
Câu chuyện đầu tiên: Lựa chọn ngành học
Cách đây 2 năm, vào cuối năm lớp 12, tôi đã may mắn được nhận học bổng của FPT sau khi vượt qua cả 3 vòng phỏng vấn. Tôi đứng giữa 3 sự lựa chọn: học sư phạm, học nhạc viện hoặc học Đại học FPT. Tất cả đều là niềm đam mê và sở thích của tôi.
Cuối cùng, tôi quyết định chọn học sư phạm và may mắn là gia đình tôi tôn trọng quyết định của tôi. Thầy cô và bạn bè đã tò mò hỏi lý do, và ngay cả bây giờ khi tôi nói rằng: “Tôi là sinh viên sư phạm”, tôi vẫn nhận được câu hỏi tại sao lại chọn ngành này.
Đơn giản là vì tôi thích, từ khi còn học cấp 1, tôi đã đam mê ngành giáo dục. Tôi chọn học sư phạm vì tôi yêu thích giáo dục, tôi muốn đem lại một hệ thống giáo dục mới hơn, thay thế cho tình trạng hiện tại. Tôi muốn mang đến cho thế hệ sau một cách học mới, một tương lai rõ ràng, và kết hợp giữa kiến thức, thực hành và đạo đức trong giáo dục.
Câu chuyện thứ hai: Niềm đam mê
Dù có bao nhiêu thứ tắt đi, đam mê với violin và một chút piano vẫn luôn hiện diện trong tâm trí tôi. Mãi là người yêu thích lập trình và giáo dục, dẫu cho có những lúc khó khăn.
Nếu ai đó đam mê câu cá, thì tôi lại đắm chìm trong việc tìm kiếm sheet nhạc hoặc viết code. Thời gian rãnh rỗi của tôi luôn được dành cho việc này. Tôi luôn nỗ lực cải thiện kỹ năng lập trình, dù có lúc nản lòng, và ước ao có một hệ thống elearning phù hợp với học sinh của mình trong tương lai.
Có lẽ có vẻ xa xôi, nhưng tôi vẫn tiếp tục, từng bước một. Dù có thất bại khi nhìn lại quá khứ, tôi vẫn tự hào vì đã theo đuổi đam mê của mình, đã cố gắng hết mình và không hối tiếc vì đã dành tuổi trẻ cho những điều đó.
Chuyện thứ ba: 'Tại sao bạn giỏi thế?'
Tôi và những người bạn học chung từ cấp 3, học Khoa học Tự nhiên, Đại học Công nghệ Thông tin TP.HCM. Mối quan hệ này đã kéo dài từ nhiều năm qua.
Lúc lớp 10, tôi bắt đầu học về AutoIT, viết các công cụ và được echip đăng tải. Sau đó, tôi còn viết launcher cho game và được GenK đăng tải. Bạn bè cũng quan tâm và hỏi về lĩnh vực IT, tôi đã giới thiệu về AutoIT. Mặc dù thầy giáo tin học khuyên tôi không nên học, nhưng cuối cùng chúng tôi vẫn theo đuổi con đường mà tôi đã chọn.
Trong năm lớp 11, chúng tôi học chung tại một nơi. Thầy dạy thêm từng là một kỹ sư, nhưng do vấn đề về mắt nên thầy phải nghỉ. Thầy khuyên chúng tôi: “Để dễ kiếm việc sau này, hãy học Java, PHP”. Và kết quả là chúng tôi bắt đầu học Java và PHP.
Năm lớp 12, khi đi tìm hiểu về tuyển sinh, những anh chị trong ngành CNTT đã nói về C#, và hướng dẫn chúng tôi học C#. Và kết quả là chúng tôi bắt đầu học C#.
Khi bước vào năm đầu đại học, thầy giáo lại dạy C/C++, và chúng tôi lại học lại C/C++.
Và chỉ trong năm học gần đây, chúng tôi lại học C#, và cụ thể là winform C#.
Hai người bạn nhìn tôi và hỏi:
– “Tại sao bạn giỏi thế? Bạn đã làm được bao nhiêu sản phẩm từ PC đến Android, đến web, trong khi chúng tôi học CNTT từ trước đến giờ mà chưa làm được gì?”
– “Những gì tôi làm, bạn hỏi thầy cô của bạn xem, chúng cũng không có gì đặc biệt, tôi cũng không giỏi lắm, chỉ như bao người khác thôi. Điều khác biệt là, tôi theo đuổi con đường mà tôi yêu thích, còn bạn, bạn theo con đường mà người ta muốn”.
Chuyện thứ tư: Vấn đề về tiền bạc
Ai cũng muốn giàu, đúng vậy, tôi cũng vậy, khi có tiền, tôi sẽ lo cho gia đình, giữ một phần để dành, và cuối cùng là đầu tư cho giáo dục.
