
Năm nay tôi 22 tuổi, trải qua những rắc rối về tài chính và thời gian loay hoay với việc làm cũng như học hành. Nhưng hiện tại, tôi đã tìm được công việc mơ ước trong lĩnh vực Marketing. Tôi hy vọng bài viết này có thể truyền cảm hứng đến những bạn đang gặp khó khăn, dù có khó khăn đến đâu thì hãy luôn kiên định bước tiếp nhé.
Giữa năm 2 Đại học, bố mẹ tôi thông báo về tình trạng nợ nần, toàn bộ tài sản của họ mất hút. Tay trắng, bố mẹ cảm thấy xấu hổ với gia đình, họ quyết định rời đi. Trong cảnh khốn khổ đó, mẹ tôi phải thường xuyên nhập viện tâm thần và dùng thuốc an thần, cuối cùng cô ấy cũng mắc bệnh trầm cảm.
Bố mẹ ra đi mà không đưa em trai tôi theo, em đang học lớp 11, gần hoàn thành cấp 3 thì phải nghỉ học giữa chừng. Lo sợ em bị tổn thương, tôi thuyết phục để đón em đến Hà Nội dù lúc ấy tôi cũng chỉ là một người trẻ tuổi, sống lênh đênh và phụ thuộc vào tiền bố mẹ. Đọc những câu chuyện viết về chia ly mà tôi đã rơi nước mắt, thời gian học sinh trở nên lạc lõng…
Lúc đó tôi vẫn ở trong kí túc xá, việc đầu tiên tôi làm là tìm phòng cho hai đứa em, do thói quen tiêu tiền không suy nghĩ, cứ hết tiền là mẹ lại gửi vào tài khoản, lúc đi tìm nhà trọ tôi gần như không còn một xu dính.
Cuối cùng tôi cũng tìm được một chỗ ở, mặc dù không được lý tưởng lắm nhưng chủ nhà không yêu cầu cọc tiền và chỉ thu tiền hàng tháng. Khi ở trong, thực sự là kinh hoàng, căn nhà nóng như lửa, cả hai chị em tôi thường xuyên bị côn trùng cắn vì xung quanh có quá nhiều cây, thậm chí còn dột lênh láng khi trời mưa lớn.
Lúc đó tôi cũng rất buồn bã, đầy sợ hãi nhưng điều quan trọng là phải sống qua ngày được, không phải là chìm đắm trong tâm trạng tiêu cực. Tôi đi khắp nơi, làm mọi việc từ này đến khác, chỉ cần có tiền làm thôi, không cần quan tâm việc làm có cao siêu hay không.
Từ việc làm tiệc ở đám cưới đến thâu đêm hoặc nhận công việc bốc xếp sách thuê trong một kho hàng chưa hoàn thiện, nóng bức, bụi bặm và dơ dáy, hoặc là uốn lưng để rửa chén đĩa của hàng chục người ăn mỗi ngày. Dù làm mệt đến đâu nhưng tôi không dám phàn nàn vì sợ bị người ta đuổi đi.
Thỉnh thoảng bị xô đẩy hoặc bị nói xấu, tôi đều kiềm chế được vì nhìn thấy mẹ đang gánh vác nhiều gánh nặng và tôi cảm thấy không đủ ý nghĩa để lo cho mẹ.
Suốt gần 2 năm qua, tôi chẳng từ chối bất kỳ công việc nào, luôn phải làm nhiều việc cùng một lúc. Không ai ở sau lưng để tôi dựa dẫm, nên tôi không thể yếu đuối được.
5h sáng đạp xe tới làm việc tại khách sạn, đến trưa 12h vội vã đi học ở Khoa, tối về chỉ kịp nhai vội một miếng cơm rồi lại đi dạy học ngay, mỗi khi bị kẹt đường là phải chịu đói không kịp ăn.
Không còn thời gian gặp gỡ bạn bè, không có cơ hội mặc đẹp để đi chơi, dù đôi khi tóc bù tai rối nhưng đổi lại là tự lo cho việc học và giúp ích cho mẹ một chút. Có những lúc tự thương lắm nhưng chỉ khóc một mình, không muốn lan truyền tiêu cực cho người khác.
Trong thời gian đó, mỗi khi rảnh rỗi, tôi luôn dành thời gian để đọc sách hoặc học thêm kiến thức mới. Tôi không bỏ lỡ cơ hội học vì tiền bạc. Dần dần, tôi phát hiện ra rằng mình thích viết và chụp ảnh.
Mỗi khi có thời gian rảnh là tôi cho phép bản thân được nghỉ ngơi trong 15 phút và sau đó dậy để chuẩn bị đồ chụp hoặc quay video. Nếu không có tiền để mua đồ, tôi sẽ xin những miếng bìa hoặc các tấm gỗ mà người khác vứt bỏ, thậm chí là nhặt những bó hoa khô đẹp khi đi ngang qua bãi rác để mang về chụp ảnh. Sau đó, tôi tự học chỉnh sửa video trên mạng mà không cần sự giúp đỡ của ai.
Khi laptop gặp sự cố trong quá trình học, tôi quyết định mượn tiền từ bạn bè để mua một máy tính để bàn chỉ vì tôi thực sự muốn làm video. Những tháng ngày đầu tiên sản xuất ra các video không được tốt, không có ai xem. Tuy nhiên, tôi không từ bỏ mà tiếp tục nỗ lực và chỉnh sửa. Có lẽ cuộc sống không bao giờ trải phẳng cho bất kỳ ai, cuối cùng tôi cũng có những thành công đầu tiên.
Các bức ảnh của tôi dần nhận được sự khen ngợi, kênh Tiktok của tôi có nhiều người theo dõi hơn và các bài viết của tôi được đánh giá cao, mang lại lợi ích cho người khác. Dần dần, tôi cũng bắt đầu nhận được các cơ hội làm việc về viết và chụp ảnh. Và những cơ hội làm việc toàn thời gian cũng đến từ những nội dung mà tôi đã chia sẻ.
Những thành công này còn rất nhỏ bé, tôi vẫn còn nợ nần và thu nhập vẫn chưa đáng kể, không thể so sánh với những người đã đạt được thành công lớn.
Tuy nhiên, từ một người sống tự do, không biết mất giữa chừng, những thay đổi nhỏ nhặt này đã làm cuộc sống của tôi thay đổi rất nhiều, có công việc mà tôi yêu thích và biết ơn mỗi ngày.
