Chỉ mới phát sóng tới tập thứ 4, còn 5 tập nữa mới hết, nhưng đã có nhiều người khẳng định rằng The Last of Us của Craig Mazin, chuyển thể từ tựa game năm 2013 trên PS3 của Naughty Dog, là tác phẩm phim ăn theo game xuất sắc nhất, mặc dù nó không hoàn hảo trong mắt những người mê trò chơi nhập vai kinh điển.Quan trọng hơn, với chỉ 4 tập đã phát sóng, The Last of Us đã mang lại nhiều bài học quý báu cho các nhà làm phim muốn chuyển thể từ game thành tác phẩm điện ảnh.Hãy tôn trọng bản gốc điều
Dĩ nhiên, việc này không cần phải nhắc đến nhiều, nhưng có rất nhiều bộ phim và series truyền hình lấy cốt truyện từ trò chơi không thể làm cho nó trở nên thú vị. Ngay cả những bộ phim dựa trên nhân vật chú nhím Sonic the Hedgehog của Sega cũng tạo ra cho khán giả cảm giác như các nhà làm phim có phần ngượng ngùng với sự ngây thơ của trò chơi điện tử khi chuyển đổi nó sang 'thế giới thực.' Và điều này là rõ ràng nhất trong The Last of Us của Craig Mazin.
Việc tôn trọng bản gốc như vậy không chỉ là cách để các nhà làm phim thể hiện sự tôn trọng đối với trò chơi, mà còn giúp họ thu hút sự ủng hộ từ khán giả mọi lúc, mọi nơi, ngay cả khi họ muốn thay đổi để mang đến sự mới mẻ cho loạt phim. Một minh chứng rõ ràng nhất là câu chuyện về Bill ở tập 3. Diễn biến của nó hoàn toàn khác biệt so với những gì diễn ra trong trò chơi, nhưng ai cũng đồng lòng rằng đó là một câu chuyện chạm đến cảm xúc của mọi người, bất kể đã chơi The Last of Us hay chưa.
Rất nhiều series và phim gặp khó khăn ở chỗ đó. Thỉnh thoảng, họ chỉ cherrypick một số nhân vật hoặc chi tiết cốt truyện để làm phim, dẫn đến phản hồi không mấy tích cực từ cộng đồng người hâm mộ.Cốt truyện có thể hay đến đâu cũng cần phải được cải thiện
Ngay cả tại tập 3 của The Last of Us, những gì diễn ra ở đó làm nổi bật một điểm quan trọng. Tôn trọng nguyên tác là điều không thể thiếu, nhưng không có nghĩa là phải làm phim một cách máy móc, giống như cách người chơi game đã trải qua. Khi đó, cảm xúc sẽ khác biệt vì mọi người sẽ cảm thấy phim nhạt nhòa. Cảnh phim có thể không nhàm chán, nhưng cảm giác đã trải qua một lần (trong trò chơi) rồi, lần thứ hai kiểu gì cũng không tạo ra ấn tượng mạnh mẽ đến cảm xúc người xem như mong đợi.
Sự thành công của The Last of Us đến từ việc chặt chẽ theo dõi hành trình phiêu lưu của Joel và Ellie. Tuy nhiên, để phù hợp với phong cách của phim truyền hình thay vì giải trí tương tác, những nhà làm phim không ngần ngại thực hiện những thay đổi, với niềm tin rằng những sáng tạo tại hãng phim là sự lựa chọn đúng đắn.
Neil Druckmann, người đứng đầu sáng tạo trò chơi The Last of Us, khẳng định: “Nếu chỉ bám sát cốt truyện game, chúng ta sẽ bị giới hạn và có thể trở nên nhàm chán hoặc kém hấp dẫn hơn. Nếu có ý tưởng mới tốt hơn, chúng ta sẽ thay đổi cả cốt truyện.” Cảm nhận về bộ phim Doom năm 2005, với việc giữ nguyên cảnh bắn súng góc nhìn thứ nhất, có vẻ hấp dẫn nhưng khi xem thì không tạo ấn tượng, bởi lúc đó chúng ta chỉ xem mà không tham gia điều khiển nhân vật tiêu diệt quái vật. Mọi tác phẩm ăn theo đều cần những thay đổi cần thiết để phù hợp với định dạng giải trí tương ứng, có thể là phim, truyện tranh hay truyện chữ.Lựa chọn đúng diễn viên
Điều cơ bản nhất khi chuyển thể từ game thành phim là phải thu hút đa số khán giả ủng hộ sự lựa chọn diễn viên cho những nhân vật mà mọi người đã yêu thích (hoặc căm ghét). Đó là lý do chính khiến Uncharted của Sony gặp thất bại. Tom Holland thì diễn xuất ổn, nhưng việc chọn cốt truyện về Nathan Drake khi còn trẻ và đặt Mark Wahlberg vào vai ông chú Sully thực sự không tạo nên cảm xúc tích cực từ hàng triệu fan của loạt game phiêu lưu.
