
Bạn có nghĩ mười năm là một khoảng thời gian dài và tiếp tục sống nhàn nhã không?
Hoặc bạn sẽ cho rằng mười năm quá ngắn ngủi và bắt đầu đấu tranh với thời gian?
“Xin lỗi mọi người.
Con sinh ra cuối cùng nhưng lại ra đi sớm nhất.
Tôi chỉ còn lại tám năm nữa thôi.”
Matsuri 20 tuổi mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo với tỷ lệ mắc là một trên hàng chục nghìn người. Cô được biết rằng thời gian còn lại của mình chỉ còn mười năm. Ngay cả khi muốn bắt đầu một điều gì đó, cô phải từ bỏ giữa chừng. Sự sợ hãi về cái chết dần giảm khi cô chấp nhận từ bỏ tương lai của mình, sống bình thản qua ngày. Sau đó, cô tìm thấy đam mê của mình và chăm chỉ làm việc, đồng thời quyết định không yêu ai cả. Cho đến khi cô gặp lại Manabe Kazuto, người bạn học cùng lớp hồi nhỏ của mình…
Một cô gái với số phận chỉ còn mười năm, liệu cô ấy sẽ đối mặt và sống như thế nào với cuộc sống khắc nghiệt này?
Để quên đi cuộc sống luôn bị nỗi lo âu truy đuổi, cô chỉ còn cách dựa vào những điều mà bản thân đam mê. Cô biết nếu không thay đổi cách sống, cô sẽ không thay đổi được gì cả, nhưng cô không biết phải làm gì và làm như thế nào. Thay vì than khóc cho số mệnh, hãy tận hưởng niềm vui hiện tại, có lẽ đó dễ dàng hơn nhiều. Có người nói rằng đó là “trốn tránh hiện thực”, nhưng nếu cứ phải chịu đựng một điều không thể thay đổi, thì việc tránh nó để có thể mỉm cười có lẽ cũng không có gì sai?
Nếu bạn suy nghĩ muốn từ bỏ để ai đó gánh vác, hãy nhớ rằng không có ai có thể sống cuộc đời của bạn thay bạn. Chỉ có những ai tận hưởng cuộc sống của họ đúng nghĩa mới là người chiến thắng. Ánh sáng hạnh phúc càng chói lọi thì cái bóng của nỗi đau mà nó đem lại cũng càng đậm đậm hơn.
Tôi từng nghĩ rằng chết là khi phải nói lời tạm biệt với những người mình yêu thương. Nhưng hóa ra chết còn nghĩa là khi phải tạm biệt với chính bản thân mình. Thay vì tự hạn chế mình và sau đó cảm thấy yếu đuối, hãy thử làm hết khả năng mình có.
'Những ngày mai đã qua' không chỉ là một cuốn sách gây nước mắt mà còn truyền đạt những bài học quý giá về cuộc sống.
