
Sinh viên nên tham gia câu lạc bộ và các dự án xã hội.
- Trong suốt hai năm cấp ba, tôi đã tích cực tham gia các dự án và câu lạc bộ cộng đồng.
Tôi nhận ra rằng ở các trường đại học hàng đầu, việc được chọn vào các dự án và câu lạc bộ đó không dễ dàng chút nào. Chúng thường yêu cầu sự năng động, kinh nghiệm, và các vòng tuyển chọn khắt khe. Tôi thường nói rằng việc ứng tuyển vào đó không khác gì việc ứng tuyển vào doanh nghiệp nhỏ ở Việt Nam. Vì sao thế? Bởi vì trong các dự án và câu lạc bộ này, có các ban như kế toán, truyền thông - sự kiện, nội dung, đối ngoại, và hậu cần.
Ở các câu lạc bộ và dự án, việc tìm kiếm vốn đầu tư cũng giống như trong Shark Tank. Để có thể tìm được vốn, cần phải có một nhóm đối ngoại tài năng. Đặc biệt là hiện nay, nhiều câu lạc bộ và dự án nhận được sự tài trợ từ các đại sứ quán để hoạt động cộng đồng. Cạnh tranh trong việc xin tài trợ từ các Đại Sứ Quán Mỹ rất khốc liệt, với nhiều gói tài trợ đa dạng. Số lượng đơn xin tài trợ từ các câu lạc bộ và dự án là rất lớn. Các cựu học viên của các dự án được tài trợ đều rất giỏi, và họ là người hướng dẫn cho các thế hệ tiếp theo.
Ai tham gia các dự án của Đại Sứ Quán Mỹ như Vietnam Youth for Peace and Development chẳng hạn, mới hiểu được khó khăn trong việc xin vào.
Hơn nữa, mình cũng tham gia vào nhiều câu lạc bộ non trẻ. Một số bạn tham gia câu lạc bộ chỉ với mục đích nhận giấy chứng nhận. Đối với mình, đi làm chưa bao giờ vì mục đích đó. Nếu ai đó ép mình làm việc để nhận giấy, thì mình cũng không cần, vì nhà mình có quá nhiều giấy, mình thậm chí còn vứt hết. Những hoạt động mình tham gia, những kỷ niệm và bài học mình rút ra từ đó mới quan trọng, còn giấy chứng nhận thì mình không quan trọng.
Do đó, làm việc trong một dự án hoặc câu lạc bộ không nên được đo lường bằng số lượng like, share, followers hay giấy chứng nhận.
Nguồn ảnh: pngtree
Ngay cả khi bạn ứng tuyển học bổng du học sau này, người ta không quan tâm bạn tham gia bao nhiêu, mà quan trọng là bạn học được gì từ đó.
Một lần mình trò chuyện với một chú sếp có nhiều kinh nghiệm, người ta xem CV của mình và hỏi về dự án Sứ Mệnh. Mình nói rằng với nhiều người, dự án đó có thể bị coi là thất bại vì ít likes, followers, shares, ít người tham gia và ít tiền tài trợ.
Tuy nhiên, dự án đó đã giúp mình hiểu được cách sống và làm mới cuộc đời mình, thay đổi tư duy, nên mới có giá trị như ngày hôm nay.
Việc một người được đánh giá thông qua CV giống như việc được đánh giá qua một tờ giấy chứng nhận. Nó có ý nghĩa thực tiễn nhưng không thể hiện đầy đủ bản chất con người. Vì vậy, mình không thích những định kiến hẹp hòi khiến người ta cảm thấy mình không có giá trị. Mỗi người đều có giá trị riêng của mình. May mắn nếu bạn tự nhận ra điều đó, và may mắn hơn nếu nhà tuyển dụng nhận thức được giá trị của ứng viên để phát triển. Tuy nhiên, nếu bạn chưa nhận thức được điều đó, không sao cả. Thời gian còn dài, hãy tiếp tục trải nghiệm và tận hưởng cuộc sống.
