1. Câu chuyện số 1
2. Câu chuyện số 2
3. Câu chuyện số 3
4. Câu chuyện số 4
Đề bài: Những chuyện đáng nhớ về thầy cô vào ngày 20/11
4 bài văn mẫu Kỷ niệm 20-11: Những chuyện đáng nhớ về thầy cô
Bài mẫu số 1: Kỷ niệm 20-11: Những câu chuyện đặc biệt về thầy cô
900.000 đồng, nó mãi nhớ những tờ tiền 10.000 mà không thể mua lại được niềm vui.
Cuối cùng, khi nó nhận được kết quả đậu đại học, người đầu tiên mà nó muốn chia sẻ không phải là ba mẹ mà là người thầy yêu quý...
Gia đình nghèo, nhiều anh em, quê hương cũng khó khăn, việc đưa con vào đại học là một ước mơ xa vời. Ba mẹ nó lo sợ cho tương lai con cái, nhưng chỉ có thầy là người tin tưởng nó, động viên nó rằng 'mình có thể'.
Niềm vui không kéo dài được, lo âu ùa đến áp đảo nó... Năm năm trôi qua, hàng ngàn lo lắng như bầy ong đổ về đầu nó.
Rồi thầy tặng nó một bộ sách, những bài học quý giá mà nó tin là 'kinh nghiệm nhân-văn' của thầy, cùng một bí mật nhỏ mà thầy bảo chỉ khi nào cần thiết nhất thì mới được tiết lộ. Nó không sai khi tin vào điều đó. Gói bí mật mà nó nhận từ thầy không phải là sách mà là một bọc nhỏ, nhưng khi mở ra, nó phát hiện ra những tờ tiền 10.000đ. 900.000đồng, nó thèm mắt những tờ tiền 10.000đ này hơn cả niềm vui.
Hai năm đã trôi qua kể từ ngày thầy tới thăm nó, đưa cho nó những tờ tiền 10.000đ một cách tự nguyện và rồi ra đi vội vã. Sau đó, thầy chuyển công tác. Hai năm, đôi khi nó vẫn nhận được những tờ tiền 10.000đ từ thầy (kỳ lạ là vào những thời điểm nó cảm thấy tuyệt vọng nhất!)... Hai năm, nó vẫn chưa một lần quay lại thăm thầy.
Trưa hôm đó, vừa trở về từ trường, mẹ gọi điện báo tin: 'Thầy H. đã ra đi!' Nó chỉ kịp hỏi: 'Tại sao thầy mất?' trước khi nghe mẹ nói tiếp rằng: 'Thầy ốm từ lâu mà không ai biết. Khi đưa vào viện, bác sĩ mới phát hiện ra thầy đã suy giảm nhiều cơ quan nội tạng, chưa kịp thăm thì...'.
Nó bỏ hết mọi việc, leo lên chiếc xe buýt. Trên đường nóng oi bức và mệt mỏi, nó nhớ đến thầy, người đã đưa cho nó những tờ 10.000 đồng sáng ngời... Lúc này, nó mới nhận ra rằng thầy đã già đi nhiều, bàn tay trước kia khéo léo giờ đã chai sạn... Nước mắt lăn dài trên má nó, trái tim nó nhói đau:
'Thầy ơi... Tại sao thầy không chờ con về...!?'
Nó tin rằng, nếu có thể đổi những tờ tiền 10.000 đó thành thuốc, thầy sẽ sống sót cho đến khi nó trở về.
Ngày 20/11
'Thầy ơi... Tại sao không chờ con về...!?'
Ngoài các câu chuyện động lòng về thầy cô nhân dịp 20-11, học sinh cũng cần tìm hiểu thêm về các bài văn khác như Kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô giáo của tôi hoặc Chia sẻ về người thầy (cô) yêu quý nhất của mình để củng cố kiến thức về Ngữ Văn.
Bài mẫu số 2: Những câu chuyện cảm động về thầy cô nhân dịp 20-11
Thầy dạy rằng một trái tim không biết tha thứ là một trái tim đã ngừng đập, và một người không biết tha thứ chỉ là một thân phận bất khuất.
