Bùi Thị Giang, VĐV thể hình tài năng từ Hải Phòng, đã vô địch nhiều giải đấu gần đây. Tuy nhiên, ngoại hình độc đáo của cô lại khiến nhiều người khó hiểu và tạo ra những thách thức đáng kể trong cuộc sống của cô.
Hành trình vượt qua sự xa lánh vì đồng tính của Bùi Thị Giang
Giang, sinh năm 1991 tại Hải Phòng, đã trở thành tâm điểm chú ý tại các cuộc thi thể hình. Vẻ ngoại hình khó phân biệt giới tính khiến khán giả thường phải đặt câu hỏi. Nhưng điều này cũng khiến cô phải đối mặt với sự chỉ trích vì được tham gia các nội dung dành cho nữ, khi vẻ bề ngoài của cô giống như một chàng trai.
Lắng nghe Giang chia sẻ về quãng đời khó khăn, những năm tháng buộc phải rời bỏ ngôi nhà vì bị xã hội coi như kẻ bệnh hoạn, đồng thời đối mặt với những thách thức khi chọn con đường trở thành VĐV thể hình.
Đọc câu chuyện của Giang, bạn sẽ nhận ra rằng, trong cuộc sống, bất kỳ khó khăn nào cũng có thể vượt qua bằng sự cố gắng và nỗ lực không ngừng nghỉ.
Thời thơ ấu nghèo khó, phải bước đi từng bước với cả tâm huyết từng củ khoai.
Giang trải qua tuổi thơ đầy khó khăn, mỗi lần nhớ lại cảm giác rùng mình. Gia đình đông đảo nhưng quá nghèo đói, không có mảnh đất nào để làm ăn.

Ai có thể nghĩ đây là một nàng công chúa đấy
“Nhớ ngày ấy, nhà cửa yên bình bên bờ biển, nhưng cơn bão cấp 12 đã đánh sập mái nhà, cuộc sống chúng mình trở nên như trong cơn ác mộng. Sang nhà hàng xóm trú bão, nước mắt chảy lưng tròng. Cơm ngày càng khan hiếm, mẹ phải đi bắt từng con cua, cá, làm thuê để nuôi đủ cho bốn chị em. Hình ảnh ấy mãi mãi khắc sâu trong tâm trí mình.”
Khi lên 5-6 tuổi, Giang và hai chị của mình phải đối mặt với nghèo đói, thậm chí phải lẻn đi ăn xin. Mặc dù mẹ không đồng ý, nhưng ba chị em vẫn âm thầm đi xin gạo, cơm từ nhà này đến nhà khác. Những người hảo tâm giúp đỡ bằng tiền, gạo, khoai, sắn. Trải qua ba năm khó khăn nhất đời, đó là thời kỳ cô phải đối mặt với đói kém nhất.
“Sau này, khi ba chị đi làm, cuộc sống đã dễ dàng hơn một chút. Xã hội cũng hỗ trợ chúng tôi một ít ruộng đất, mình ở nhà giúp mẹ làm ruộng.” Giang chia sẻ với nụ cười trên môi.
Không chỉ dừng lại ở cuộc sống, tâm hồn của Giang còn là một bí mật khó hiểu. Từ khi còn nhỏ, cô thích chơi với con trai, và theo thời gian, bản thân cô ngày càng cảm nhận sự khác biệt với đám bạn cùng xóm. Cuối cùng, Giang nhận ra rằng, mình thích con gái.

“Một lần, sở thích thể thao của trường tổ chức tuyển tập cho đội tập cử tạ, nhưng vì còn nhỏ và mẹ không đồng ý, nên mình phải từ bỏ, mặc dù đam mê vẫn cháy bỏng. Đến năm 11, có một thầy thể hình tới tuyển sinh, mình tìm hiểu và thấy thú vị nên quyết định tham gia.
Sau một năm tập luyện, mình quen được một cô gái. Đồng thời, đó cũng là thời điểm gia đình biết về giới tính thật của mình. Mẹ từ chối, người thân lại đánh đồng mình với bệnh hoạn. Tiếng mẹ la, tiếng chị la và ánh nhìn của mọi người khiến mình cảm thấy kinh tởm.
Rồi mình quyết định rời bỏ nhà, lang thang khắp nơi và làm mọi nghề có thể để sống sót.”
Giang chia sẻ thêm về thời kỳ làm việc, từ việc trông quán nét với thu nhập 500 ngàn/tháng, sau đó là công việc bưng bê, bồi bàn. Tiền kiếm được chỉ đủ để sống qua ngày, mỗi ngày làm việc từ 5h sáng đến 1-2h khuya, chỉ có thể ngủ được 3 tiếng rồi lại tiếp tục công việc.
“Mọi người thường xuyên soi mói, vì giấy tờ ghi là con gái nhưng bề ngoài lại giống như con trai. Họ đàm tiếu, phê phán, ánh mắt dò xét khiến mình đau đớn.”
“Đã thế, mình luôn là nạn nhân của sự soi mói, vì sao giấy tờ là con gái nhưng diện mạo lại giống con trai? Lời nói ra, lời nói vào, ánh mắt dò xét, khinh bỉ khiến mình đau đớn.”
Gia đình không chấp nhận mình vì thích con gái, nên không nhờ cậy được gì. Mình phải tự vận động, bươn chải cuộc sống. Buồn bã, nhớ gia đình nhưng cũng không dám trở về.”
Mỗi đêm, tôi nằm khóc, than trời trách số phận vì không được trọn vẹn bố mẹ. Thân xác là con gái nhưng tâm hồn lại giống con trai. Mẹ tôi từ từ nhớ thương con, khóc nhiều và mắc bệnh, phải thăm bệnh viện nhiều lần. Chị ba cưới chồng, tôi vẫn đến dự.
Mẹ tôi nói: “Con hãy về với mẹ, mẹ chỉ cần con, dù con là ai mẹ vẫn yêu con”. Lúc ấy, tôi vỡ oà, khóc như đứa trẻ, nhưng tôi biết trong lòng mẹ vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận tôi. Vì thế, tôi tự hứa sẽ sống thật tốt, thật giỏi giang để mẹ chấp nhận và tự hào về tôi
Quay lại tập luyện mặc kệ những dị nghị
Sau 1 năm nỗ lực, tôi quay lại tập luyện. Từ thời điểm này, tôi tập luyện rất chăm chỉ và cơ thể trải qua nhiều biến đổi theo thời gian, không thiếu những thử thách và chấn thương.

