Cực Nam của sao Hỏa là một chỏm băng chứa carbon dioxide và những đặc điểm địa chất khác.
Sự sống có thể nảy sinh nếu có nước. Tuy nhiên, việc tìm kiếm nước lỏng trên sao Hỏa khô lạnh là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn: Mặc dù sao Hỏa có nhiều băng nhưng thực tế chỉ có thể lưu lại nước lỏng trên bề mặt trong vài phút, thậm chí trong khí quyển loãng, nước cũng sẽ biến thành hơi nước. Trước đây, các nhà khoa học đã quan sát phản xạ sáng tại cực Nam sao Hỏa và đặt câu hỏi liệu đây có phải là dấu hiệu của nước lỏng?
Tờ báo 'Geophysical Research Letters' đưa tin vào ngày 29 tháng 7 theo giờ địa phương, cho biết một nhóm quốc tế dưới sự dẫn dắt của các nhà nghiên cứu Isaac B. Smith và Dan Lalich từ Đại học York ở Canada đã sử dụng radar xuyên đất để phân tích các đặc tính điện của quỹ đạo, khu vực đo lường và tuyên bố rằng ở cực Nam Hành tinh Đỏ, không phải lúc nào chúng ta nghĩ đó là hồ 'chảy' có thể là nước, mà thực chất là montmorillonite đất sét ngậm nước (một khoáng chất phân lớp bao gồm các aluminosilicat ngậm nước cực mịn).
Lalich nói: 'Trong vài năm qua, những phản xạ sáng này thường được xem là dấu hiệu của nước lỏng dưới băng. Tuy nhiên, dựa trên kiến thức của chúng tôi về môi trường sao Hỏa, băng vẫn chưa đạt đến điều kiện tan chảy'. Ngay cả trên hành tinh của chúng ta, hiếm khi có thể sử dụng radar để quan sát dưới lòng đất sâu hơn so với phản xạ trên bề mặt.

Các nhà nghiên cứu đã phân tích chi tiết dữ liệu từ radar tiên tiến (MARSIS), phát hiện tầng điện ly ngầm trên sao Hỏa. MARSIS là radar xuyên đất được phát triển cho sao Hỏa có khả năng phát hiện đến 3 dặm dưới bề mặt. Lalich và các đồng nghiệp đã phân tích hằng số điện môi thu được từ radar xuyên đất và ước tính sự khác biệt về hằng số điện môi giữa băng và dưới đáy băng tại cực Nam theo cường độ phản xạ.
Sau đó, họ so sánh giá trị ước tính với các phép đo montmorillonite trong phòng thí nghiệm. Smith nói: 'Sao Hỏa có nhiều montmorillonite, đặc biệt ở Nam bán cầu. Sự hiện diện này, cùng với các đặc điểm radar của montmorillonite ở nhiệt độ thấp, cho thấy nó có thể giải đáp bí ẩn về hồ sao Hỏa'.
Lalich chỉ ra rằng: Sử dụng dữ liệu quan sát, họ đã tái tạo thành công đất sét ngậm nước, điều này cho thấy nước lỏng không phải là yếu tố quyết định cho phản xạ sáng. Ông nói: 'Điều này không như chúng tôi dự kiến. Hồ nước dưới băng sao Hỏa được kỳ vọng là nước lỏng, nhưng chúng tôi tin rằng giả thuyết montmorillonite có lẽ hợp lý hơn và phù hợp hơn với các quan sát'.
Hiện nay, các nhà khoa học vẫn đang háo hức khám phá các thành tạo địa chất khác trên hành tinh đỏ.
Theo tạp chí Science, nhà khoa học gần đây cho rằng một lượng nước lớn từng tồn tại trên sao Hỏa cổ đại có thể đã bị chôn vùi dưới bề mặt của hành tinh này, thay vì bay ra không gian như dự đoán ban đầu. Phát hiện này có thể giải thích tốt hơn về sự mất mát nước trên sao Hỏa, một nguồn tài nguyên dồi dào từ hàng tỷ năm trước.
Dựa trên mô hình và dữ liệu từ các tàu thăm dò mới, nhà nghiên cứu ở Viện Công nghệ California đã phát hiện rằng một lượng lớn (30 - 99%) nước trên hành tinh đỏ có thể đã biến mất từ bề mặt qua quá trình địa chất, gọi là hydrat hóa vỏ đất, khiến nước bị ẩn bên dưới lớp đá của sao Hỏa.
Bằng chứng cho thấy nước từng tồn tại trên sao Hỏa có thể được tìm thấy trên khắp bề mặt, nơi các lòng hồ khô và các vách đá minh chứng rằng bề mặt này đã hình thành từ chất lỏng từ hơn 3 tỷ năm trước. Trong nhiều thập kỷ, nhà khoa học nghĩ rằng nước trên sao Hỏa đã bay hơi và mất đi, tạo ra bề mặt khô cằn như ngày nay.
Nhưng quá trình đó không xảy ra nhanh chóng. Tốc độ nước thoát ra khỏi khí quyển, so với tổng lượng nước từng có trên sao Hỏa, không phù hợp với các quan sát của nhà khoa học. 'Nếu quá trình kéo dài 4 tỷ năm, nó chỉ khiến cho một phần nhỏ lượng nước biến mất', một tác giả của nghiên cứu cho biết.