Dành tặng những người chèo đò đang mải miết giữa dòng sông xưa.
Dành tặng thầy, người luôn mải miết chèo lái cuộc đời trôi đi.
Tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh của thầy trên bục giảng năm xưa. Mái tóc như chứa đựng hơi sương, chiếc cặp sách cũ, và nụ cười ẩn hiện dưới những vệt chân chim đã chứng kiến mọi thăng trầm của tuổi học trò, từ những ngày thơ ấu đến những năm tháng cuối cùng.
Từng hạt bụi phấn rơi lả tả trên những dòng chữ mà thầy viết, rơi vào tận tâm hồn non nớt của chúng con, đan xen những bài học về cuộc đời.
Thuở ấy, chúng con không biết phải sống ra sao để trở thành những người có ước mơ, dù đó chỉ là một khát vọng giản dị, nhỏ nhoi hay lớn lao cao cả. Bảng đen, từng tờ giấy trắng, và những lời dạy của Thầy đã là nguồn cảm hứng đầu tiên dẫn chúng con tới những ước mơ đầu đời!
Thuở ấy, chúng con không hiểu cuộc sống chỉ là sự kết hợp giữa thần thoại và hiện thực, rằng không chỉ có bà tiên và ông bụt, mà còn có Lý Thông, mụ gì ghẻ, hay quỷ dữ không chỉ tồn tại trong truyện kể... Cuộc sống vẫn luôn là một bài toán khó, mà chỉ khi đi qua những gian nan chúng ta mới nhận ra không gì quý hơn là kinh nghiệm thực tế.
Thầy dạy rằng khi bước vào cuộc sống, chúng con cần phải có đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối xử tốt với mọi người xung quanh và tránh xa những âm mưu, toan tính của những kẻ ác ôn.
Thuở ấy, chúng con chẳng biết rằng 'tha thứ' là một hành động đẹp nhất sau 'yêu thương'. Thầy dạy chúng con đừng bao giờ quay lưng với những người đã thừa nhận lỗi, đừng gây thêm đau khổ cho những người đã nhận ra sai lầm, đừng lạnh nhạt với những người muốn sửa chữa... Bởi trái tim không biết tha thứ là trái tim đã chết, và con người không biết tha thứ chỉ là tượng đá mà thôi.
Thuở ấy, chúng con không biết rằng cậu bạn kia làm đầy bùn đất chỉ để giúp cha thêm cày ruộng lúa, không biết rằng cô bạn kia thường xuyên ngủ gật trong lớp chỉ vì tối qua đã thức trông mẹ ốm, không biết rằng cậu bạn bên cạnh mình thường xuyên vắng mặt vì người thân đang mắc bệnh nặng...
Chúng con vẫn là những đứa trẻ ngây thơ, nhìn cuộc sống qua con mắt hẹp hòi, vô tình bỏ qua đi những câu chuyện ẩn sau đó.
Thầy dạy chúng con hãy biết quan tâm và chăm sóc đến những người xung quanh, hãy trân trọng những điều bình thường nhưng lại vô cùng quý giá. Bởi có một ngày, yêu thương có thể trở nên quá muộn... khi sự hời hợt và vô tâm đã tạo ra khoảng cách lớn giữa con người.
Thuở ấy, chúng con không hiểu rằng cuộc sống luôn xoay tròn. Những thăng trầm, những vòng xoắn, những bước ngoặt luôn là một phần không thể thiếu của nó. Đừng mơ về một con đường thẳng... Nếu cuộc đời không có những thay đổi, thì nó đã trở nên vô nghĩa từ lâu rồi.
Thầy cũng dạy chúng con phải đối diện với thất bại mạnh mẽ, không ngừng tiến lên khi gặp phải những khó khăn... Gần như một nửa cuộc sống của con đã theo lời dạy của thầy, con đã trưởng thành hơn một chút, thầy ơi...
Dù nắng nóng hay mưa gió...
Những người lái đò vẫn dành thời gian qua sông chở khách...
Dù gió rét, đêm khuya, áo mỏng...
Thầy của tôi, dù trăng sáng hay đêm tối, vẫn không ngừng chèo bước trên con đường đời...