Ví dụ khác là Prince of Persia khi Jake Gyllenhaal đảm nhận vai chàng hoàng tử Ba Tư Dastan. Mặc dù không ai phê phán diễn xuất của Gyllenhaal, nhưng quyết định chọn diễn viên là không thích hợp. Chàng hoàng tử ít nói trong game và có vẻ nghiêm túc hơn nhiều so với sự xuất hiện tươi tắn, thậm chí là chút hài hước không đúng với tính cách của hoàng tử trong phim.
Cả hai ví dụ trên không có nghĩa là nên chọn diễn viên ít nổi tiếng để đảm nhận vai những nhân vật game mà hàng triệu người hâm mộ. Trước khi đến với The Last of Us, cả Pedro Pascal và Nick Offerman đều là những cái tên rất quen thuộc với khán giả yêu thích cả điện ảnh lẫn truyền hình.
Sự đúng đắn trong việc lựa chọn diễn viên nằm ở khả năng biến nhân vật ảo, được mô tả qua những pixel đồ hoạ, trở nên “sống động” với những tình cảm hợp lý. Thay vì cố gắng tạo ra phiên bản khác biệt của Joel và Bill, hai người này khéo léo sử dụng tài năng diễn xuất để giữ nguyên bản chất của nhân vật trong game.
Đây là một thách thức lớn đối với các tác phẩm chuyển thể từ game. Dù có cốt truyện hay đến đâu, góc quay có nghệ thuật đến đâu, nhưng nếu diễn viên và nhân vật không “hòa quyện” với nguyên tác, thì phải đối mặt với áp lực lớn từ cộng đồng fan hâm mộ, những người sẵn lòng tẩy chay tác phẩm dựa trên quyết định xem có nên xem phim hay không.TV series hay phim điện ảnh?
Bỏ qua Arcane, Halo hay Cyberpunk 2077 Netrunner, có vẻ như số lượng series phim dài tập lấy bối cảnh game ít hơn so với các bộ phim điện ảnh ăn theo game trong quá khứ. Tuy nhiên, xu hướng này đang thay đổi. Điều này chứng minh rằng các nhà làm phim đã nhận ra việc không thể nén câu chuyện đầy ấn tượng vào 2 hoặc 3 tiếng đồng hồ của một bộ phim điện ảnh.
Một số tác phẩm phù hợp với định dạng của phim chiếu rạp, như cuộc phiêu lưu săn tìm kho báu trong Uncharted. Phim có thể thất bại nhưng chưa chắc TV series Uncharted sẽ thành công hơn. Tuy nhiên, khi cần thời gian để xây dựng nhân vật và làm sâu sắc cốt truyện, đặc biệt là với một tác phẩm có nhịp độ chậm như The Last of Us, với nhiều khoảnh khắc yên bình, TV series trở thành sự lựa chọn hoàn hảo.
Cuối cùng, quyết định này phụ thuộc vào kỹ năng của biên kịch và nhà làm phim, việc lựa chọn giữa phim dài tập hoặc chỉ 1 tập phim cho từng thể loại game hay từng tác phẩm cụ thể mà họ đang chuyển thể.Chuyển thể luôn cần sáng tạo mới
The Last of Us đã thành công trong việc chứng minh rằng mọi phiên bản chuyển thể đều cần mang đến sự khác biệt so với nguyên tác, đặc biệt là trong quá trình làm phim.
Mọi series hoặc phim dựa trên cốt truyện game sẽ tỏa sáng nếu nhà làm phim dành thời gian nghiên cứu để tìm ra công thức phù hợp, mỗi tác phẩm một công thức, thay vì chọn giữa việc giữ nguyên y chang nguyên tác và làm cho phim trở nên nhàm chán, hoặc thay đổi toàn bộ phong cách hình ảnh và đối mặt với cái nhìn xa lạ từ cộng đồng hâm mộ.
Không phải bộ phim chuyển thể từ game nào cũng làm kém. The Last of Us, Arcane, hay thậm chí Detective Pikachu ở quy mô nhỏ đã chứng minh điều này. Tuy nhiên, để tạo ra những tác phẩm xuất sắc như vậy, cần áp dụng rất nhiều bài học kinh nghiệm trong thực tế. Hãy nhớ rằng, mục tiêu của một bộ phim chuyển thể từ game là phải thu hút khán giả đến với series và đồng thời làm hài lòng những fan trung thành với tác phẩm gốc.
Theo Digital Trends