
Everest Base Camp (EBC) là điểm dừng đầu tiên trong hành trình vượt qua đỉnh Everest. Có hai điểm EBC nằm ở hai quốc gia khác nhau. Mình đã vượt qua EBC tại Nepal, ở độ cao 5364m.
“Tôi không muốn sống tốt hơn, tôi muốn sống nhiều hơn.” Câu này đã trở thành phương châm sống của mình. Điều đó có nghĩa là, muốn trải nghiệm nhiều hơn trong cuộc sống. Mình tự đặt ra một tiêu chuẩn trải nghiệm, gọi là Khoái Lạc Đắt Đỏ, bao gồm ba yếu tố:
- Chuẩn bị kỹ lưỡng trước Khoái Lạc Đắt Đỏ: về tiền bạc, thời gian, và thể trạng.
- Tập trung hoàn toàn trong quá trình trải nghiệm.
- Rút ra bài học và chia sẻ câu chuyện thú vị sau Khoái Lạc Đắt Đỏ.
Điều này có nghĩa là, nếu một trải nghiệm tốn kém nhưng không được thực hiện với sự tập trung, và không mang lại bài học gì, thì đó chỉ là một trải nghiệm bình thường. Mục tiêu của mình là phải có ít nhất hai lần Khoái Lạc Đắt Đỏ mỗi năm.
Cuối cùng, để những trải nghiệm này trở nên có giá trị hơn, mình sẽ chia sẻ bài học từ góc nhìn cá nhân, vì cuộc sống luôn là một người thầy vĩ đại – nhưng bài học luôn khác nhau.
Đây là những bài học từ hành trình trekking lên Everest Base Camp trong năm 2022 của mình.
1. Chúng Ta Không Bao Giờ Sẵn Sàng Hoàn Toàn
Chuyến đi diễn ra vào tháng 5 năm 2022. Mình đã có hơn 3 tháng để chuẩn bị với sự giúp đỡ của huấn luyện viên cá nhân. Bạn ấy đã lên kế hoạch tập luyện cho các nhóm cơ phù hợp, kết hợp với chế độ ăn uống và bổ sung vitamin, thuốc hỗ trợ máu lưu thông tốt hơn để tránh say độ cao khi trên núi.
Chi phí cho việc trang bị cũng khá cao, nhưng may mắn là mình mượn được nhiều đồ từ đồng nghiệp cũ có cùng kích thước, nên đã tiết kiệm được kha khá.
Dù đã dành ra nhiều thời gian, tiền bạc và cả tâm trí để hỏi kinh nghiệm của những người đã từng hoàn thành chuyến đi, nhưng gần tới ngày lên đường, nỗi sợ “mình chưa đủ sẵn sàng” vẫn còn nặng nề.
Nhìn lại bây giờ, mình nhận thấy nỗi sợ đó hoàn toàn không cần thiết, vì mình đã hoàn thành hành trình mà không gặp phải vấn đề nào nghiêm trọng.
Bài học: Chúng ta không bao giờ hoàn toàn sẵn sàng cho những mục tiêu lớn, và hoặc là chúng ta sẽ mãi chờ đợi, hoặc là bắt đầu hành động và trở nên sẵn sàng trong quá trình.
2. Mục Tiêu Là Núi Lớn, Hành Trình Là Những Bước Nhỏ
Thành Thật Về Hành Trình Everest Base Camp
Khi còn ở Việt Nam, mình chẳng bao giờ xem lại file hành trình, chỉ kiểm tra lại danh sách đồ cần thiết một vài lần. Có lẽ vì sợ chưa sẵn sàng, có lẽ vì lười tra cứu địa danh...
Trong thời gian chuẩn bị, hình ảnh Everest đã luôn hiện về trong tâm trí, với những ngọn núi tuyết cao chót vót và lòng mong mỏi được hoà mình vào thiên nhiên sau hai năm ở nhà. Điều này giúp mình kiên nhẫn tập luyện và tâm tư trước khi bắt đầu hành trình.
Khi đặt chân tới Nepal và bắt đầu hành trình, mình không còn nghĩ nhiều về điểm đích nữa. Thay vào đó, mình tập trung vào việc đi bao nhiêu km mỗi ngày, xác định địa điểm tiếp theo và chiêm ngưỡng cảnh đẹp mới mỗi bước chân.
Bài học: Đặt mục tiêu lớn mang ý nghĩa, ta sẽ kiên nhẫn. Thực hiện và tận hưởng từng bước nhỏ, ta sẽ có thêm niềm vui.
3. Nhìn Lên Khi Bắt Đầu, Nhìn Xuống Khi Đi, và Nhìn Lại Khi Nghỉ Ngơi
Trên con đường tới khu dân cư, chúng tôi gặp nhiều phân của bò Yak, loài bò đã được nuôi để lấy lông. Còn trên con đường tự nhiên, chúng tôi gặp nhiều đá và địa hình gập ghềnh. Mỗi bước chân phải cẩn thận, tránh gây tổn thương cho bản thân và không làm gánh nặng cho người khác.