Với vẻ ngoài nam tính, Bùi Thị Giang đã đối mặt với nhiều khó khăn.
Cuộc sống của VĐV không hề dễ dàng, lương không đủ để bổ sung chế độ ăn cho việc tập luyện. Mỗi lần giảm cân để đạt hạn cân cho thi đấu là một thách thức khắc nghiệt, đôi khi phải giảm đến 20kg.
Mặc dù luôn nhớ câu “Đổ mồ hôi trên sàn tập, vinh quang trên sàn đấu”, những VĐV nữ thể hình như Giang phải hi sinh không ít về sắc vóc và đối mặt với định kiến từ gia đình và xã hội.

Áp lực từ mọi phía khiến cô nhiều lần muốn từ bỏ, lý do không chỉ vì lương ít mà còn vì muốn giúp mẹ. Dù đầu tư nhiều nhưng thu nhập không đồng đều, thậm chí lỗ nhiều hơn lãi. Để có thu nhập ổn định, cô phải làm thêm ở nhiều phòng tập khác nhau, đối mặt với sự tôn trọng và không tôn trọng từ người khác, nhưng cô vẫn cố gắng vì cái mình cần làm thì sẽ làm.
Vẻ bề ngoài của Giang là rào cản lớn nhất, với vẻ nam tính quá mạnh mẽ khiến nhiều người nghi ngờ và thắc mắc về giới tính khi cô tham gia thi đấu cùng với nữ.
Ngay cả khi hình ảnh của Giang xuất hiện trong album cùng các VĐV thể hình nữ khác, mọi người vẫn không tin rằng cô là người phụ nữ và thường buông lời giễu cợt khiếm nhã. Mặc dù Giang cảm thấy buồn bã, nhưng dần dần cô đã quen với điều này.
“Hiện tại, mình tự tin nói rằng, mình là phụ nữ và mình tự hào về bản thân. Người ta có thể nói xấu về mình, nhưng đó không phải là lỗi của mình. Mình sống để tự chủ, tự làm để kiếm sống, phục vụ mẹ mà không cần phải nài nỉ hay dựa dẫm vào ai khác. Ai tôn trọng mình, ai kinh trọng cũng được, mình không cần phải giải thích cho người khác hiểu.“, Giang thẳng thắn chia sẻ quan điểm của mình.

Bùi Thị Giang tự hào với những thành tích cao trong sự nghiệp thi đấu của mình, đặc biệt là HCV giải Câu lạc bộ thể dục thể hình toàn quốc năm 2016 và nhiều giải HCB và HCĐ từ 2008 đến 2015.
Giang xuất sắc giành HCV cá nhân và HCB đôi nam nữ tại giải vô địch CLB thể dục thể hình toàn quốc năm 2016.
Mọi vinh quang đều đòi hỏi sự đánh đổi bằng mồ hôi trên sàn tập, nhưng với VĐV thể hình nữ, mức giá phải trả là rất lớn. Trong đó, có nhiều sự hi sinh thầm lặng không phải ai cũng biết, như chính câu chuyện của Giang.
Vì vậy, hãy dừng lại và không phán xét người khác khi thấy cơ thể cuồn cuộn, sức mạnh lạ lùng của những VĐV thể hình nữ. Thay vào đó, hãy dành sự tôn trọng và khâm phục cho những nỗ lực và ý chí phi thường của họ.
Đăng bởi: Tâm Hoàng
Đầu đề: Nổi bật với cuộc đời buồn, từng trải qua tuổi thơ khó khăn và sự xa lánh vì là người đồng tính, câu chuyện đầy cảm xúc của cô gái ở Hải Phòng.
