
Một phân tích nhỏ nhẹ về sự thay đổi của bản thân sau 5 năm.
Hôm qua, vì tôi cảm thấy rất buồn nên tôi viết một bài viết có tựa đề là 'Lời Tâm Sự của Một Lập Trình Viên Buồn Bã'. Tựa đề đó đã thể hiện rõ tất cả những khía cạnh không mấy tươi đẹp trong sự nghiệp lập trình của tôi và có lẽ nhiều người đã đọc cảm thấy bi quan về nghề này. Xin lỗi nếu đã làm bạn bối rối, tôi chỉ muốn giãi bày cảm xúc một chút thôi, nhìn chung, lập trình đã ảnh hưởng tích cực hơn là tiêu cực đối với tôi.
Hôm nay, tôi muốn viết một bài sáng sủa hơn bằng cách so sánh bản thân hiện tại với bản thân 5 năm trước, khi tôi vẫn là sinh viên ngồi trên ghế nhà trường.
Dù có vẻ không phù hợp, nhưng nếu không có công việc lập trình, tôi sẽ không kiếm được tiền, không gặp gỡ được những người mới, và không thể phát triển được như hiện tại ở bất kỳ khía cạnh nào.
Sau khi đã đi làm, có công việc ổn định, biết cách quản lý tài chính, tiết kiệm và đầu tư hiệu quả, thu nhập đến từ nhiều nguồn khác nhau. Có đủ tiền để tự lo cho bản thân và gia đình, và các khía cạnh khác của cuộc sống cũng được nâng cao nhờ vào tài chính vững vàng. Tình hình tài chính ở mức A.
Với 5 năm kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực này, hiện tại tôi có thể lập trình một trang web trong vài ngày, tự tin khắc phục hầu hết các lỗi xảy ra, làm việc Freelance để tăng thêm thu nhập, hoặc tự lập trình một blog, trang web quản lý sách, vv... Nói chung, trong những năm tiếp theo, khi Chat GPT vẫn chưa hoàn toàn thay thế được tôi, tôi vẫn có thể kiếm tiền từ kiến thức của mình. Kiến thức chuyên môn đạt mức A+.
Hiện tại, tủ sách của tôi đã đầy gần một nửa, sách điện tử vẫn có, nhưng phải trả phí hoặc ít nhất là đóng góp cho tác giả, không còn đọc 'miễn phí' như trước. Tình trạng sách ở mức A+.
Khía cạnh tình cảm của tôi đã được phát triển một cách ổn định, tôi biết mình muốn gì, muốn trở thành ai, và cần những gì từ người khác. Tôi cũng đã đọc một số bài viết về tình yêu của Mark Manson. Tình cảm ở mức A.
Sau nhiều năm và nhiều cuốn sách, tôi đã phát triển cho mình một hình mẫu mà tôi muốn trở thành (và đã trở thành), những điều quan trọng, và những giá trị cốt lõi mà tôi sẽ luôn giữ vững. Tổng thể thế giới quan của tôi ổn định và rộng mở hơn so với thời sinh viên. Thế giới quan ở mức A.
Và quan trọng hơn cả là khả năng tự kiểm soát cuộc sống: Hiện tại, tôi sống trong một căn hộ thoải mái, khi muốn thì xuống mua đồ nấu ăn, buồn thì đi mua rượu về uống, muốn thực hiện phong cách Minimalism thì dọn dẹp phòng sạch sẽ, lười thì nằm ườn đọc sách và tận hưởng nắng, muốn thiền thì trải chiếu ra và thiền, muốn đi về quê thì nghỉ vài ngày rồi lên đường. Khả năng tự kiểm soát cuộc sống đạt mức A+.
Khi đó, gia đình tôi đang gặp khó khăn về tài chính, mỗi tháng chỉ đủ để sống qua, đôi khi phải ăn mì để tiết kiệm. Tình hình tài chính ở mức D.
Trong quá khứ, tôi thường xuyên bị mê hoặc bởi các trò chơi trực tuyến như LOL, HearthStone,... và quên mất vai trò quan trọng của việc học. Do đó, kiến thức chuyên môn chỉ đạt mức C.
Về việc đọc sách, tôi thích cầm quyển sách trên tay và thưởng thức từng trang, mặc dù đọc sách trên mạng cũng dễ dàng. Tình trạng sách ở mức B.
Khi đó, tôi không có nhiều tiền và không tự tin về bản thân, không có kế hoạch cho tương lai. Khía cạnh tình cảm ở mức F.
Trong quá khứ, tôi sống trong không gian hẹp của KTX và trường học, không có cơ hội trải nghiệm thế giới bên ngoài, dẫn đến sự hạn chế về nội tâm và quan điểm. Thế giới quan ở mức C.
Khi đó, tôi chưa nhận ra ý nghĩa của việc trưởng thành và vẫn phụ thuộc nhiều vào gia đình, không nhận ra rằng trưởng thành chính là việc kiểm soát cuộc sống của bản thân. Khả năng kiểm soát cuộc sống ở mức C.
