ lời khuyên trên mạng là nói chậm nhưng chắc, nhưng khi vào phòng thi, tôi quên mất, nói nhanh và lung tung. Topic 2 được cho 2 phút nhưng tôi nói xong rồi vẫn thấy giám khảo im lặng, tôi cứ nhìn lại tờ giấy ghi chú của mình, cảm giác rất ngượng ngùng. Đến topic 3, thay vì hỏi nhiều câu như trong đề, giám khảo liên tục hỏi “tại sao?”, và tôi tiếp tục trả lời. Tôi cảm thấy những lý lẽ, dẫn chứng của mình không đủ thuyết phục, vì vậy bị hỏi nhiều như vậy.
Chung quy thì mình cảm thấy phần Thi Nói của mình không tệ lắm. Nhưng để đạt được điểm cao ở phần Nói thì cũng cần ôn bài bản, ví dụ như cách trả lời theo dạng “ý tưởng, giải thích, ví dụ” ở topic 3 mà trên IELTS SIMON có hướng dẫn.
À và trong ngày hôm đó, mình đã gặp hai người bạn cũ ở lớp dưới tại Trường Chuyên Ngữ. Một người thì cũng đã gặp vài lần kể từ khi mình về nước, chủ yếu là cùng ôn IELTS với nhau, còn người kia thì “ơ anh Nam Anh cũng thi IELTS à”. Hà Nội thật là nhỏ bé.
Đêm hôm trước khi thi, mình hoàn toàn không chạm vào IELTS mà thay vào đó nằm đọc quyển sách về hệ tiêu hóa, được viết bởi một tác giả trẻ người Đức. Cuốn sách có tên là “Ruột ơi là ruột – Bí mật của một thế giới bị lãng quên“. Mình đang đọc đến đúng đoạn tác giả viết về cấu tạo của phân. Nghe nhạy cảm thế thôi, nhưng thực sự là rất hay.
Quay trở lại với IELTS, sáng sớm mình dậy từ 6 giờ, lúc đó trời còn tối mù mịt. Ăn sáng xong, nhìn ra ngoài thấy trời không mưa, mình quyết định đạp xe đến khách sạn Fortuna. Nhà mình ngay ở Chùa Láng nên ra Láng Hạ cũng gần. Đạp xe có 10 phút, lại còn ấm người. Mà trời ngày hôm nay lạnh thật đấy…
Khi lên tầng 4, thấy có khá nhiều bạn đi thi đến ngồi ôn ở đó. Mình ngó nghiêng đi tìm hai đứa bạn ở Trường Chuyên Ngữ cùng thi. Đến giờ check-in, mọi người được nhắc là nên đi vệ sinh trước. Mình cũng đã đi trước đó nên cứ thế mà tiến vào phòng thi. “Số báo danh của em à,… em ngồi đầu bàn nhé”. Mình ngồi ngay đầu bàn luôn, ngay trước mặt cái bàn để máy chiếu của BTC. Ngồi một lúc thì hai đứa kia cũng vào phòng thi. Một người ngồi bàn bên cạnh, một người ngồi ngay bàn phía sau. Phòng thi rộng lớn, nhưng sao ba người lại ngồi gần nhau thế nhỉ.
Gần giờ thi, bụng mình lại bắt đầu đau đớn. Biết rằng căng thẳng có thể gây ra cảm giác đau bụng, đặc biệt là đối với những người có vấn đề về viêm ruột, đại tràng như mình. Mặc dù cố gắng bỏ qua, nhưng cuối cùng vẫn phải trải qua những cơn đau nhức đầu tiên khi nghe thi. May mắn là sau đó, bụng của mình trở nên ổn định trở lại.