Tôi vẫn nhớ những lời thầy dạy ngày xưa.
Mẫu số 3: Những câu chuyện đẹp và cảm động về thầy cô nhân dịp 20-11
Qua ba năm, tôi trở lại ngôi trường cũ. Mọi thứ vẫn yên bình như trước, sân trường xanh mướt với những hàng cây bóng mát, những chiếc ghế đá im lìm chờ đợi. Tiếng cô dạy vẫn vang lên từ phòng học, ánh mắt tò mò của học sinh như hồi sinh lại những kỷ niệm tuổi thơ. Tiếng chuông giờ tan học vang lên, giờ nghỉ đến.
Bóng dáng cô vẫn hiện hữu trong tôi, như hình ảnh một ngày xưa, khi cô giúp chúng tôi hiểu biết về những chữ cái đầu đời. Cô vẫn đầy tâm huyết, chèo lái những con thuyền mơ ước của chúng tôi tới bến bờ hạnh phúc. Giọng cô nhẹ nhàng giảng giải về lịch sử, về những chiến công vang dội của dân tộc. Cô thỉnh thoảng dừng lại, nhìn chúng tôi với ánh mắt sâu lắng. Chắc chắn cô không biết rằng thế hệ của chúng tôi sẽ luôn nhớ đến công lao của cô.
Cô đã gắn bó với trường từ khi mái nhà còn sơ sài. Dù mưa gió, cô vẫn đạp chiếc xe Thống Nhất đã cũ đến trường. Có những ngày mưa bão khủng khiếp, cô vẫn cố gắng đạp xe hơn chục cây số để không làm học sinh phải chờ đợi. Đôi khi nước ngập tràn lấp bánh xe, nhưng cô vẫn tiếp tục bước đi, khiến cả thầy cô và học sinh đều ướt sũng.
Phòng học tình trạng tồi tệ không thể học. Những khi thấy mưa gió, cô lại nhớ về quê nhà ở Bình Lục, nơi mà người ta vẫn còn 'cưỡi trâu đi họp huyện', điều đó khiến cô cảm thấy xót xa. Cô thường kể về quê hương và gia đình của mình. Một miền quê chật chội, lụt lội, nhưng lại tràn đầy nghị lực.
Dù mọi thứ đã thay đổi, cô vẫn kiên nhẫn đến trường mỗi ngày. Với vai trò là giáo viên dạy sử, tính cách của cô rất nghiêm khắc. Cô luôn khuyến khích chúng tôi phấn đấu và tiến bộ. Cô thường nhấn mạnh rằng lịch sử là nền móng của một dân tộc, và việc hiểu biết lịch sử cũng là việc hiểu biết về truyền thống của tổ tiên, cũng như học hỏi và phát triển từ những giá trị quý báu ấy. Dựa trên lời dạy đó, mỗi thế hệ học sinh của chúng tôi đều cố gắng trở thành học sinh mẫu mực trong mắt cô.
27 năm đã trôi qua, với nhiều thế hệ học trò đến và rời khỏi ngôi trường này, nhưng hình ảnh cô vẫn hiện hữu mỗi ngày trên bục giảng. Những học trò đầu tiên của cô, bây giờ đã trở thành người lớn, nhưng họ không bao giờ quên được những kiến thức và lời dạy của cô. Cô luôn khuyến khích chúng tôi hiểu sâu và nhớ lâu về lịch sử. 'Chỉ khi hiểu rõ nguyên nhân và giải thích được các sự kiện, các mối quan hệ đó, chúng ta mới có thể thực sự hiểu biết về lịch sử', cô thường nhắc nhở.
Khi còn đi học, tôi đã nghe nhiều về cô với phương pháp dạy tinh tế và động viên của mình. Và khi được học từ cô, tôi thực sự bị ấn tượng bởi sự tận tâm và chu đáo của cô trong dạy và chăm sóc học sinh.
