
blogradio.vn - Có ai biết được những món quà giản dị nhưng đong đầy tình cảm của học trò đã đi sâu vào ký ức của tôi và ngôi trường quê hương thời xưa. Cũng như những học trò năm xưa giờ đã trưởng thành, trưởng thành thực sự.
Tôi ngồi nhìn quyển lịch trên tay, đôi mắt tôi dán chặt vào ngày hai mươi được tôi khoanh tròn từ đầu tháng và lòng tự hỏi đây là lần thứ bao nhiêu trong cuộc đời tôi chào đón một ngày của nhà giáo. Ngày hai mươi một tháng mười một hàng năm với biết bao cảm xúc dồn nén từ lâu nay lại trào dâng từng nhịp một làm vỡ òa trái tim tôi. Những kỷ niệm lớn nhỏ và biết bao yêu thương đều tràn về và cùng nhau chen lấn làm chật cứng cả đầu óc và tâm hồn rộng lớn của tôi. Luôn đầy nhớ về những tháng ngày đi học, nhớ những tiếng cười, những gương mặt học trò thân thương.
Tôi đặt quyển lịch xuống bàn và nhìn ra khung cửa sổ. Lúc này tôi lại nhớ về các em học trò của mình và nhất là những món quà ý nghĩa mà các em đã tặng tôi trong ngày của nhà giáo. Những món quà mà nếu nói ra có thể ai cũng sẽ cười, nhưng tôi biết đó chính là tấm lòng của các em dành cho tôi, một cô giáo luôn yêu thương và chăm sóc các em.
Ngày đó tôi là một cô giáo tiểu học tại trường thôn quê. Dù là trường thôn nhưng nó khá lớn và được xây mới với các tiện ích đầy đủ. Có bàn ghế mới, căn tin, thư viện, ghế đá và hàng cây xanh mát bóng trong sân trường. Thời đó một trường như vậy là tuyệt vời, mọi người đều nói như vậy và vui mừng vì thấy các em được học tập trong môi trường tốt như thế. Vì cuộc sống của người dân trong làng lúc đó khá nghèo, hầu hết các em học sinh đi bộ đến trường, chỉ có một số ít nhà khá mới có xe đạp để đi. Nhưng dù vậy, các em học trò của tôi vẫn học giỏi, ngoan ngoãn. Tôi nhớ đã đào tạo được một số học sinh giỏi của thành phố, đó là một thành tựu đáng tự hào của trường tôi. Vì mọi người thường nghĩ học sinh từ trường thôn thường kém cỏi hơn các bạn học từ trường huyện và tỉnh.
Tôi mãi không quên cảm giác xúc động khi các em học trò đến tận nhà và tặng tôi những ổ bánh mì đơn giản nhưng ý nghĩa, mà do lớp trưởng tặng. Họ nói đây là món quà của ngày lễ lớn của tôi vì họ không có gì để tặng, nhưng tôi biết đó là cả tấm lòng của các em dành cho tôi, một cô giáo luôn yêu thương và quan tâm đến các em.
Chị luôn nhớ đến món quà của năm chủ nhiệm sau, khi một nhóm khoảng bảy tám em mang đến một nải chuối to lớn, loại chuối bồ hương mà chị thích. Các em nói đó là quà tặng của cây nhà lá vườn dành cho chị nhân ngày nhà giáo vì các em không có tiền mua quà. Chị đã chuẩn bị một nồi chè đậu xanh lớn cho các em và bắt các em ăn hết. Đối với chị, đó là những quả chuối ngon nhất, dù sau này chị vẫn thích ăn chuối.
Ai có thể hiểu được giá trị của những món quà giản dị nhưng chứa đựng tình cảm của học trò, những kỷ niệm đẹp trong ký ức của chị, cũng như sự phát triển của những học sinh năm xưa, bây giờ đã lớn lên, trưởng thành và có những vị trí quan trọng ở nhiều nơi khác nhau. Điều đó khiến chị tự hào và yêu công việc của mình, công việc được xem như là việc trồng người.