Có đúng, nhưng mục tiêu cuối cùng của tôi không phải là tiền bạc, nghe có vẻ cao lớn nhưng không hẳn thế, nhiều người hạnh phúc khi có tiền, nhiều người hạnh phúc khi họ đạt được điều mình mong muốn. Thực sự, tôi thấy nhiều bạn chỉ quan tâm đến việc kiếm bao nhiêu tiền, bằng cách nào cũng được, trong khi đó họ không biết họ học Công nghệ thông tin vì lý do gì? Vì kiến thức hay vì tiền bạc và cái tên 'Công nghệ thông tin'?'
Khi bạn theo đuổi giá trị, những gì giá trị mà bạn tạo ra sẽ mang lại lợi ích cho bạn. Bạn hoàn thiện bản thân, theo đuổi kiến thức, niềm đam mê, nhà tuyển dụng sẽ quan tâm đến bạn. Bạn kinh doanh, chú trọng vào chất lượng sản phẩm và phong cách phục vụ khách hàng, khách hàng sẽ đến với bạn, và tiền sẽ theo đuổi bạn.
Có những người hy sinh cả cuộc đời mình mà không nhận được bất kỳ giá trị vật chất nào, nhưng khi họ ra đi, họ để lại cho thế hệ sau nhiều thứ mà chúng ta đang được hưởng.
Chuyện thứ năm: Họ học lập trình
Mình đã từng dạy AutoIT trước đây, nhưng hầu hết đều buồn lòng. Hiện nay, đa số các bạn trẻ rất lười biếng.
Thời điểm trước khi tôi và nhiều người khác học AutoIT, không có mạng internet, tài liệu không có bản dịch tiếng Việt, cộng đồng thì rất hạn chế, các diễn đàn, nhóm trên Facebook và thậm chí cả một diễn đàn như thế này chỉ là điều xa vời. Nhưng người ta vẫn học được và sử dụng thành thạo.
Nhưng hiện nay, hầu hết mọi người đều có máy tính cá nhân, laptop, mạng internet ở nhà, USB rất phổ biến, tài liệu và video hướng dẫn đầy đủ bằng tiếng Việt, và cộng đồng trở nên rất phong phú. Nhưng khi gặp phải khó khăn nhỏ, nhiều người lại bỏ cuộc.
Có những người khi được đưa link, lại nói họ không biết tiếng Anh, trong khi có một số từ tiếng Anh và ví dụ để chạy thử sẵn có.
Có người thậm chí không biết Google tồn tại. Đủ chán.
Điều đó là hậu quả của hệ thống giáo dục hiện tại, một hệ thống chỉ dạy cách làm theo cách dễ dàng, không khuyến khích tư duy sáng tạo, không khai thác được khả năng tìm kiếm và phát triển cá nhân,... và tôi sẽ làm thay đổi điều đó.
Chuyện thứ sáu: Sự Thay Đổi
Có một số người mà tôi tâm sự, chỉ hướng dẫn cho họ cách học lập trình một cách tốt nhất, nhưng họ lại không để ý, và sau 2, 3 ngày, tôi thấy họ vẫn hỏi những câu giống nhau.
Số ít người còn lại đã thay đổi. Rất vui mừng.
Đột nhiên tôi cảm thấy vô cùng vui sướng, lúc đó chỉ muốn ôm chặt bạn ấy và nói “Đúng rồi, đó mới là cách làm, phải hành động thôi”
Hãy cân nhắc, nếu bạn chỉ được hướng dẫn mà không thực hiện, nếu bạn chỉ xem người khác làm mà không tự tay thực hành, thì não của bạn sẽ chỉ biết, nhưng không hiểu. Chỉ khi bạn thực hiện, bạn mới gặp khó khăn, khi gặp khó khăn, bạn mới sử dụng não để phân tích và giải quyết, và chỉ khi sử dụng não, bạn mới tiến bộ được.
Câu chuyện cuối cùng: Cảm xúc
Tôi không biết về các bạn trong lĩnh vực Công nghệ thông tin như thế nào, nhưng đối với tôi, tôi yêu ngành nghề của mình, tôi yêu cả những niềm đam mê, những ước mơ mơ hồ, vì vậy khi thấy người khác không đánh giá cao những điều mà tôi yêu thích, tôi cảm thấy rất buồn.
Chúng ta chỉ là những hạt bụi nhỏ bé giữa không gian rộng lớn, nhưng chúng ta là những hạt bụi duy nhất, và đặc biệt nhất trong vũ trụ. Vì vậy, đừng bỏ cuộc với những nỗ lực và cố gắng mà bạn đang theo đuổi, đừng sợ khó khăn phía trước, hãy tự hỏi rằng “Họ đã giải quyết vấn đề như thế nào?” thay vì nói rằng “Vấn đề quá khó, tôi không làm được”.
Hãy cố gắng đáp lại với một người rằng “Tôi chưa biết, tôi chưa được học, nhưng nếu có cơ hội, tôi sẽ tìm hiểu”, thay vì nói rằng “Tôi không biết”.
Nếu bạn thực sự đam mê với ngành này, thì mọi trở ngại chỉ là một thách thức mà bạn có thể vượt qua.
Tác giả: Vinh Phạm