Trong các bài giảng, cô luôn nhấn mạnh vào các sự kiện quan trọng nhất, những sự kiện có ảnh hưởng đến lịch sử. Cô luôn khuyến khích chúng tôi học tập một cách có hệ thống, tóm tắt và triển khai từng vấn đề một. Nhờ lời khuyên đó của cô, mỗi học sinh đều có thể nhớ lâu và không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào khi làm bài kiểm tra.
Bài mẫu số 4: Những câu chuyện đặc biệt về thầy cô trong dịp 20-11
Là một học sinh không ai muốn dạy. Tất cả các thầy cô đã từng giảng dạy tôi đều nói vậy với ba mẹ tôi. Không có lớp học nào chịu giữ tôi quá một tháng. Mẹ tôi đã khóc, bố tôi thở dài: 'Con này, dường như là hết cơ hội rồi...'
Chuyển đến một trường mới, thầy hiệu trưởng muốn đuổi tôi ra khỏi trường ngay sau khi nhìn vào học bạ của tôi. Nhưng vì tôn trọng danh tiếng ngoại của tôi, thầy đành phải chấp nhận. 'Tôi sẽ xếp em vào lớp của thầy Tiến'.
Thầy Tiến dạy một lớp tập hợp toàn bọn học sinh cá biệt. Ngày đầu tiên vào lớp, bố tôi đã dẫn tôi đến trao tận tay cho thầy. Tôi lén nhìn 'đối thủ' của mình. Thầy gầy gò, đeo cặp kính nặng, mắt nhìn chằm chằm vào tôi 'Con trai, hãy xem thầy có thể giúp gì cho con được không, hãy cố gắng nhé'. Thầy xếp tôi ngồi cạnh một cô bé tóc tém. Cô ấy nhẹ nhàng đẩy tôi để giành chỗ ngồi rộng hơn. Tôi chấp nhận, chưa bao giờ tôi đánh đập một cô gái. Vậy là thầy đã dẫn trước tôi 1-0.
'Thầy hiểu tại sao em dây mực vào áo bạn', thầy nói với tôi khi Tú còn cười cười. Làm sao thầy biết được nhỉ? Mình chẳng nói gì đâu. Trước đó, mỗi lần tôi làm trò vặt vãnh trong lớp, các thầy cô đều hỏi tại sao, rồi phạt ngay. Tôi thường bịa ra một câu chuyện làm nạn nhân. Dù bịa đi chăng nữa cũng chẳng ai tin. Tôi cũng không quan tâm hình phạt là gì và có ai tin hay không. Nhưng hôm nay thầy nói thầy biết. Không hiểu sao, thầy lại không phạt tôi. Thầy chỉ nhẹ nhàng nhắc tôi: 'Lần sau em cẩn thận hơn'. Vài hôm sau, tôi lại vẩy mực lên áo của 3 bạn khác. Thầy vẫn bảo thấy rồi và không phạt. Tôi cảm thấy chán ngấy trò vẩy mực cũ rích này không có gì đặc sắc.
Lúc đó, chúng tôi ai cũng mang theo tấm bảng và phấn. Ra chơi, tôi ném phấn vào lũ con gái nhảy dây trước sân. Tan học, tôi đẩy đám bạn ngã sấp mặt, rồi chạy ra cổng trước. Bất kỳ ai đi qua chỗ tôi đều bị tịch thu hết phấn thừa. Hôm sau, thầy gọi tôi lên phòng họp. Thầy mở tủ, đưa hộp phấn to khổng lồ cho tôi mà không nói một lời. Tôi xấu hổ quay mặt, cảm thấy không chịu nổi ánh nhìn của thầy. Tôi nhớ cách tôi tỏ ra lạnh lùng khi cô giáo cũ mắng tôi. Ngày sau, tôi lại lấy phấn nhiều hơn nữa. Nhưng khi thầy đưa hộp phấn đó vào tay tôi, tôi cảm thấy xấu hổ đến mức không thể tả. Tôi ôm hộp phấn, lên tiếng: 'Lần sau em sẽ không làm như vậy nữa'. Thầy mỉm cười nói: 'Em ngoan lắm!'.
Đó là lần đầu tiên tôi được khen ngợi. Tôi suy nghĩ suốt cả đêm. Từ nay về sau, tôi sẽ luôn ngoan, để không ai phải mắng mỏ nữa.
