
Khoảnh khắc 10 giờ tối, công việc cuối cùng của ngày đã hoàn tất. Gấp laptop, tôi nằm lên giường, cảm nhận sự mệt mỏi dần trải qua từng ngày. Với thói quen, tôi mở messenger và thấy một avatar hiển thị là 'đang hoạt động'. Nhấp vào, tôi thấy một story mới được đăng.
Người bạn thân của tôi từ trước, giờ trở thành 'người bạn thân cũ'. Tôi lưỡng lự một chút trước khi quyết định không xem tin mới đó.
Từ khi nào chúng ta trở nên xa lạ với nhau như vậy?
Có người nói rằng, càng trưởng thành thì càng cảm thấy cô đơn. Một người bình thường thường xuyên có sự ấm áp từ gia đình, bạn bè, người yêu và đồng nghiệp. Nhưng đối với một số người, họ có những hoàn cảnh khác biệt. Họ không có gia đình hay không muốn có gia đình, có thể sống một cuộc đời độc thân. Nhưng liệu họ vẫn có bạn bè và đồng nghiệp? Tại sao họ lại cảm thấy cô đơn?
Những bài đăng trên mạng xã hội vẫn nhận được sự quan tâm và bình luận tích cực. Bạn bè vẫn giao lưu và động viên nhau khi bạn đăng ảnh check-in tại bãi biển Phú Quốc. Bạn vẫn thích thú khi trò chuyện với đồng nghiệp trong giờ nghỉ, chia sẻ những khoảnh khắc bằng hình ảnh và âm nhạc trên story.
Tuy nhiên, khi về nhà vào buổi tối, không có ai trên danh sách bạn bè để trò chuyện và chia sẻ. Điều đó khiến bạn cảm thấy cô đơn, 'cô đơn giữa những mối quan hệ'.
Những người bạn cũ dần mất liên lạc. Những người bạn thân từ thời cấp 2, cấp 3, đại học, hay từ nơi làm việc cũ. Tất cả đã từng thân thiết, đã từng là người bạn tâm sự, kể chuyện đến khuya sáng. Nhưng giờ đây, họ dường như đã trở nên xa lạ.
Nhưng giờ đây, mình không dám bắt đầu lại cuộc trò chuyện với họ ...
Người trẻ đang phải đối mặt với nhiều áp lực hàng ngày. Họ phải dành nửa thời gian của mình để khích lệ bản thân và tìm kiếm động lực để tiếp tục hành trình kiếm sống. Thay vì những buổi vui vẻ bên bạn bè hoặc thời gian thả lỏng ở trường đại học, người trẻ bây giờ phải tập trung vào mục tiêu lớn hơn: tiền bạc và sự đáp ứng yêu cầu từ gia đình. Áp lực này khiến họ dễ quên đi tình bạn và kết nối với người khác. Thế giới vật chất đang chiếm lấy tinh thần của họ, khiến họ mất đi ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Thời đại này buộc họ phải như vậy nếu không muốn bị tụt lại phía sau. Nhưng khi họ đã đạt được điều này, họ sẽ mất đi điều khác. Luật bù trừ này không cho phép ai giữ cả hai trong một thời gian dài.
Bạn được thu hút và thu hút bởi những người có tính cách, sở thích và mục tiêu tương tự. Khi hai người không còn chung điểm gì đó, việc cố gắng gần gũi lại trở nên vô ích. Trên hành trình cuộc đời, mỗi người trải qua những thay đổi về sở thích, quan điểm và mục tiêu sống. Những cuộc trò chuyện thú vị về phim Hàn, những cảm xúc đặc biệt khi hẹn hò, hay những bức ảnh vui vẻ trên mạng đã trở thành kí ức, không thể chia sẻ cùng người bạn thân như trước kia.
Sự lãng quên và sự lơ đễnh dần cắt đứt những ký ức hạnh phúc trong mối quan hệ của chúng ta. Chúng ta biết họ đang online, nhưng lại không dám bắt đầu một cuộc trò chuyện. Tâm trí muốn giữ lại mối quan hệ, nhưng sự thực khiến chúng ta do dự. Câu hỏi như 'Bạn thế nào rồi?' hay 'Thấy bạn mới đăng ảnh đi du lịch, thích lắm đấy' trở nên quá khó khăn. Nhưng cuối cùng, chúng ta vẫn sống tốt, mỗi người có một cuộc sống riêng.
Mỗi người có một cuộc sống riêng của mình. Khi âm nhạc và trí não không còn cùng nhịp, chúng ta chấp nhận sự ra đi, gác lại những kí ức tươi đẹp như một món quà từ quá khứ. Cuộc đời không để ta chiến đấu một mình.
Nhìn vào màn hình điện thoại, một tin nhắn mới từ người bạn mới quen tại quán cà phê dưới công ty: 'Chúc mừng sinh nhật chị, sáng mai ghé quán em lấy quà nhé'.
Ngất ngưởng nhìn vào màn hình điện thoại, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, một tin nhắn từ người bạn mới làm việc tại quán cà phê dưới tòa nhà công ty. 'Chúc mừng sinh nhật, mai đến quán nhận quà nhé!'
Mỗi cuộc gặp gỡ đều mang ý nghĩa đặc biệt. Mỗi mối quan hệ đều được sắp đặt từ trước. Gặp được bạn là điều không thể tránh khỏi, nhưng chúng ta vẫn hiểu và chấp nhận sự trùng hợp của số phận. Cuộc hành trình đưa họ đến với ta không dừng lại ở một điểm. Nếu chưa phải là điểm kết thúc, cuộc sống vẫn tiếp tục phát vé cho những chuyến đi tiếp theo.
Những mối quan hệ thuộc về quá khứ, nếu không còn lý do hoặc không muốn tiếp tục, hãy để chúng ngủ yên. Dù có cố gắng đánh thức mối quan hệ đã phai nhạt bằng những kỷ niệm hay vì lợi ích, chúng ta đều biết rằng, tình cảm và nhiệt huyết không thể quay trở lại như trước. Vậy nên, hãy chấp nhận và đón nhận thực tại một cách lạc quan, đó là giải pháp tốt nhất giúp tâm trí bớt nhớ về quá khứ.
Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra, luật nhân quả vẫn luôn hiệu quả. Hãy nhìn vào những mối quan hệ, những tình bạn mà bạn đang có. Bạn vẫn có người bạn thân từ trường đại học, đồng nghiệp gửi tin nhắn mời bạn mua hàng online cùng, hay bạn cũ ở quán cà phê vẫn ghi nhớ loại cà phê bạn thích làm sao. Không có ai bị bỏ rơi, chỉ là bạn có muốn mở lòng để chấp nhận những mối quan hệ mới hay không thôi.
Có người nói rằng, càng trưởng thành thì càng cô đơn. Câu nói này không sai, vì càng lớn, chúng ta phải đối diện với nhiều trách nhiệm hơn. Nhưng chúng ta không thể sống thiếu tình cảm. Hãy trân trọng, quan tâm và mở lòng hơn. Tình yêu thương và lòng nhân ái là những món quà quý giá nhất của con người.
Đôi khi nhìn lại những bức ảnh cũ, trong lòng lại bồn chồn và tiếc nuối. Hãy đối mặt và chấp nhận nỗi buồn đó, rồi nhanh chóng tiếp tục cuộc sống. Họ vẫn luôn sáng sủa, và cuộc sống của bạn cũng vậy.
Người tạo nội dung: Lan Hương.
