
Tự do tài chính có nhiều cách hiểu khác nhau. Thông thường, nó có thể được hiểu là khả năng tài chính của bạn đủ để thực hiện những ước mơ của mình mà không phụ thuộc vào thu nhập từ công việc chính.
Thuở xưa, tôi cứ ngây thơ nghĩ rằng tự do tài chính là chỉ cần chi tiêu mà không cần quan tâm đến tiền bạc. Thoải mái mua sắm mà không phải suy nghĩ, cứ muốn làm gì thì làm. Nhưng điều đó chưa đủ. Sau này, tôi nhận ra rằng, những người đạt tự do tài chính thực sự thường là những người biết cách kiểm soát chi tiêu, chi tiêu đúng cách, sử dụng tiền một cách hiệu quả để không lãng phí và biết cách để tiền sinh ra tiền.
Để đạt được tự do tài chính, theo tôi, điều cốt lõi là 2 chữ tự do, không phải chỉ là tài chính. Kiếm được nhiều tiền, đủ để thỏa mãn tất cả nhu cầu cá nhân, nhưng không có thời gian để thưởng thức cuộc sống bởi vì vẫn mắc kẹt trong vòng xoáy công việc không phải là tự do. Để kiếm đủ tiền để thực hiện cuộc sống mơ ước mà không phụ thuộc vào thu nhập, đầu tiên bạn phải hiểu rõ rằng cuộc sống mơ ước của bạn là gì. Với nhiều người, khi bạn ngồi xuống và xác định được một cuộc sống mơ ước như thế nào, bạn sẽ nhận ra rằng bạn đã đạt được tự do tài chính rồi đấy. Bạn đã có đủ thứ mình cần rồi đấy. Chỉ cần không mắc kẹt trong guồng quay xã hội mà quên mất bản thân mình là gì thôi. Với tôi, một cuộc sống mơ ước phải là một cuộc sống tự do. Tự do trong mọi quyết định, tự do làm những điều mình muốn.

Nguồn ảnh: Google
Vậy làm sao để hiểu được đâu là cuộc sống đáng mơ ước?
Chỉ có trải nghiệm. Như cái anh gì nhà thiết kế nội thất hay viral trên MXH, phải có kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm. Càng trải nghiệm nhiều thì càng dễ biết cái gì mình thích và không thích. Thời tuổi trẻ, chả ai biết mình thật sự muốn gì trong tương lai cả. Ai dấn thân, trải nghiệm nhiều thì càng gần đến cái biết đó sớm hơn. Với mình thì một trạng thái tự do tài chính thật sự là khi con người ta chuẩn bị được khả năng tài chính tối thiểu để đáp ứng nhu cầu vật chất tối đa và biết cách kiểm soát cho một cuộc sống mơ ước và hạnh phúc đến cuối đời. Và để đạt tới trạng thái đó, nó là một hành trình tích tụ của những trải nghiệm, của những chữ dám.
Nghe chữ DÁM có vẻ to tát, nhưng nó chính là bất cứ một trải nghiệm thay đổi nào trên đường đời dù nhỏ hay lớn. Và sau mỗi chữ dám đó là những bài học lớn, giúp mình hiểu rõ bản thân hơn và tiến gần hơn đến cái biết thế nào là một cuộc sống mơ ước. Mình chưa đạt được trạng thái tự do tài chính thật sự, nên mình chỉ có thể chia sẻ với các bạn một vài chữ dám quan trọng trên chặng đường vừa qua:
- Đang học Đại học Bách Khoa đến năm thứ 2, (dám) apply đi du học Mỹ. Tiếng Anh cực kỳ tệ. Rớt visa lần đầu vì thiếu điểm TOEFL, đậu lần 2 nhờ thuộc lòng cuốn sách luyện thi.
- Học ngành kinh doanh/tài chính. (Dám) tham gia dẫn chương trình của kênh truyền hình FBNC năm 2009. Bắt đầu sự nghiệp dẫn chương trình từ đó và đã bền bỉ đến nay.
- Làm Đài truyền hình HTV/kênh FBNC công việc khá tốt, dẫn bản tin thời sự chính 20h, có những talkshow nổi bật, nhưng chỉ có trên truyền hình cáp, ước gì có YouTube như hiện nay. (Dám) nghỉ giữa chừng vì cảm thấy bị gò bó, mất sự sáng tạo. Nghỉ ra làm freelance.
- Đang làm freelance, được tuyển vào vị trí CEO 1 kênh truyền hình tư nhân ở mảng nội dung khác không phải sở trường chính. (Dám) nhận lời ngay vì thích thử thách và lương siêu cao.
- Công việc hiện tại ổn định, lương hậu, tích luỹ được nhiều, nhiều dự án lớn đến nhưng (dám) xin nghỉ ngang. Lý do: không thực sự được làm việc trong lĩnh vực yêu thích (kinh doanh/chính luận/phát triển bản thân), không hài lòng với cấp trên. Chữ dám này một lần nữa hiểu là bản thân không thích làm thuê.
- Quay lại làm freelance. Rồi (dám) khởi nghiệp, thành lập công ty, lập team khi bản thân chuẩn bị chưa đủ vốn, kỹ năng quản trị, kỹ năng bán hàng, mô hình kinh doanh…
- Sau 1.5 năm, tình hình kinh doanh không ổn định, gặp khó khăn, (dám) giải tán team. Take a break.
- Sau vài tháng nghỉ ngơi suy nghĩ, thu thập lại team. (Dám) Bắt đầu lại và kéo đến ngày hôm nay.
- Chưa bao giờ đi xe đạp đường dài. (Dám) đạp phượt 600km đến Đắk Lắk trong 6 ngày.
- Nghiện điện thoại, mạng xã hội, lướt web, cập nhật tin tức. (Dám) off tất cả trong 10 ngày đi Thiền Vipassana.
- Ít tập thể dục thường xuyên, thừa cân. (Dám) đăng ký tham gia Ironman 70.3 - cuộc thi bơi đạp chạy cự ly 70.3 dặm.
Đại khái là những lần đầu (dám) như vậy giúp mình hiểu rõ hơn về bản thân. Hiểu rõ những sự ngại sân si, những FOMO, những điểm yếu… để từ từ biết chấp nhận bản thân, biết cần phải sửa chữa điểm nào và học được điều gì quan trọng trong cuộc sống. Khi nhận ra những điều đó, mình biết sẽ ưu tiên tập trung phần tài chính vào đâu và cắt giảm những chỗ thừa. Hoá ra mình không cần những thứ mình đã bỏ tiền như mình nghĩ. Khi nhận ra cái nào thực sự cần, thì mọi chi phí dù cao mấy thì cũng giống như là đầu tư, sau này sẽ có lợi, còn khi không cần, dù 1 đồng cũng là lãng phí. Tất cả những chữ dám trên, dù nhỏ bé, nhưng nó đã giúp mình tiến gần hơn với một cuộc sống, dù chưa là ước mơ, nhưng ít nhất là cuộc sống tự do. Cảm giác được độc lập, tự do quyết định cuộc sống và những hướng đi sắp tới là một cảm giác không thể thay thế. Chắc chắn còn rất nhiều trải nghiệm khác mà mình chỉ dám nghĩ đến, chưa dám làm.