Nhưng việc ngoan chưa chắc đã là giỏi. Quả thực, tôi không phù hợp với điều đó. Tôi có thể chơi bắn bi, bắn bàng suốt cả ngày mà không chán. Nhưng ngồi vào bàn học là tôi thấy chán ngay. Ba mẹ có đánh, có mắng, tôi cũng chịu. Môn toán còn chấp nhận được, nhưng văn học thì tôi thực sự là mù tịt.
Sau một tháng học, tôi chợt thấy thầy đạp xe đến nhà. Chiếc xe đã sơn màu gì trước đây thì tôi chẳng biết, giờ chỉ còn vỏn vẹn màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ba mẹ tôi đều không có mặt. Nhìn căn nhà tàn tạ của mình, tôi lo sợ suốt cả một ngày. Không biết mình đã làm gì sai. Hôm sau thầy lại đến. Thầy đứng ở ngoài sân 'bàn chuyện' với ba tôi.
Thầy yêu cầu tôi đọc và ghi chú lại tài liệu cho thầy. Bắt buộc phải viết bằng chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu cái gì đó. Ba mẹ tôi vui mừng vì không phải mắc kẹt giữa đường quản lý tôi nửa ngày. Tôi trì trệ mãi mới chịu đến nhà thầy. Thầy sống một mình. Ngoài những quyển sách ra, không có gì đáng chú ý. Mỗi ngày một buổi, tôi ghi chép lại những điều đọc được.
Thầy yêu cầu tôi viết những dòng cảm nhận sau mỗi tác phẩm. Sau đó, tôi đọc to lên và thầy chỉnh sửa những ý kiến lệch lạc, bổ sung thêm một số ý kiến. Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng việc ghi chép, chuyển qua giúp thầy tính toán một số việc. Tôi về nhà cố gắng luyện tập cách tính toán nhanh nhất để không bị thất vọng trước thầy. Dần dần, kiến thức tự nhiên đến với tôi mà không cần phải cố gắng. Lần đầu tiên cầm tờ khen của mình, mẹ tôi đã khóc, khóc lớn hơn cả khi tôi bị đuổi học. Ba tôi chỉ cười và gật đầu.
Năm học nhanh chóng trôi qua. Tôi vẫn đọc và ghi chép hàng loạt sách mà thầy giao trước kỳ nghỉ. Ngày bắt đầu học lại, tôi tìm kiếm thầy khắp nơi nhưng không thấy. Linh cảm xấu, tôi bỏ buổi lễ và chạy về nhà thầy. Nhưng căn nhà trống vắng. Bác hàng xóm nghe thấy tiếng chó sủa chạy qua. 'Cậu là Phong phải không?'. 'Dạ'. 'Thầy Tiến gửi thư này cho cậu. Thầy ấy nói cậu hãy chuyển vào Nam sống với con trai'. Tôi mở thư vội vàng, nó rất ngắn. 'Thầy hy vọng em sẽ cố gắng học thật tốt. Em luôn là học trò ngoan của thầy'.
Sau mười năm trôi qua, tôi mới hiểu rõ những điều thầy muốn truyền đạt. Đôi khi có những điều không hay, nhưng sự giận dữ không thể thay đổi được. Tình yêu và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình, cũng như thay đổi mọi người.
Xin cảm ơn thầy với phương pháp dạy độc đáo đã giúp em trưởng thành. Cảm ơn thầy của em!
Việc luyện tập kể về một thầy giáo hoặc cô giáo mà em quý mến nhằm trau dồi kỹ năng làm văn của bản thân cũng như có thể viết ra một nội dung đầy tình cảm, chân thành dành tặng cho người thầy của mình. Tham khảo thêm về cảm nghĩ về thầy cô và mái trường để có thêm kỹ năng viết về những người thầy của mình.
Mytour cũng tổng hợp những câu chuyện cười 20/11 hay và ý nghĩa. Mọi người hãy cùng đọc truyện cười 20/11 để có những giây phút thư giãn, hiểu rõ hơn về ngày 20/11.