Khi đi nhanh, chúng tôi phải chấp nhận tổn thương; khi đi chậm, chúng tôi chấp nhận cảm giác sốt ruột.
Mặc dù cùng một mục tiêu, nhưng mỗi người trong đoàn lại có những quan tâm riêng biệt.
Khi trò chuyện với các thành viên trong đoàn, tôi nhận ra mục tiêu đến Everest Base Camp, nhưng mỗi người lại có những lo lắng khác nhau.
Điều đó làm mình liên tưởng tới việc có những người dù đang đi cùng nhau trên một con đường, nhưng lại có quỹ đạo sống khác nhau. Người thì quan tâm tới những ngọn núi, người thì yêu thích những con sông. Người quan tâm núi, không cần biết con sông có chảy xiết. Người yêu sông, chẳng cần hay ngọn núi lớn bao nhiêu.
Cùng mục tiêu không có nghĩa là giống nhau trong tất cả mọi thứ. Mình ý thức điều đó để tôn trọng sự khác biệt ở mỗi người trong đoàn, cũng như tạo nên sự thú vị cho hành trình.
Bài học: Dẫu cùng hướng đến một mục tiêu, mỗi người lại có thể có quỹ đạo sống khác nhau.
6. Cho đi sẽ sớm được nhận lại
Khi dừng chân ở điểm nghỉ ngơi, mọi người lại chia sẻ với nhau thực phẩm, nước hoặc đồ y tế. Mỗi lần như vậy, mình lại thấy biết ơn vì được bao quanh bởi năng lượng của những sự tử tế.
Ban đầu, tôi nghĩ rằng mình đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, nên sẽ có dư không thiếu. Nhưng gần cuối hành trình, tôi lại trở thành người nhận nhiều hơn là người cho đi.
Bài học: Không thể biết trước khi nào ta sẽ cần sự giúp đỡ của người khác, vì vậy hãy giúp đỡ người khác khi có thể. Sẽ sớm được nhận lại sau này.
Và sự tử tế còn là...
Có người nói: “Tử tế không phải là ăn cơm không rơi vãi, mà là khi thấy người khác rơi vãi thì không nhìn.”
Khi lên núi cao, tôi bắt đầu ngủ ngáy, nhưng bạn cùng phòng chỉ vui vẻ trêu đùa. Dù tôi biết rằng ngủ chung với người ngáy không dễ chịu, nhất là khi không quen. Nếu không nghỉ ngơi đúng cách, hành trình sẽ cảm thấy mệt mỏi và nguy hiểm. Tôi đã cố gắng khắc phục vấn đề này và đã suy nghĩ về việc ở riêng một phòng.
Tuy nhiên, điều mà tôi muốn nhấn mạnh ở đây là sự tử tế tôi nhận được từ người bạn cùng phòng. Điều đó giúp tôi học được thêm một bài học về sự tử tế.
Bài học: Ai cũng sẽ có lúc làm điều khiến người khác khó chịu. Tử tế là tự nhắc nhở mình rằng điều đó có thể xuất phát từ lý do không mong muốn. Hãy tìm hiểu trước khi quyết định làm gì với điều đó.
Mạo hiểm trong sự tính toán
Trước khi ra đi, tôi đã chuẩn bị mọi thứ kỹ lưỡng, từ việc gặp gỡ những người quan trọng, giải quyết các vấn đề cần thiết, viết thư về tài sản và những điều cần thiết khác, và hẹn ngày gửi cho mẹ.
Mọi thứ trở nên nghiêm trọng khi nồng độ oxy trong máu của tôi giảm dưới 50% ở độ cao hơn 4400m. Ban đầu, tôi đã giữ bí mật tình trạng của mình với hầu hết mọi người.
Nhớ lại những ngày cuối, nơi chỉ số SPO2 của tôi đã giảm xuống 37%, cảm giác của tôi chỉ còn là những nhịp đập của trái tim. (Khi nồng độ oxy giảm, trái tim phải đập nhanh hơn để cung cấp đủ oxy cho cơ thể. Điều này có thể dẫn đến suy tim.)
Tất nhiên, một trải nghiệm nào đó có thể khiến ta không còn có cơ hội trải nghiệm những điều khác. Vì vậy, khi có dấu hiệu không ổn, tôi đã đề xuất và hỏi về các phương tiện di chuyển nhanh hơn nếu gặp phải vấn đề gì.
Kết quả, tôi đã hoàn thành hành trình đến Everest Base Camp bằng chính đôi chân của mình, và trở về bằng trực thăng để thưởng thức phong cảnh từ trên cao.
Bài học: Mạo hiểm là điều cần thiết để đạt được những mục tiêu lớn. Nhưng mạo hiểm mà không có kế hoạch và cách xử lý các rủi ro có thể xảy ra được gọi là liều mạng.
