
“Tôi không phải là người thích hợp cho công việc content này. Cách viết của tôi quá an toàn và thiếu sự sáng tạo, làm theo lối này khó mà trở nên xuất sắc.”
Đó là nhận định từ sếp cũ của tôi, chỉ sau khi tôi mới bắt đầu bước vào ngành này chưa đầy 2 tháng.
Hôm nay, trên đường về nhà sau giờ học, tôi lại nhớ lại điều đó. 9h30 tối, đậu xe trước đèn đỏ với các con số đang đếm ngược, tôi mắt mờ đi.
Tôi đang tham gia lớp học content cơ bản. Một người bạn hỏi tại sao tôi đã “làm nghề” hơn một năm mà vẫn đang học lớp cơ bản? Câu trả lời là: Vì tôi cảm thấy mình không biết gì cả!
Là một người tự học, tôi làm mọi thứ theo cảm xúc. Tôi “học thuộc lòng” mọi điều leader dạy, không có khả năng phân biệt đúng sai, và thậm chí nếu có, thì cũng không thấm vào đâu. Tôi không hiểu rõ vấn đề.
“Như này thì không được!”, tôi nghĩ thế. Tôi cảm thấy như một cô bé học sinh tiểu học, cần phải học từ bảng chữ cái trước khi có thể viết được một bài văn. Nhưng hiện tại, tôi không tự tin vào chính mình.
Và tôi bắt đầu học.
Trong khóa học content cơ bản này, tôi không mong đợi quá nhiều. Tôi chỉ muốn có nền tảng đúng đắn, để không còn là một “học sinh tiểu học” nữa. Tôi không dám hy vọng rằng sau khi học xong, tôi sẽ trở nên xuất sắc. Tôi chỉ muốn tự cảm thấy mình làm tốt hơn, một chút hơn ngày hôm qua.
Nhưng thực ra, tôi luôn nhận được nhiều hơn những gì tôi mong đợi.
Khóa học của tôi có sự đa dạng đáng kể về thế hệ. Có những bạn từ thế hệ 9x, 2k giống tôi, nhưng cũng có những bạn từ thế hệ 8x, 7x.
“Tôi đến học để kiểm tra xem nhân viên của mình làm đúng không? Bởi lúc này, tôi không hiểu gì hết về cách họ làm việc!”
“Tôi đến học để xác định xem những người mà tôi thuê làm việc có đúng cách không”
Các anh bảo vậy. Lần đầu tớ đi học với các “chủ doanh nghiệp” nên có phần hơi lạ lẫm: Ngưỡng mộ khả năng “học suốt đời” của các anh thật đấy!
Nhưng điều làm tớ ấn tượng hơn cả là những người thầy ở đây. Trước khi đi học, anh người yêu đã bảo tớ rằng học ở trung tâm như này các thầy hay giấu nghề lắm, nhiều người biết nhưng không chia sẻ hết đâu. Thế là tớ cũng lo lo, nhưng vì sự hiếu khách của bản thân nên mọi sự cũng “đã” rồi, tớ đành tặc lưỡi:
“Thôi thì các thầy không nói thì mình chủ động hỏi. Chả lẽ học sinh hỏi mà các thầy lại không trả lời?”
Vậy là tớ xem kỹ từng nội dung bài giảng, lập hẳn 1 danh sách các câu hỏi mà tớ sẽ hỏi nếu các thầy không nhắc đến. Thế mà, tớ có cơ hội để dùng đến danh sách ấy đâu?
Mỗi lần đi học về, tớ đều háo hức “review” các thầy cho anh người yêu.
Không chỉ giảng dạy những điều tớ không biết (để mà nghĩ đến chuyện đặt câu hỏi), thầy còn không ngại kể các case mình đã từng làm, giải thích tỉ mỉ từng quy trình, lý do và cách xử lý, cho chúng tớ ví dụ thực tế rất cần thiết. Thêm nữa, thầy cũng là người làm content mà, mỗi bài giảng đều “đỉnh” vô cùng.
Lần học này của tớ khác hoàn toàn so với những lần trước. Chính tớ cũng ngạc nhiên. Lâu lắm rồi, sự ham thắng và sự cạnh tranh của tớ mới được thức tỉnh mạnh mẽ như vậy. Và cũng đã lâu rồi, tớ mới cảm thấy hăng hái, đam mê và thích thú khi làm một điều gì đó như vậy.

Nguồn ảnh: pinterest
“Tớ không giỏi” - tớ luôn nghĩ như vậy. Vì vậy, chỉ có thể dùng thời gian để bù đắp.
Bài tập đầu tiên được giao, tớ thức đến 1 rưỡi sáng, chưa hoàn thành. Tớ đặt báo thức, dậy từ 6 rưỡi, đi làm sớm rồi làm tiếp. Tớ có thể buồn ngủ trước đó, nhưng một khi từng từ đã bắt đầu trở thành hình ảnh, tớ sẽ tỉnh táo đến bất ngờ.
Tớ thích viết những dòng chữ đầy cảm xúc.
Mỗi buổi chiều thứ 2-4-6, sau giờ làm, tớ lại trực tiếp từ công ty ra trung tâm học. “Đi học không mệt, mà nếu có mệt thì cũng rất xứng đáng”, tớ cảm thấy như vậy. Hôm nay trời mưa, tớ bị ốm, tớ ăn nhẹ rồi ghé ngay vào hiệu thuốc, nhanh chóng đến lớp uống thuốc rồi ngồi học. Tớ không muốn bỏ lỡ bất kỳ kiến thức nào.
Wow! Cảm giác tinh thần của mình dần được công nhận… thật tuyệt!
Bài tập về nhà của tớ được điểm cao nhất trong 4 nhóm, mặc dù vẫn mắc một lỗi lớn cần phải sửa, nhưng với tớ, đó đã là một động lực lớn. Tuy nhiên, hôm nay là một ngày đặc biệt hơn nhiều, hơn cả những điểm số.
“Chị cảm thấy Ngân rất thông minh và nhiệt huyết với nghề” - Chị cùng lớp nói với tớ trong giờ giải lao, chị làm SEO cho một công ty công nghệ quốc tế.
“Thầy cảm thấy em rất có triển vọng” - Thầy với 13 năm kinh nghiệm trong ngành nói.
Hôm nay, tớ được khen ngợi, những lời khen mà tớ cảm nhận được sự chân thành trong đó. Không biết có phải do tớ đang bị ốm nên nhạy cảm hơn hay không, nhưng tớ thực sự đã rất hạnh phúc.
Trên đường về, tớ vẫn cảm thấy hồi hộp về những lời khen ấy. Rồi đột nhiên, câu nói trước đây hiện lên trong đầu:
“Em không phù hợp với nghề content này chứ. Cách viết của em quá an toàn và thiếu sự đột phá, trong nghề này khó mà trở nên xuất sắc được.”
Dừng xe trước ánh đèn đỏ với những con số đang giảm dần, mắt tui mờ đi. Một cảm xúc rất lạ trong tui, khó diễn đạt thành lời.
